Chị Trần Ngọc Thiên Thanh (32 tuổi, ở TP.HCM) làm trong quản lý vận hành. Cuối năm ngoái, chị Thanh bắt gặp chú chim cú lợn con bị gãy cánh, cất tiếng kêu the thé giữa bãi cỏ dại um tùm.
“Chú chim non nớt chưa mở mắt nằm thoi thóp giữa trời nắng. Thấy tình hình nguy cấp nên mình đem đến bác sĩ thú y. Sau khi kiểm tra toàn thân, bác sĩ phát hiện một cách của chú chim bị gãy. Mình quyết định đem về nhà chăm sóc để phục hồi sức khỏe trước và đặt tên là Hoa Cúc”, chị Thanh kể.
Những ngày đầu, vì Hoa Cúc còn quá nhỏ nên chị Thanh phải theo sát, đút từng miếng thức ăn nhỏ xíu, đảm bảo vệ sinh vì sợ chim non dễ nhiễm khuẩn. May mắn là Hoa Cúc phục hồi thể trạng tốt, liên tục đòi ăn. Tối đến, chị Thanh dùng đèn sưởi ấm cho chú chim non.
Chị Thanh dùng thùng giấy, quần áo cũ lót làm tổ và cảm thấy chú chim cũng rất thích. Việc điều trị và thức ăn của Hoa Cúc không mấy tốn kém, chủ yếu cần nguồn thức ăn tươi sạch và các loại vitamin bổ sung để tránh bệnh bại liệt – một căn bệnh phổ biến và nguy hiểm ở chim săn mồi nếu thiếu chất. Quan trọng hơn là sự kiên nhẫn của chị trong quá trình chăm sóc chú chim.
Sau khoảng nửa tháng, xương cổ của chú chim non đã cứng cáp hơn, mắt mở to biết chủ động gắp đồ lên và thả xuống để chơi. Niềm vui của chị Thanh là thấy chú chim khỏe mạnh, ăn tốt. Hơn 1 tháng sau, Hoa Cúc mọc lông ống, biết tự đi ra khỏi thùng giấy quanh nhà để khám phá và nhớ tổ của mình để quay về, nhận biết được tiếng huýt sáo để chạy đến.
Những ngày sau đó, Hoa Cúc muốn sải cánh tập bay nhưng vì cánh gãy nên không thể học bay được. Cũng lúc này, chú chim có thể tự ăn, không cần đút nữa.
Chị Thanh cho chú chim sống trong nhà chung với những con mèo trong gia đình. Việc vệ sinh nhà cửa, tổ của chú chim được dọn nhiều lần trong ngày để đảm bảo vệ sinh.
Loài chim cú lợn thường bị dân gian gắn cho sự xui xẻo. Tuy nhiên, chị Thanh lại cảm nhận loài này thực chất rất tình cảm. “Nếu mình dành đủ sự chân thành, chúng sẽ coi mình như người thân, biết quấn quýt và thậm chí là vòi vĩnh sự chú ý không kém gì những loài thú cưng khác. Hoa Cúc thích được ngồi lên chân mình, được ngủ gần mình, là loài vật có cảm xúc”, chị Thanh nói.
Vì thế, đầu năm 2026, chị Thanh lập kênh mạng xã hội tên 101conmeo – Hoa Cúc để chia sẻ về hành trình cứu hộ và chăm sóc chim cú lợn. Không chỉ để lưu giữ kỷ niệm, chị Thanh mong muốn góp phần xóa bỏ những định kiến bủa vây loài chim này, chia sẻ sự đáng yêu của chúng đến nhiều người hơn. Những video của chú chim cú lợn Hoa Cúc được dân mạng “thả tim” bày tỏ sự yêu thích.
Trước đây, chị Thanh từng cứu một số con chim cú lợn gặp nạn. Khi chim trưởng thành, đủ sức khỏe chị để chúng về lại môi trường tự nhiên. Riêng với Hoa Cúc, vì bị gãy cánh nên nó không thể bay săn mồi ngoài thiên nhiên, vậy là chị Thanh quyết định giữ lại nuôi và xem như một thành viên trong nhà.
Theo chị Thanh, loài cú cần không gian thoáng và an toàn nên đã trồng thêm nhiều cây, tạo nên một “khu vườn mini” trong nhà cho chú chim đặc biệt.
