Mục Lục
ToggleNgày 31/3, đội tuyển Malaysia đã hứng chịu thất bại với tỷ số 1-3 trước đội tuyển Việt Nam ở vòng loại Asian Cup 2027. Nhiều người cho rằng trình độ của hai đội bóng khá chênh lệch. Tuy nhiên, chuyên gia Zainal Abidin lại cho rằng “Bầy hổ” vẫn rất mạnh.
Phát biểu trên tờ Bharian, ông Zainal Abidin chia sẻ: “Đối với tôi, giải vô địch quốc gia Malaysia (Super League) vẫn rất mạnh. Bản thân giải đấu chính là hình ảnh phản chiếu của đội tuyển quốc gia. Nếu giải Super League mạnh thì đội tuyển Malaysia sẽ rất mạnh”.
Do đó, vị chuyên gia này cho rằng bóng đá Malaysia đủ sức giành vé tham dự Asian Cup 2027. Ông nói thêm: “Đó là lý do tại sao chúng ta cần phải nhanh chóng đứng dậy. Bóng đá Malaysia đã tham dự các giải đấu quốc tế từ lâu.
Căn cứ vào những gì đội tuyển Malaysia đã làm những năm qua, tôi cho rằng đội bóng đủ trình độ để tham dự Asian Cup. Bóng đá Malaysia không thể bị sụp đổ. Vì vậy, kể từ hôm nay, chúng ta cần phải chuẩn bị kế hoạch tham dự Asian Cup.
Chúng tôi hy vọng tất cả những người quản lý bóng đá Malaysia có thể chấp nhận thử thách và nhanh chóng cải thiện nền bóng đá nước nhà. Điều này không hề dễ dàng”.
Trên bảng xếp hạng FIFA, đội tuyển Malaysia đã tụt 17 bậc xuống vị trí thứ 138 thế giới. Họ đã giảm tới 59,67 điểm chỉ trong tháng 3. Đây là đội bóng tụt giảm mạnh nhất trên bảng xếp hạng FIFA. Ở chiều ngược lại, đội tuyển Việt Nam đã tăng 9 bậc và là đội bóng thăng tiến mạnh nhất thế giới.

Năm nay vòng bảng Giải bóng chuyền vô địch quốc gia tuy vẫn được chia ra làm 2 giai đoạn, nhưng số trận đấu tăng lên đáng kể.
Nội dung nam và nữ của giải vẫn giữ nguyên số lượng đội là 8. Tuy nhiên thể thức năm ngoái chỉ thi đấu một lượt. Điều này đồng nghĩa với việc tại vòng bảng, mỗi đội chỉ phải thi đấu 7 trận, chia làm 2 giai đoạn.
Các đội lọt vào trong top 4 thi đấu thể thức bán kết, chung kết để xác định nhà vô địch. 4 đội tốp dưới tiếp tục thi đấu vòng tròn với nhau, mỗi đội 3 trận. Như vậy, số trận tối đa mà mỗi đội thi đấu trong mùa giải 2025 là 10 trận.
Năm nay Liên đoàn Bóng chuyền Việt Nam (VFV) thay đổi thể thức, áp dụng cách thi đấu lượt đi - về. Điều này đồng nghĩa với việc mỗi đội phải thi đấu 14 trận tại vòng bảng, gấp đôi so với năm ngoái. Sau đó, 4 đội đầu bảng vẫn thi đấu thể thức bán kết, chung kết để xác định nhà vô địch.
Trong khi đó, 4 đội chót bảng không thi đấu vòng tròn, mà thi đấu theo thể thức "phân hạng từ 5 đến 8". Về nguyên tắc thì cũng giống với 4 đội đầu bảng, khi có các trận tạm gọi là "bán kết phân hạng" và "chung kết phân hạng". Như vậy, tổng số trận tối đa mà một đội phải thi đấu năm nay lên đến 16 trận.
Ngoài Giải vô địch quốc gia, năm nay cũng là một năm nhiều sự kiện của bóng chuyền Việt Nam. Cấp CLB vẫn duy trì hai giải đấu cúp là Cúp Hoa Lư (đã kết thúc) và Cúp Hùng Vương (sau vòng 1 Giải vô địch quốc gia). Ngoài ra vào cuối năm sẽ là Đại hội Thể thao toàn quốc. Có thể nói đây là lịch thi đấu dày đặc với các CLB bóng chuyền trong nước.
