Joshua Merkel kiện siêu thị Albertsons và nhân viên thu ngân Matthew “Deme” Cooper, yêu cầu bồi thường 10.000 USD để trang trải chi phí y tế và tổn thương tinh thần sau vụ trộm bất thành vào năm 2024.
Siêu thị Albertsons bị cho rằng không tuyển chọn và đào tạo nhân viên hợp lý. Merkel cho biết phải chịu nhiều thương tích, bao gồm các vết bầm tím và trầy xước, căng hoặc rách cơ, đau đầu, gãy xương mặt và hàm, cùng nhiều thương tích khác.
Vụ kiện dân sự được đệ trình vào ngày 2/3 tại tòa án ở hạt Multnomah, vài tháng sau khi nhân viên Cooper của siêu thị Albertsons được tuyên bố vô tội về tội hành hung cấp độ hai trong vụ án hình sự.
“Tôi hiểu mình đã phạm tội. Tôi không nên làm vậy, chuyện đó sẽ không xảy ra nếu tôi không đói khát và ăn trộm. Nhưng mọi chuyện đã đi quá xa”, Merkel khai trong phiên tòa hình sự trước đó.
Nhân viên siêu thị đối đầu kẻ trộm
Theo lời khai, Merkel có tiền trong túi nhưng không hề có ý định trả tiền khi chất hàng vào xe đẩy tại siêu thị Albertsons trên đường cao tốc Beaverton-Hillsdale ở bang Oregon vào khoảng 22h ngày 4/3/2024.
Merkel khai đã bảo bạn gái chọn bất cứ thứ gì cô thích khi cả hai dạo quanh các gian hàng. Cuối cùng, họ lấy thịt nguội, nước sốt salad, xúc xích đông lạnh, bánh enchiladas và một gói bánh quy nhân kem.
Bạn gái của Merkel, Jennifer York, rời khỏi siêu thị và trở lại chiếc xe Ford, đậu ở chỗ dành cho người khuyết tật gần lối vào. Sau khi ký thỏa thuận miễn truy tố, người phụ nữ 44 tuổi khai rằng không hề biết chuyện gì sắp xảy ra.
Merkel bỏ đi mà không trả tiền, đang đẩy xe hàng ra ngoài thì nghe thấy tiếng hét: “Tao phát ngán với việc mày ăn cắp đồ trong cửa hàng của tao rồi!”.
Công tố viên lập luận rằng Cooper, 31 tuổi, nhân viên duy nhất làm việc tại quầy thu ngân vào giờ đó, đã đuổi theo Merkel, 45 tuổi, qua bãi đậu xe của siêu thị.
Một đoạn video giám sát không có âm thanh cho thấy Cooper vung mạnh tay về phía Merkel. Phần còn lại của vụ ẩu đả diễn ra ở góc khuất camera, chỉ thấy một người qua đường dậm chân liên tục và một người khác đưa tay lên trán, như thể không tin vào mắt mình. Chiếc xe đẩy hàng bị bỏ lại, lăn xuống dốc.
Theo lời kể của Merkel, Cooper đá cửa xe Ford đóng lại, dùng thân mình quật ngã anh ta xuống đất và đá vào mặt ít nhất 5 lần. Sau đó, Merkel lên được xe và bạn gái lái đi.
“Tôi hoàn toàn không muốn đánh nhau. Tôi chỉ muốn chút đồ ăn thôi”, Merkel nói trước tòa.
Cooper không ra làm chứng, nhưng một cảnh sát cho biết nhân viên này đã gọi 911 vào tối đó và nói đã giành giật chiếc xe đẩy hàng trong trạng thái căng thẳng cực độ.
Tối hôm sau, Merkel đến phòng cấp cứu, được điều trị gãy xương hàm và bầm mắt.
Cooper đối mặt với án tù gần 6 năm với tội danh hành hung cấp độ hai.
Trong quá trình tố tụng hình sự, luật sư bào chữa của Cooper, Jason Steen, chỉ trích gay gắt độ tin cậy của Merkel, cho rằng động cơ thực sự của tên trộm này là đổi một số mặt hàng đắt tiền, bao gồm một gói sườn bò chữ T, lấy ma túy đá.