“Điều mình làm với Hoa Cúc đơn thuần là hành động cứu hộ cá nhân trong tình huống khẩn cấp và nuôi dưỡng bảo tồn cá thể thương tật. Mình đều không cổ xúy cho hình thức săn bắt, đánh bẫy và thương mại động vật hoang dã trái pháp luật”, chị Thanh chia sẻ.
Người thực hiện bộ ảnh về đàn sếu đầu đỏ này là nhiếp ảnh gia Nguyễn Thị Minh Hải. Chị Hải cho biết đàn sếu đầu đỏ trong bộ ảnh được chị ghi lại tại địa phận Campuchia, nơi giáp ranh Hà Tiên (An Giang) vào tháng 2 vừa qua. Nơi đây, mỗi năm vào khoảng từ tháng 12 đến tháng 4 năm sau, sếu di cư về rất nhiều.
Đây là lần thứ 3 nữ nhiếp ảnh gia quay lại "săn ảnh" loài sếu đầu đỏ tuyệt đẹp này. Dù đã ở độ tuổi U.70, việc di chuyển vất vả, nhưng chị vẫn đam mê... theo chân đàn sếu.
Chị Hải kể vào buổi trưa (khoảng 12 giờ), sau khi làm thủ tục xuất cảnh qua cửa khẩu Hà Tiên, khoảng 15 giờ chị có mặt tại điểm bên ngoài nơi sếu cư trú trên đất Campuchia. Đến 16 giờ, chị cùng nhóm chụp ảnh bắt đầu đi bộ băng qua cánh rừng, lội qua các vùng sình lầy đất đen mới tiếp cận được khu vực bờ ruộng, nơi đàn sếu thường xuất hiện. Sau khoảng 2 tiếng chờ đợi, đến khoảng 17 giờ 30 những đàn sếu đầu tiên bắt đầu bay về.
"Vào những ngày nắng, hơi nước bốc lên từ mặt ruộng khiến việc chụp ảnh trở nên khó khăn. Đàn sếu lại bay về rải rác nên không thể ghi lại trọn vẹn cả đàn", chị Hải chia sẻ.
Tuy nhiên, việc chụp ảnh sếu với chị không phải chỉ trong một buổi mà kéo dài đến nhiều ngày liên tiếp mới mong có những bức ảnh đẹp.
Cho nên, hôm sau, chị lại có mặt tại điểm chụp từ lúc rạng sáng. Trong không gian tĩnh lặng, mọi cử động đều phải nhẹ nhàng, hạn chế tối đa bất kỳ tiếng động lạ nào để tránh làm đàn sếu hoảng sợ. Khoảng 5 giờ 30, sếu bắt đầu cất tiếng gọi nhau, tạo nên những khoảnh khắc sinh động. Tuy nhiên, do ánh sáng yếu, nhiều bức ảnh chị chụp chưa đạt như kỳ vọng. Đến khoảng 6 giờ, khi trời vừa hửng sáng, nắng đẹp thì đàn sếu lại bay đi trong sự tiếc nuối.
Theo nữ nhiếp ảnh gia, những khó khăn để "săn" ảnh sếu đòi hỏi phải có máy ảnh tính năng cao, có tốc độ cao khi chụp loạt ảnh cho những khoảnh khắc hoạt động của chúng. Ngược lại, nếu điều kiện thời tiết thuận lợi và thiết bị đảm bảo thì việc chụp không quá khó khăn.
"Ai cũng biết chụp chim rất vất vả bởi những hoạt động bản năng của chúng. Thời gian, dựng lều đợi, bỏ ăn uống, nắng thiêu đốt, mưa xối xả… cũng không gặp được chúng, đôi khi đỏ cả mắt ngóng trông mà điểm chụp hầu hết là ruộng, đầm, bãi sông. Cái khó nhất với tôi lúc này là việc di chuyển, nhất là khi tuổi đã cao", chị Hải bày tỏ.
Chị Hải nói rằng mỗi loài chim đều có những đặc điểm riêng đáng để khám phá. Chính vì thế, chị luôn dành tình yêu đặc biệt cho nhiếp ảnh thiên nhiên, các loài chim hoang dã, đặc biệt là sếu đầu đỏ.