Nhiều chuyên gia nhận xét rằng thể thức mới của Giải vô địch quốc gia sẽ mang đến sức cạnh tranh lớn hơn, từ đó chất lượng giải đấu cũng được nâng tầm. Nhưng bên cạnh đó, thể thức này cũng đặt ra bài toán về lực lượng. Trên thế giới, thể thức thi đấu lượt đi - về không hề mới mẻ. Nhưng đây mới là lần đầu bóng chuyền Việt Nam áp dụng cách làm này, và điều này khiến không ít CLB bỡ ngỡ.
CLB Hà Nội, tân binh nội dung nữ năm nay, đã có sự chuẩn bị từ khá sớm. Họ liên tục đem về nhiều ngôi sao như Vi Thị Như Quỳnh, Nguyễn Khánh Đang, Lê Thanh Thúy... Bên cạnh đó, đội bóng cũng có sẵn dàn VĐV có chuyên môn ổn như Vi Thị Yến Nhi, Lê Thùy Linh, Bùi Thị Ánh Thảo...
Tuy nhiên sau chiến thắng bất ngờ trước Binh chủng Thông tin ngày ra quân hôm 6-4, HLV Nguyễn Tuấn Kiệt vẫn chia sẻ lực lượng của ông khá mỏng. "Đây sẽ là khó khăn cho tất cả các đội. Chúng tôi sẽ cố gắng giành nhiều điểm nhất có thể ngay trong giai đoạn 1. Khi đó thì ở giai đoạn 2, nhiệm vụ sẽ nhẹ nhàng hơn và mình dễ tính toán hơn", chiến lược gia này chia sẻ.
Trong khi đó, HLV Trần Đình Tiền của CLB Biên Phòng (nam) cũng từng nói rằng: "Với thể thức năm nay, các đội bóng phải có sự chuẩn bị rất kỹ về thể lực và lực lượng. Trong các trận đấu, ban huấn luyện có thể tính toán phương án đưa các VĐV mới vào sân để đảm bảo việc có thể thi đấu xuyên suốt".
Như vậy, thể thức là bài toán khó với các đội bóng Việt Nam. Tuy nhiên, đó cũng có thể là cơ hội để các VĐV trẻ hoặc các nhân tố mới được thể hiện tài năng. Vòng 1 của Giải bóng chuyền vô địch quốc gia các CLB 2026 diễn ra tại Nhà thi đấu Đông Anh (Hà Nội) từ ngày 6 đến 19-4.

Ông Dave Male không thể ngờ rằng quyết định đi xem một trận bóng trong kỳ nghỉ tại Tây Ban Nha cách đây hai năm lại giúp ông hé lộ mối liên hệ gia đình khó tin với một trong những tài năng trẻ triển vọng nhất Arsenal lẫn bóng đá Anh. Cựu giáo viên về hưu này khi đó đang nghỉ dưỡng ngay gần SVĐ Pinatar Arena ở Murcia, ông đến xem trận giao hữu giữa U16 Anh và U16 Italy. "Tôi đang lướt qua danh sách thi đấu thì cái tên Max Dowman lập tức đập vào mắt tôi", ông Dave hồi tưởng.
Trên sân ngày ấy, cậu bé mới 14 tuổi sớm bộc lộ năng khiếu vượt trội để giúp U16 Anh thắng 2-1. Nhưng với ông Dave, không chỉ màn trình diễn mới thu hút sự chú ý. Đó còn là cái tên của cậu bé. Là một người đam mê nghiên cứu gia phả, ông nhận ra cái tên này ngay lập tức từ lịch sử dòng họ mình. Và khám phá của ông càng tô điểm cho sự thăng tiến đầy ấn tượng của tài năng trẻ sinh năm 2009.
"Bà nội tôi tên là Maria Maud Dowman, bà chính là mẹ của George Male – người từng đeo băng thủ quân của cả Arsenal lẫn tuyển Anh. Hóa ra, ông ấy có quan hệ họ hàng xa với Max thông qua cụ tổ 5 đời là William Dowman", ông chia sẻ với báo Anh Guardian. Gia đình nhà Dowman hoàn toàn không hay biết về mối liên hệ này cho đến khi được tờ báo đã tồn tại 204 năm liên lạc, nhưng họ rất hào hứng đón nhận tin vui.
