Trong kỳ tuyển sinh đại học Mỹ năm 2025-2026, Nguyễn Linh Chi – lớp 12 Trường Marie Curie (Hà Nội) – đã nhận thư trúng tuyển vào các đại học tại Mỹ, trong đó có Đại học New York và UC-Berkeley.
“New York University là trường em mong đợi nhất, cũng là trường đầu tiên em nhận kết quả. Khoảnh khắc nhận thư trúng tuyển em đã vỡ òa hạnh phúc và thở phào nhẹ nhõm. Sau đó vội vàng khoe bố mẹ”, Chi nói tháng 8 tới đây sẽ sang Mỹ học ngành quản trị du lịch và khách sạn tại Đại học New York.
Chia sẻ về hành trình chinh phục các đại học hàng đầu của Mỹ, Chi cho biết trước những vòng xét tuyển gắt gao, nữ sinh đã có sự chuẩn bị từ sớm cho hồ sơ ứng tuyển.
Với bài luận, Chi đã mất khoảng bốn tháng để hoàn thành, số lần chỉnh sửa không nhớ hết. Chi từng nghĩ đến nhiều chủ đề cho bài luận như: viết về người mình ngưỡng mộ, chuyến đi diễn đáng nhớ, vai diễn đáng nhớ…
Nhưng sau cùng nữ sinh cảm nhận chỉ có câu chuyện về 10 năm chinh phục niềm đam mê trượt băng mới có thể cho hội đồng tuyển sinh tại Mỹ thấy được hình ảnh, con người chân thực nhất của mình.
Chi kể từ nhỏ đã đam mê múa đương đại và hiện đại. Năm 8 tuổi, trong một dịp đi trung tâm thương mại cùng bố mẹ, cả Chi và anh trai đã bị hấp dẫn bởi bộ môn trượt băng nghệ thuật và thuyết phục bố mẹ cho theo đuổi từ ngày ấy đến nay.
Thời điểm đó, bộ môn trượt băng nghệ thuật còn khá mới ở Việt Nam và điều kiện sân băng không đạt chuẩn quốc tế, không có huấn luyện viên trong nước khiến việc tập luyện của nữ sinh rất khó khăn. Thời gian đầu nữ sinh thường xuyên phải đi tập huấn ở các nước Nhật, Thái Lan, Úc, đồng thời tập luyện online với huấn luyện viên nước ngoài.
Có những thời điểm căng thẳng, ngoài giờ học trên lớp mỗi ngày nữ sinh đều tranh thủ tập trên sân băng từ 4-6 tiếng. Có những thời điểm đi tập huấn, thi đấu, nữ sinh phải tranh thủ tự học trên máy bay. Trên lớp, Chi luôn duy trì kết quả học tập trung bình trên 9 phẩy, sở hữu IELTS 7.5.
Mười năm khổ luyện, Chi sở hữu bộ sưu tập tám huy chương vàng và một huy chương bạc tại các giải trượt băng nghệ thuật quốc gia, hàng chục giải thưởng liên quan đến múa đương đại, ballet, nhiều bằng khen của Tổng cục Thể dục thể thao, Ủy ban Olympic Việt Nam…
Từ những trải nghiệm của bản thân, Chi đã đưa vào bài luận những niềm vui của bản thân trên hành trình theo đuổi trượt băng nghệ thuật, được biên đạo một số tiết mục và dạy trượt băng, hội họa cho các bạn nhỏ khiếm khuyết…
“Trượt băng nghệ thuật dạy mình cách cảm nhận và truyền tải cảm xúc. Đây cũng là kỹ năng quan trọng để tạo ra trải nghiệm tuyệt vời cho khách hàng. Những năm tháng thi đấu đã giúp mình rèn luyện sự linh hoạt, khả năng kết nối; tăng kỹ năng làm việc nhóm và sự thích nghi với mọi môi trường”, Chi nói về việc dùng đam mê nghệ thuật để thuyết phục hội đồng tuyển sinh ngành quản trị du lịch và khách sạn Đại học New York.
Bên cạnh các hoạt động nghệ thuật, để hồ sơ ứng tuyển thu hút hơn, năm lớp 12 Chi chủ động đăng ký phỏng vấn thực tập tại khách sạn Sheraton và trúng tuyển. Trong một tháng này, bạn vừa đi học từ sáng đến trưa, buổi chiều tham gia thực tập tại khách sạn.
“Ý nghĩa nhất là em đã được trải nghiệm trong môi trường công việc thật, được giao tiếp, kết nối với con người để củng cố niềm tin mình có phù hợp ngành này không. Đặc biệt em đã biên đạo một tiết mục nhảy flashmood cho nhân viên trong công ty, hoàn thành dự án được giao khi thực tập”, Chi kể.
Về nghiên cứu khoa học, tại trường Chi tham gia phòng tham vấn tâm lý cùng các thầy cô thực hiện dự án hỗ trợ học sinh nâng cao sức khỏe tâm lý. Công việc này cũng giúp Chi có thêm nhiều kinh nghiệm thực tế để theo đuổi ngành quản trị du lịch và khách sạn.
Ngoài Tổng lãnh sự Pháp, ngày hội Pháp ngữ có sự tham dự của Tổng lãnh sự Thuỵ Sĩ, Canada, Tổ chức Quốc tế Pháp ngữ (OIF), Viện Trao đổi Văn hóa với Pháp (IDECAF) cùng các trường đại học, tổ chức du học trên thế giới.