Ở An Giang, nơi nào tập trung đông đồng bào dân tộc Khmer sinh sống, nơi đó thường xuất hiện những "cổng trời". Đặc biệt, cổng ngôi chùa Tual Prasat là nơi đầu tiên gắn liền với tên gọi này vì mang đậm dấu ấn thời gian và được nhiều du khách biết đến.
Không giống những ngôi chùa khác, "cổng trời" Koh Kas đặt khá xa chính điện chùa, với khoảng cách hơn 500 m. Đường từ cổng vào chùa quanh co, uốn lượn giữa cánh đồng rộng lớn.
Theo tương truyền, cổng chùa xây dựng vào thế kỷ 19. Tồn tại lâu đời, cánh cổng vẫn đứng vững giữa cánh đồng bao la. Cổng được chạm khắc với những đường nét hoa văn, họa tiết Phật giáo vô cùng tinh xảo. Phía bên trong cổng là các họa tiết hoa văn vẽ tay lẫn đắp nổi bằng xi măng mang đậm nét văn hóa Khmer. Trên cánh cổng còn ghi danh những phật tử đã đóng góp xây dựng cổng.
Giống như những cánh cổng khác tại chùa Khmer, phần nóc "cổng trời" Koh Kas là một cụm gồm 3 tháp nhỏ. Ba tháp này được chống đỡ bởi 4 cột trụ vững chắc phía dưới. Những cột trụ này cũng được chạm trổ kỹ lưỡng và công phu, thể hiện tài hoa của những người thợ thời bấy giờ. Trên mỗi đỉnh tháp là tượng vị thần 4 mặt. Hai bên cổng được cách điệu thành tượng rắn thần Naga.
Chùa Tual Prasat nằm tĩnh lặng giữa cánh đồng lúa rộng lớn, mênh mông. Chùa không bề thế nhưng thu hút lượng lớn khách thập phương đến thăm viếng. Chùa Tual Prasat có kiến trúc bắt mắt trong từng đường nét. Chính điện là tòa nhà 2 tầng 5 gian, mái lợp bằng ngói với 3 chóp đỉnh nhọn với họa tiết trang trí cầu kỳ, tinh xảo.
"Cổng trời" Koh Kas là địa điểm check-in được nhiều du khách gần xa yêu thích bởi vẻ đẹp mê hoặc. Để có những bức ảnh đẹp mắt với cổng trời, du khách có thể đi bất kể mùa nào trong năm bởi lối đi vào chùa rất đẹp khi được điểm tô hai bên là cánh đồng lúa trải dài vô tận. Đặc biệt, vào cuối tháng 11 và đầu tháng 12, cánh đồng lúa chín vàng rực rỡ tạo khung cảnh lung linh, rực rỡ.
Anh Huỳnh Nhã (20 tuổi, ngụ thành phố Cần Thơ) cho biết, anh thích đi phượt cùng người yêu nên thường chọn địa điểm là vùng đất An Giang vì cảnh sắc hoang sơ, tuyệt đẹp. Điều anh ấn tượng nhất là cánh "cổng trời" Koh Kas với kiến trúc đẹp mắt cùng view đồng lúa rộng mênh mông xanh mát xung quanh. Nơi đây khiến những người yêu du lịch như anh "phải lòng" ngay lập tức.
Là người đam mê tìm hiểu và chụp ảnh các ngôi chùa Khmer, anh Trọng Nhơn (35 tuổi, ở thành phố Cần Thơ) cho biết, "cổng trời" Koh Kas có tông màu trầm ấm và kiến trúc mang đậm chất hoài cổ, mang phong cách kiến trúc Khmer độc đáo. Chỉ cần chọn góc chụp phù hợp, ai cũng có thể sở hữu những bức ảnh ảo diệu với nền trời cao, núi non phía xa.
Anh Nguyễn Trọng Hùng (40 tuổi, Nghệ An) phát hiện mắc ung thư máu cấp tính vào năm 2019 sau những cơn đau và sốt kéo dài. Tin dữ đến như "sét đánh ngang tai" với gia đình nhỏ vốn đang êm ấm của vợ chồng anh cùng con nhỏ.