Với ông Dave, việc tìm ra manh mối này tương đối dễ dàng. "Không mất quá nhiều công sức vì tôi có đăng ký thành viên của một vài website về gia phả", ông cho biết. "Có những người khác cũng quan tâm đến cái tên và dòng họ đó, vì vậy tôi có thể kết nối với họ để hoàn thiện cây gia phả của riêng chúng tôi".
Cụ thể, sợi dây liên hệ giữa Max và huyền thoại George dẫn ngược về năm 1800, khi cụ tổ William Dowman sinh ra tại North Benfleet, chỉ cách nơi gia đình Max đang sinh sống tại Essex ngày nay một quãng ngắn. George là cháu của Christopher Dowman (con trai cụ William), trong khi em trai của Christopher là William Jr chính là cụ tổ 5 đời của Max.
Gia đình nhà Dowman từ lâu đã gắn bó mật thiết với CLB địa phương Billericay Town, nơi ông nội của Max từng là thủ môn đội trẻ và cha của anh, Rob, cũng từng thi đấu tại đây khi còn nhỏ. Ông Rob từng gia nhập liên minh tiếp quản CLB khi doanh nhân Glenn Tamplin rời đi vào năm 2019 và đóng vai trò quan trọng trong việc phát triển hệ thống đào tạo trẻ trước khi tách ra thành lập công ty bảo hiểm riêng.
Trong khi, huyền thoại George từng là hạt nhân trong đội hình thống trị của Arsenal những năm 1930, góp công lớn giúp CLB giành 5 chức VĐQG trong vòng 8 mùa giải. Nổi tiếng với sự ổn định và kỹ năng chỉ huy nơi hàng thủ trong vai trò hậu vệ cánh, ông vẫn là một trong những biểu tượng vĩ đại nhất lịch sử CLB và hiện được tạc hình ở hai vị trí trang trọng bên ngoài sân Emirates.
Ông George từng được HLV huyền thoại Herbert Chapman chuyển từ vị trí "left-half" (tiền vệ phòng ngự lệch trái) trong sơ đồ cổ WM 3-2-2-3, sang hậu vệ phải và trở thành một phần không thể thiếu của đội hình vô địch ba mùa liên tiếp, trước khi đăng quang Cup FA năm 1936. Ông cũng có 19 lần khoác áo "Tam Sư" trước Thế chiến thứ hai, và ở tuổi 36 vào năm 1948 trở thành cầu thủ đầu tiên sở hữu 6 chức VĐQG Anh.
Giải nghệ, ông George trở thành HLV đội trẻ lâu năm và sau đó là tuyển trạch viên tại Arsenal. Ông chính là người đã phát hiện ra Charlie George, thành viên của đội hình giành cú đúp danh hiệu mùa 1970-1971 danh tiếng.
"Ông ấy là người rất khiêm nhường, lịch sự và tử tế", ông Dave nói về người bác của mình. "Ban đầu, ông chơi cho đội bóng nghiệp dư Clapton Orient. Trong một trận đấu thử nghiệm ở vị trí trung phong trước Wycombe, ông đã ghi tới 6 bàn trong chiến thắng 7-1. Ông từng bị West Ham từ chối sau một đợt thử việc, trước khi ký hợp đồng với Arsenal vào năm 1929 và có hơn 300 lần ra sân. Tuy nhiên, một điều thú vị là ông chưa bao giờ ghi bàn cho Arsenal hay tuyển Anh".
Trái lại, ghi bàn lại là một cột mốc mà Max đã sớm lập được cho Arsenal, sau pha lập công ngoạn mục trong trận thắng Everton 2-0 ngày 15/3. Chàng trai 16 tuổi 73 ngày vào thời điểm đó đã đi vào lịch sử với tư cách cầu thủ trẻ nhất ghi bàn tại Ngoại hạng Anh. Trước đó nữa, Max còn thiết lập một kỷ lục khác, khi trở thành cầu thủ trẻ nhất của Arsenal ra sân tại Cup FA trong trận thắng Mansfield 2-1, ở tuổi 16 và 66 ngày.