“Ở thành phố Portland, chúng ta có mạng lưới an sinh xã hội rất tốt dành cho những người đói hoặc sắp chết đói. Ông Merkel không quan tâm đến những điều đó. Ông ta chỉ đói ma túy đá mà thôi”, Steen nói.
Merkel thừa nhận sử dụng ma túy không thường xuyên trong khoảng 10 năm, nhưng phủ nhận mọi động cơ khác ngoài việc kiếm đồ ăn.
Công tố viên lập luận rằng Merkel không phải là người bị đưa ra xét xử, vụ hành hung đã được chứng minh bằng đoạn video giám sát và lời khai của hai bác sĩ phòng cấp cứu. “Đây không phải là vụ án bàn về việc nạn nhân tốt hay xấu. Đây là vụ án bàn về hành vi của bị cáo có phạm tội hay không”, công tố viên Katherine Williams nói.
Bồi thẩm đoàn mất chưa đến hai giờ nghị án và phán quyết Cooper vô tội vào tháng 9/2025.
Merkel bị buộc tội vào tháng 10/2024 với một tội danh nhẹ là trộm cắp cấp độ ba, nhưng vụ án này chưa được giải quyết.
Vụ kiện dân sự mới đệ trình của Merkel chưa ấn định ngày xét xử. Thư ký tòa án lưu ý rằng vụ kiện này đủ điều kiện để giải quyết thông qua trọng tài.
Nạn trộm cắp tại cửa hàng bán lẻ
Các nhà bán lẻ ở Portland đã báo cáo tỷ lệ trộm cắp tại cửa hàng tăng vọt trong 5 năm qua. Theo số liệu thống kê tội phạm hàng năm của Sở Cảnh sát Portland, năm 2020, cảnh sát thành phố ghi nhận gần 3.000 vụ trộm cắp được phân loại là trộm cắp tại cửa hàng. Đến 2025, con số này tăng vọt lên hơn 10.300 vụ. Nhưng cảnh sát cho rằng mức tăng 240% là do việc ghi nhận thông tin tốt hơn.
Tuy nhiên, nhiều nhà bán lẻ lớn nhỏ đã đóng cửa trong những năm gần đây và đổ lỗi cho nạn ăn cắp vặt là nguyên nhân dẫn đến quyết định này.
Mac McKnight, chuyên gia về sử dụng vũ lực và đào tạo bảo vệ, cho rằng nhân viên không nên cố gắng bảo vệ hàng hóa khỏi những kẻ trộm cắp. “Nếu bạn không thể thắng, đừng can thiệp. Nếu công việc của bạn là kiểm tra hàng hóa, hãy làm việc đó thôi. Nếu cần đảm bảo an ninh, hãy thuê người chuyên nghiệp”, McKnight khuyên.
Chi nhánh siêu thị Albertsons trên đường Beaverton-Hillsdale đã bị đóng cửa vĩnh viễn vào tháng 7/2025.
Sáng 21/3, điện thoại của Lin Yuhui, cảnh sát 68 tuổi, tại xưởng vẽ ở Tế Nam, Sơn Đông, đổ chuông liên tục. Ở đầu dây bên kia, Shen Junliang, người cha từng có con bị bắt cóc báo tin: "Đã bắt được Dì Mai rồi!". Lin Yuhui đáp: "Ngày mà tôi chờ đợi suốt 7 năm cuối cùng cũng đến".
"Dì Mai" là bí danh của kẻ môi giới trong đường dây bắt cóc 9 bé trai tại nhiều địa phương thuộc tỉnh Quảng Đông giai đoạn 2003-2005. Mới đây, cảnh sát xác định nghi phạm họ Xie chính là "Dì Mai" và tiến hành bắt giữ.
Trước đó, vỏ bọc của "Dì Mai" khiến lực lượng chức năng mất nhiều năm bế tắc.
Người tiên phong hỗ trợ cảnh sát phá án qua phác họa
Tháng 3/2019, Lin Yuhui nhận lời mời từ cảnh sát Tăng Thành, thành phố Quảng Châu, tỉnh Quảng Đông, phác họa chân dung "Dì Mai". Ông đến huyện Tử Kim (Quảng Đông) tìm gặp một ông lão từng chung sống với nghi phạm hai năm.