Ngày hội Pháp ngữ được tổ chức với nhiều hoạt động phong phú, đa dạng như: Hùng biện, tọa đàm chia sẻ cơ hội việc làm, các chương trình biểu diễn nghệ thuật và âm nhạc, triển lãm ảnh, trình chiếu phim ngắn...
Theo ông Nguyễn Bảo Quốc, Phó giám đốc Sở GD-ĐT TP.HCM, ngày hội là một trong những hoạt động nhằm tôn vinh ngôn ngữ, văn hóa và cộng đồng các quốc gia sử dụng tiếng Pháp.
Tại TP.HCM, dạy và học tiếng Pháp đã trở thành truyền thống lâu đời. Cụ thể, từ năm 1994, tiếng Pháp bắt đầu giảng dạy tại các trường THCS. Đến năm 2006, hoạt động giảng dạy tổ chức xuyên suốt từ lớp 1 đến lớp 12.
Ngành giáo dục thường xuyên tổ chức các hoạt động bồi dưỡng giáo viên cùng các hội thi, hoạt động trải nghiệm học tập, giao lưu văn hóa, giúp phong trào dạy và học tiếng Pháp ngày càng phát triển mạnh mẽ, góp phần nâng cao chất lượng giáo dục.
Chia sẻ tại ngày hội, ông Etienne Ranaivoson, Tổng lãnh sự Pháp tại TP.HCM, cho hay, đây là lần đầu tiên Ngày hội Pháp ngữ được tổ chức trong khuôn viên một trường THPT tại TP.HCM.
Tháng 10.2024, quan hệ giữa Việt Nam và Pháp được nâng cấp thành đối tác chiến lược toàn diện, thể hiện quan hệ hợp tác sâu rộng giữa hai quốc gia, trong đó có lĩnh vực giáo dục. Trong vòng 3 năm, mạng lưới cơ sở giáo dục đã mở rộng từ 11 lên 32 cơ sở giáo dục dạy tiếng Pháp, mở ra nhiều cơ hội học tập, làm việc giữa hai quốc gia.
Theo thống kê của Tổng Lãnh sự quán Pháp tại TP.HCM, tiếng Pháp hiện nay là ngôn ngữ được sử dụng nhiều thứ 4 trên thế giới, đồng thời là ngoại ngữ được học nhiều thứ 2 tại Việt Nam. Trên thế giới, ngôn ngữ này có khoảng 400 triệu người đang theo học.
Trường tiểu học và trung học Sasayama, từng nổi tiếng với tên gọi dài nhất tại Nhật Bản, đã chính thức đóng cửa từ đầu tháng 4, khép lại lịch sử hơn 70 năm, do số lượng học sinh theo học ngày càng ít.
Tên chính thức của trường là “Trường tiểu học và trung học cơ sở Sasayama thuộc Liên hiệp các trường tiểu học và trung học Sasayama do thị trấn Ainan, quận Minamiuwa, tỉnh Ehime và thành phố Sukumo, tỉnh Kochi quản lý” (tên gọi tắt là Trường tiểu học và trung học Sasayama). Ngôi trường này nổi tiếng vì có tên dài nhất tại Nhật Bản.
Ngôi trường tọa lạc ở thị trấn Ainan, tỉnh Ehime, sát con sông Shinogawa là ranh giới giữa hai tỉnh Ehime và tỉnh Kochi. Cách đây 70 năm, cư dân ở thị trấn hai bên bờ sông thường xuyên qua lại và cùng nhau thống nhất thành lập trường trung học vào năm 1949, trường tiểu học vào năm 1952 và đặt tên gọi mang dấu ấn của cả hai địa phương.
Theo thông lệ của trường, học sinh sau khi nhập học đều phải thường xuyên luyện đọc tên trường trong các giờ ra chơi đến khi thuộc lòng.
Mặc dù với những người khác việc đọc tên trường quá dài là một phiền toái, nhưng đối với không ít cựu học sinh của trường thì đây lại là niềm tự hào, là “điểm nhấn” khi giới thiệu về bản thân.
Vào thời kỳ cao điểm nhất là cuối những năm 50 của thế kỷ trước, trường có khoảng 300 học sinh theo học, nhưng sau đó số lượng giảm dần. Đến năm học 2025 chỉ còn 9 học sinh, trong đó có 3 học sinh tiểu học và 6 học sinh trung học.
Điều này khiến việc duy trì vận hành trường gặp nhiều khó khăn.
Hiện phía tỉnh Kochi không còn học sinh nào theo học và từ tháng 4, các học sinh còn lại của trường sẽ chuyển sang các trường khác trong thị trấn Ainan, với khoảng 110 học sinh tiểu học và 60 học sinh trung học.
Việc đóng cửa ngôi trường nhiều năm tuổi để lại không ít tiếc nuối cho những người dân từng gắn bó từ khi còn nhỏ. Tuy nhiên điều này cũng phản ánh một thực trạng tỉ lệ sinh giảm ngày càng nghiêm trọng tại Nhật Bản, đặc biệt là tại các địa phương vùng sâu, vùng xa, khiến nhiều trường học khó duy trì đủ số lượng học sinh cần thiết và buộc phải sáp nhập với các trường khác.