'Dòng máu thiên tài' của Max Dowman
Max hôm 31/3 vừa qua đã ghi một bàn solo đẹp mắt cho U19 Anh trong chiến thắng hủy diệt Bồ Đào Nha 6-0 thuộc vòng loại U19 châu Âu. Và dù đoàn quân của Mikel Arteta vừa bị loại khỏi tứ kết Cup FA sau trận thua Southampton 1-2, nhưng điểm sáng tại sân St. Mary’s chính là màn trình diễn xuất sắc của Max.
Max được tuyển trạch viên Johnny Knight của Arsenal phát hiện khi đang thi đấu cho Billericay. Sau 5 năm rèn luyện ở các cấp độ đội trẻ, anh chính thức gia nhập học viện Hale End danh tiếng của Arsenal. Max được Arteta mô tả là "một tài năng đặc biệt" và thậm chí còn được kỳ vọng sẽ cạnh tranh một suất trong đội hình tuyển Anh tham dự World Cup tương lai.
"Thể thao dường như đã chảy trong huyết quản của đại gia đình này", ông Dave tự hào. "Điều đó thực sự khiến chúng tôi cảm thấy rất hào hứng". Giờ đây, tài năng của Arsenal sẽ còn được nhắc tới với xuất thân từ một dòng dõi bóng đá kéo dài gần một thế kỷ.
Hoàng Thông (theo Guardian)
Tin Gốc: https://vnexpress.net/dong-mau-thien-tai-cua-max-dowman-5058670.html

"Lucescu là một trong những cầu thủ và HLV giàu thành tích nhất lịch sử Romania. Ông là người đầu tiên đưa ĐTQG lọt vào vòng chung kết Euro, năm 1984. Nhiều thế hệ người dân Romania đã lớn lên với hình bóng ông trong tim như một biểu tượng quốc gia. Cầu Chúa phù hộ cho ông!", thông cáo từ bệnh viện về sự ra đi của huyền thoại này có đoạn.
Lucescu qua đời chỉ vài ngày sau khi rời ghế HLV trưởng tuyển Romania. Trước đó, chỉ trong vài giờ sau khi từ chức, nhà cầm quân này còn trải qua hai cơn nhồi máu cơ tim liên tiếp. Tính từ tháng 12 năm ngoái, ông đã phải nhập viện ba lần.
Được mệnh danh là "Il Luce" (Ánh sáng) để tôn vinh tư duy chiến thuật tài ba, Lucescu có được vị thế tượng đài của bóng đá Romania suốt nhiều thập kỷ, dù luôn sống trong môi trường thể thao đầy rẫy áp lực và biến động. Ở mọi nơi từng đi qua, Lucescu luôn để lại dấu ấn sâu đậm, đặc biệt là trên băng ghế huấn luyện.
Sinh ngày 29/7/1945 tại Bucharest trong những ngày cuối cùng của Thế chiến thứ hai, Lucescu dành phần lớn sự nghiệp quần đùi áo số ở Dinamo Bucharest. Với nhãn quan sắc sảo ở vị trí tiền đạo cánh phải, ông đã thi đấu hơn 250 trận, giành 7 chức VĐQG và hai Cup Quốc gia Romania.
Với ĐTQG, ông đá 70 trận và mang băng thủ quân tại World Cup 1970, đánh dấu sự trở lại của Romania sau 32 năm vắng bóng. Ở giải đấu trên đất Mexico năm đó, Lucescu đã có khoảnh khắc đổi áo để đời với huyền thoại Pele, mà về sau ông khẳng định là chưa bao giờ giặt chiếc áo ấy.
Lucescu bắt đầu cầm quân từ năm 1979 tại Corvinul Hunedoara trong vai trò cầu thủ kiêm HLV. Hai năm sau đó, ông được bổ nhiệm làm HLV trưởng tuyển Romania và nhanh chóng giúp đội nhà lần đầu góp mặt tại một kỳ Euro, năm 1984.
Chính trong giai đoạn này, Lucescu đã trình làng cậu thiếu niên 18 tuổi Gheorghe Hagi, người sau này trở thành cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử bóng đá Romania, khoác áo cả Real Madrid lẫn Barca. Lucescu tại vị đến năm 1986, đặt nền móng vững chắc giúp Romania góp mặt trong ba kỳ World Cup liên tiếp là 1990, 1994 và 1998, cũng như các kỳ Euro 1996 và 2000.