Ông lão mô tả đối tượng cao 1,5 mét, thể trạng đậm, mặt tròn, môi dày. Lin hỏi thêm về tỷ lệ mắt và sống mũi. Quá trình phác họa, đối chiếu và chỉnh sửa kéo dài 5 giờ.
Khi nhận bản vẽ cuối, nhân chứng và con gái xác nhận độ giống đạt 90%. Bức họa này đã thay thế bản vẽ đầu tiên của cảnh sát Quảng Châu năm 2017, trở thành công cụ truy nã chính.
Kỹ năng phác họa của Lin được rèn luyện từ nhỏ. Ông nội là một họa sĩ. Từ 5 tuổi, Lin bắt đầu học vẽ dưới sự hướng dẫn của ông. Tiếng gậy gõ của ông nội là tín hiệu để Lin trở lại bảng vẽ. Phương pháp đào tạo này giúp ông rèn luyện sự kiên nhẫn và kỹ thuật nền tảng.
Khi trưởng thành, ông chuyển sang ngành cảnh sát. Năm 2004, Lin bắt đầu nghiên cứu kỹ thuật phác họa chân dung tội phạm - lĩnh vực còn mới mẻ tại Trung Quốc và trở thành chuyên gia phác họa chân dung.
Giai đoạn đầu, không có người mẫu, ông tự mang sổ vẽ đến khu vực đông người, quan sát và vẽ liên tục hàng nghìn khuôn mặt để luyện tập. Trong 3 năm, ông hoàn thành hơn 20.000 bức chân dung.
Ông là người tiên phong hỗ trợ cảnh sát Trung Quốc phá án qua phác họa. Năm 2017, tên tuổi Lin Yuhui vượt ra khỏi biên giới khi hỗ trợ Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) phá án. Chỉ dựa vào một đoạn camera an ninh rất mờ, ông đã phác họa chính xác chân dung nghi phạm Brendt Allen Christensen trong vụ bắt cóc nữ sinh viên Trung Quốc Zhang Yingying tại Mỹ. Bức vẽ cung cấp manh mối mang tính bước ngoặt, giúp cơ quan điều tra quốc tế tìm ra thủ phạm.
Sau khi nghỉ hưu năm 2018, Lin khởi động "Kế hoạch Kép 100": vẽ chân dung miễn phí cho 100 liệt sĩ và 100 trẻ em mất tích. Trên bàn làm việc của Lin, các cuốn sổ phác thảo ghi chú rõ khu vực, tuổi, tên của các vụ mất tích. Trong mảng phục dựng chân dung liệt sĩ, nhiều gia đình cũng lần đầu được "gặp" lại người thân qua nét vẽ của ông.
Ông trực tiếp hỗ trợ Shen Junliang vẽ diện mạo con trai Shen Cong ở tuổi 15 (dựa trên ảnh lúc một tuổi), giúp người cha tìm lại con vào năm 2020. Năm 2018, ông hỗ trợ tài xế Wang Mingqing tìm thấy con gái sau 27 năm thất lạc nhờ bức phác họa mô phỏng tuổi trưởng thành.
Khi Xie bị bắt, nguồn tin nội bộ cho biết diện mạo thực tế của "Dì Mai" có độ tương đồng chưa tới 30% so với các bức phác họa công bố trước đó. Lý giải điều này, ông Lin phân tích cấu trúc cốt lõi khuôn mặt không đổi, nhưng quá trình lẩn trốn và áp lực tinh thần khiến cơ mặt nghi phạm chảy xệ, vóc dáng tiều tụy.
Ông giải thích thêm, phác họa chân dung tội phạm không phải là cỗ máy photocopy sao chép 100% bản gốc. Mục đích của bức vẽ là cung cấp hướng đi cho cảnh sát, thu hẹp phạm vi điều tra và cảnh tỉnh toàn xã hội về sự tồn tại của kẻ buôn người. Việc nhân chứng (ông lão từng sống chung với "Dì Mai") xác nhận độ giống 90% vào năm 2019 đã hoàn thành vai trò định hướng điều tra.