Dù mang bạo bệnh, anh Hùng vẫn lạc quan khi có vợ đồng hành
Cú sốc khiến cả hai suy sụp. Những dự định cho tương lai bỗng chốc khép lại. Tuy vậy, họ không buông xuôi. Từ đó, hành trình giành giật sự sống của anh Hùng bắt đầu tại Viện Huyết học - Truyền máu trung ương ở Hà Nội, cách quê nhà hơn 300 km.
Chị Thiên gác lại công việc, gửi con nhỏ cho mẹ ruột chăm sóc để theo chồng ra Hà Nội điều trị. Những lần chồng phải chọc tủy, hóa trị cùng các cơn đau kéo dài khiến chị không khỏi quặn lòng. Tiền bạc trong nhà dần cạn kiệt theo từng đợt điều trị.
Dẫu vậy, chị chưa từng cho phép mình gục ngã. Với chị, bản thân phải là chỗ dựa vững vàng cho chồng trong lúc khó khăn nhất. Những dòng chia sẻ của vợ chồng chị trên mạng xã hội về hành trình chống chọi bệnh tật nhận được nhiều sự quan tâm, đồng cảm từ cộng đồng.
Gần 7 năm qua, hai vợ chồng gắn bó với bệnh viện, có khi hơn 3 tháng mới được về nhà một lần. Theo chị Thiên, hành trình chiến đấu với ung thư máu của chồng không chỉ gian nan về vật chất mà còn là thử thách lớn về tinh thần.
"Rất nhiều lần nhìn chồng vật vã vì đau, tôi không cầm được nước mắt. Nhưng nếu mình nản chí thì coi như bỏ cuộc. Mỗi lần như vậy, tôi nắm tay chồng, động viên: Anh cố lên, có em ở đây. Rồi anh gật đầu, mỉm cười", chị kể.
Tình yêu và sự kiên trì của người vợ đã tiếp thêm sức mạnh để anh Hùng vượt qua những giai đoạn khó khăn. Ngược lại, chính sự lạc quan của chồng cũng trở thành nguồn động lực giúp chị Thiên vững vàng hơn.
Câu chuyện cùng nhau chiến đấu với bệnh tật của gia đình chị Thiên nhận được sự đồng cảm từ cộng đồng mạng
"Ngay cả khi mệt mỏi nhất, anh vẫn quan tâm, động viên tôi. Chăm người bệnh lâu dài rất vất vả, nhưng khi nhận lại tình yêu thương, mình có thêm sức mạnh để tiếp tục", chị Thiên chia sẻ.
Anh Hùng cho biết sự hy sinh của vợ chính là "liều thuốc" giúp anh giữ được tinh thần lạc quan. "Thiên đã chịu rất nhiều thiệt thòi vì tôi. Nhìn vợ bỏ việc, ngủ tạm dưới sàn bệnh viện, ăn uống qua loa để chăm sóc mình, tôi rất thương. Chính tình yêu đã giúp chúng tôi cùng nhau vượt qua bệnh tật", anh nói.
Hành trình của họ cũng chạm đến trái tim nhiều người. Không ít nhà hảo tâm đã hỗ trợ cả về tinh thần lẫn vật chất để anh Hùng có thêm cơ hội điều trị.
Trong những ngày anh Hùng bệnh nặng, chị Thiên từng tâm sự trên mạng xã hội: "Các anh chị em yên tâm, là dù Rộ (biệt danh của anh Hùng - PV) rất mệt nhưng tinh thần vẫn chưa bao giờ lung lay, vẫn vững vàng cố gắng từng ngày, vẫn sống trọn vẹn từng phút, vẫn không ngừng sống ý nghĩa, sống một ngày là nỗ lực một ngày. Cuộc đời vốn dĩ vô thường, không ai tránh được quy luật ấy, nhưng tinh thần con người là điều quan trọng quyết định chất lượng cuộc sống của chúng ta. Thiên và Rộ biết ơn thật nhiều cuộc đời này đã mang đến cho hai đứa những trải nghiệm quý giá, những trải nghiệm mà số phận mang đến cho hai đứa nếm trải. Những đau đớn tột cùng, những giây phút hạnh phúc dù nhỏ bé len lỏi nhưng ấm áp, ngọt ngào".