Với Lucescu, huấn luyện không chỉ là sắp xếp đội hình, mà là giúp cầu thủ thấu hiểu căn nguyên của từng đường chuyền, từng quyết định trên sân cỏ. Ông là một trong những nhà cầm quân từ Đông Âu đầu tiên áp dụng các phương pháp huấn luyện hiện đại, chú trọng vào tâm lý học và mối quan hệ mật thiết giữa cầu thủ với ban huấn luyện.
Lucescu thiết lập kỷ luật trong các tập thể dưới quyền không dựa trên sự sợ hãi, mà bằng sự tôn trọng. Đây là triết lý đưa ông trở thành một trong những HLV xuất sắc và được nể trọng nhất lục địa già.
"Bất kỳ ai có thái độ tiêu cực đều không có chỗ trong đội của tôi", Lucescu từng nói trên báo Tây Ban Nha El Pais. "Quan niệm về kỷ luật của tôi là đối thoại. Tôi không phạt tiền cầu thủ, tôi nói chuyện với họ một lần, hai lần rồi ba lần. Tôi muốn có tiếng nói cuối cùng trong việc chuyển nhượng và tôi tìm kiếm những người có cá tính, sự thông minh và tinh thần trách nhiệm. Về khâu chuẩn bị, nhiều người huấn luyện bằng các bài tập, còn tôi huấn luyện bằng các nguyên tắc".
Sau khi xây dựng một tập thể Dinamo Bucharest thống trị các giải quốc nội giai đoạn 1985-1990, Lucescu sang Italy thử sức tại Pisa, Brescia, Reggiana và cả Inter Milan. Ở đất nước hình chiếc ủng, ông không chỉ mang về kết quả mà còn để lại một tư duy chơi bóng hiện đại. Chính Lucescu là người đã đôn Andrea Pirlo lên từ đội trẻ khi anh mới 15 tuổi và cho tiền vệ này ra mắt Brescia vào ngày 21/05/1995. Sau này, trong cuốn tự truyện Penso quindi gioco (Tôi tư duy, nghĩa là tôi chơi bóng), Pirlo miêu tả Lucescu là người thầy vĩ đại của anh.
Tại Brescia, Lucescu gắn bó suốt 5 mùa giải, và đến giờ, người hâm mộ nơi đây vẫn tôn sùng ông. Họ yêu quý Lucescu không chỉ vì triết lý bóng đá mà còn bởi tính cách tinh quái, sắc sảo đầy thú vị.
"Ông ấy là HLV lý tưởng cho bất kỳ CLB nào muốn kiếm tiền, vì Lucescu là bậc thầy trong việc biến những cậu nhóc tiềm năng thành các ngôi sao thực thụ. Không ai có thể so sánh với ông ấy, bởi Lucescu vừa đào tạo trẻ giỏi, vừa đảm bảo được thành tích, điều vốn dĩ không hề bắt buộc khi làm việc với các cầu thủ trẻ", cố Chủ tịch Brescia Gino Corioni và cũng là bạn thân của Lucescu, từng kể.
Trong mắt các học trò những năm 1990, ngoài ấn tượng về sự điềm tĩnh và chuẩn mực, Lucescu còn đi trước thời đại trong khâu chuẩn bị cho trận đấu và nghiên cứu đối thủ. "Trước trận tứ kết Champions League với Man Utd năm 1999, ông ấy phát cho mỗi chúng tôi hai cuốn băng video để về nhà nghiên cứu. Vào thời ấy, đó là một điều cực kỳ mới mẻ", cựu thủ môn Inter Gianluca Pagliuca kể.
Sau Italy, Lucescu sang Thổ Nhĩ Kỳ, tiếp quản di sản của Fatih Terim tại Galatasaray và ngay lập tức đánh bại Real Madrid của những Raul Gonzalez và Luis Figo để giành Siêu Cup châu Âu. Năm 2002, ông lập kỳ tích khi đưa Besiktas lên ngôi vô địch, trở thành HLV ngoại đầu tiên vô địch Thổ Nhĩ Kỳ với hai đội bóng kình địch cùng thành phố Istanbul. Người hâm mộ Thổ Nhĩ Kỳ tôn thờ Lucescu bởi sự lịch lãm, điềm tĩnh trước áp lực và trí tuệ.