Vợ ông Lin tiết lộ, suốt 7 năm qua chồng tự đặt ra một quy tắc "3 không": không gỡ bức chân dung "Dì Mai" khỏi bức tường ở trung tâm xưởng vẽ; không thay chiếc áo khoác da ông từng mặc vào ngày vẽ bức chân dung đó; không công bố lá thư mời hỗ trợ điều tra của cảnh sát.
Tuy nhiên, vào ngày 26/3 vừa qua, ông đã gỡ bức tranh xuống và lần đầu tiên công khai bức thư mời do Đội Hình sự - Cảnh sát quận Tăng Thành, Quảng Châu, gửi cho ông vào ngày 1/3/2019. Hành động này đánh dấu sự kết thúc của chuyên án, đồng thời trút bỏ gánh nặng tâm lý cựu cảnh sát mang theo suốt 7 năm.
Tờ Nhân dân Nhật báo bình luận việc tóm gọn "Dì Mai" có thể mở ra bước đột phá giải quyết nhiều vụ án ẩn khuất, đồng thời nhấn mạnh: "Dù thời gian có trôi qua bao lâu, sự công bằng của pháp luật vẫn sẽ được thực thi".
Ngày 7/4, Giang; Phạm Minh Cường, 34 tuổi, bị Công an tỉnh Đăk Lăk bắt tạm về hành vi Trộm cắp tài sản, sau khi tiếp nhận hồ sơ từ Công an xã Quảng Phú.
Trước đó, hôm 10/3, Công an xã Quảng Phú kiểm tra nhà Giang - nơi giết mổ và tiêu thụ chó, phát hiện 70 con chó sống bị nhốt trong lồng sắt, cùng nhiều dụng cụ, phương tiện phục vụ việc trộm chó.
Theo điều tra, Cường và người đàn ông tên Loài (chưa rõ nhân thân, lai lịch) rủ nhau đi trộm chó, thỏa thuận sau khi bắt được sẽ mang bán cho Giang để lấy tiền tiêu xài. Chủ lò mổ chó đồng ý.
Trước khi đi, nhóm này chuẩn bị đèn pin, ớt bột, cần chích điện gắn dây thòng lọng, băng keo đen và bao xác rắn để đựng chó. Đêm khuya, Cường và Loài chạy xe máy mang theo các dụng cụ, dò la trên các tuyến đường.
Khi phát hiện chó của người dân thả rông, họ dùng cần chích điện có gắn dây thòng lọng để bắt, rồi mang về bán cho Giang.
Chiều 7/4, phiên xét xử vụ án chuyển nhượng trái phép hơn 6.000 m2 đất "vàng" ở Bến Vân Đồn, gây thiệt hại hơn 542 tỷ đồng của Nhà nước, diễn ra phần xét hỏi.
HĐXX tập trung làm rõ hành vi của ông Lê Quang Thung, 80 tuổi, nguyên Tổng giám đốc, quyền Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Cao su Việt Nam. Ông này bị xác định có vai trò then chốt của vụ án, bị truy tố tội Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí và Nhận hối lộ.
Là người đầu tiên bị thẩm vấn, ông Thung thừa nhận cáo trạng truy tố đúng.
Ông này bị cáo buộc thỏa thuận, thống nhất với Lê Y Linh (Giám đốc Công ty Việt Tín) và Đặng Phước Dừa (Chủ tịch HĐQT Công ty Cổ phần Việt Tín) về việc Tập đoàn Cao su Việt Nam sẽ chuyển nhượng khu đất 39-39B Bến Vân Đồn cho họ thông qua hình thức góp vốn thành lập Công ty Phú Việt Tín. Đi cùng với việc tạo điều kiện cho doanh nghiệp tư nhân là những thỏa thuận lợi ích vật chất khổng lồ.
Thực hiện thỏa thuận, ông Thung đã nhận của Linh 200.000 SGD (thông qua việc trả viện phí cho con) và 300.000 USD tiền mặt tại nhà hàng Palace (quận 1, TP HCM).
Trả lời xét hỏi, ông Thung khai lần đầu nhận tiền là đầu năm 2008, khi con trai sang Singapore chữa bệnh, Lê Y Linh đã trực tiếp nộp 200.000 SGD tiền viện phí. Đến năm 2009, bị cáo "từng đặt vấn đề trả lại khoản tiền này nhưng Linh từ chối".
Hai bên sau đó thống nhất cấn trừ 200.000 SGD vào tổng số 1,2 triệu USD mà Linh và Dừa phải chi riêng cho cá nhân ông theo thỏa thuận "ngầm" để thâu tóm khu đất. Phần còn lại của gói 1,2 triệu USD được quy đổi ra USD và VNĐ, rồi được Dừa và Linh mang trong các túi quà đến gặp, đưa trực tiếp cho ông Thung.
"Khoản tiền hưởng lợi này bị cáo không chia cho ai, mang đi mua xe", ông Thung, khai.
Tuy nhiên, bị cáo đề nghị tòa xem xét lại hành vi nhận khoản 200.000 SGD (được cho là trước khi xảy ra hành vi sai phạm), đồng thời cho biết đã nộp khắc phục hậu quả hơn 16,4 tỷ đồng.
Để làm rõ lời khai của ông Thung, tòa gọi Lê Y Linh. Bị cáo cho biết quen ông Thung qua một người bạn trong thời điểm con trai Thung mắc bệnh. Bị cáo đã hỗ trợ đưa cháu sang Singapore chữa trị và thanh toán 200.000 SGD viện phí; khi đó chưa biết đến dự án khu đất 39-39B Bến Vân Đồn, các vấn đề liên quan chỉ phát sinh sau khi việc chữa bệnh kết thúc.
Bị cáo trình bày đây là lần đầu tham gia dự án liên quan tài sản Nhà nước nên không nắm rõ quy định phải đấu giá khi chuyển nhượng. Thông qua Thung, Linh quen bị cáo Đặng Phước Dừa; từ mối quan hệ này, Linh đề nghị được nhận chuyển nhượng khu đất, các bên sau đó bàn bạc, hình thành việc hợp tác.
Về khoản 200.000 SGD, HĐXX nêu việc Thung khai "từng muốn trả lại tiền". Bị cáo Linh cho biết "đã từ chối ngay khi con trai Thung chữa bệnh xong và trở về", khẳng định chưa từng có ý định nhận lại.
Theo bà này, nếu có mục đích nhận tiền thì đã nhận ngay thời điểm đó, không cần chờ đến khi phát sinh việc chuyển nhượng dự án; sự việc này diễn ra trước thời điểm xảy ra vụ án. Bị cáo lý giải hành vi, mối quan hệ giữa hai bên "xuất phát từ tình cảm và sự giúp qua giúp lại".
HĐXX yêu cầu làm rõ "giúp qua giúp lại" là thế nào, lúc này Linh trả lời: "Giúp - là tạo điều kiện để mình được mua khu đất 39-39B Bến Vân Đồn".
Sáng mai tòa tiếp tục thẩm vấn các bị cáo còn lại, trong đó có bà Nguyễn Thị Như Loan - cựu Tổng giám đốc, nguyên chủ tịch HĐQT Công ty Cổ phần Quốc Cường Gia Lai.
Cáo trạng xác định bà Loan thâu tóm khu đất "vàng" thông qua việc mua bán vốn tại Công ty TNHH Phú Việt Tín. Năm 2013, đại diện Quốc Cường Gia Lai ký thỏa thuận nhận chuyển nhượng, sau đó nắm 100% vốn từ các cổ đông và hai doanh nghiệp nhà nước với tổng giá khoảng 460,9 tỷ đồng (đã gồm tiền sử dụng đất).
Khi chưa hoàn tất thủ tục sở hữu, tháng 9/2014, bà tiếp tục ký thỏa thuận chuyển nhượng dự án cho đối tác khác. Đến tháng 11/2014, toàn bộ vốn tại Phú Việt Tín được bán cho hai công ty thuộc Novaland với giá hơn 846 tỷ đồng.
Cơ quan công tố xác định hành vi này gây thiệt hại tài sản Nhà nước hơn 542 tỷ đồng; riêng bà Loan hưởng lợi hơn 297,8 tỷ đồng.