Năm 2004, Lucescu cập bến Shakhtar Donetsk khi lọt vào mắt xanh của tỷ phú Rinat Akhmetov. "Ông ấy đã cố chiêu mộ tôi ba lần và lần nào tôi cũng từ chối", Lucescu kể lại trên báo Italy Gazzetta dello Sport. "Đến lần thứ tư, ông ấy cử chuyên cơ riêng tới đón. Khi vừa hạ cánh xuống Donetsk, ông ấy giới thiệu tôi luôn là tân HLV đội bóng. Tôi còn biết làm gì khác đây!".
Nhưng lúc đó, ít ai tin rằng Lucescu có thể biến đội bóng vùng mỏ ở miền đông Ukraine thành thế lực tại trời Âu. Nhưng ông đã làm được điều đó cho Shakhtar bằng chiến lược táo bạo: chiêu mộ các tài năng trẻ Brazil, rèn giũa họ về mặt chiến thuật để tạo nên một tập thể "nhảy Samba trên nhịp điệu Đông Âu".
Tình cảm của Lucescu dành cho bóng đá lẫn các cầu thủ Brazil đã nảy nở từ dịp Giáng sinh 1967. Bấy giờ, ông vẫn còn là một tiền đạo cánh 22 tuổi. Sau một trận giao hữu tại Congo, khi chuẩn bị bay về Romania, ông nhận được lệnh khẩn khi lên chuyến bay dài sang Brazil để hội quân cùng ĐTQG trong chuyến du đấu Nam Mỹ.
"Tôi đã đi dọc Brazil từ Nam chí Bắc, từ Porto Alegre đến Fortaleza", Lucescu kể lại năm 2013 về cú sốc văn hóa trong cuộc phỏng vấn trên tạp chí Pháp France Football. "Đó là trải nghiệm không thể tin nổi. Hãy tưởng tượng sự ngưỡng mộ và mê hoặc mà một chàng trai đến từ một quốc gia Đông Âu cảm thấy khi đặt chân đến một thế giới mà trước đó anh ta chỉ biết qua bản đồ"
"Tôi đã khám phá ra bản chất của con người Brazil, chính là bóng đá, samba, bãi biển và tình dục. Tôi hiểu tại sao bấy nhiêu đó là đủ để họ sống hạnh phúc. Mọi thứ đều xoay quanh những điều ấy. Và tôi cũng không thể quên Brahma Chopp, loại bia tuyệt vời nhất ở đó. Sau này, tôi vẫn thường uống nó cùng Ronaldo de Lima khi dẫn dắt cậu ấy tại Inter cuối những năm 1990", Lucescu kể.
Shakhtar thời Lucescu luôn là đối thủ khó nhằn tại Champions League, với lối chơi tấn công biến hóa như tắc kè hoa. Ông linh hoạt áp dụng nhiều sơ đồ chiến thuật, buộc các cầu thủ phải tư duy về nhiều cách chơi khác nhau. Trong 12 năm gắn bó, ông mang về cho Shakhtar 22 danh hiệu, trong đó có 8 chức VĐQG và đỉnh cao chiếc Cup UEFA 2009. Dưới bàn tay nhào nặn của Lucescu, những Fernandinho, Willian hay Douglas Costa đều vươn tầm thế giới.
Ngay cả khi xung đột nổ ra tại Ukraine năm 2014 buộc đội bóng phải di tản, Lucescu vẫn tiếp tục giúp Shakhtar chiến thắng. Sau đó, ông dẫn dắt Zenit và ĐTQG Thổ Nhĩ Kỳ một thời gian ngắn, rồi gây sốc khi ký hợp đồng với Dinamo Kiev - đối trọng lớn nhất của Shakhtar - vào năm 2020 và lập tức đưa họ lên ngôi vô địch Ukraine.
Tình yêu bóng đá của Lucescu lớn đến mức ông không thể chấp nhận thất bại hay bỏ cuộc. Trước thềm chung kết play-off tranh vé vớt World Cup 2026 giữa Thổ Nhĩ Kỳ và Romania, Lucescu còn tâm sự với báo Anh Guardian rằng dẫn dắt ĐTQG là "trách nhiệm thiêng liêng", và dù sức khỏe bấy giờ không được tốt, ông không thể rời đi như một kẻ hèn nhát.
Truyền thông Romania cho biết, việc không thể đưa Romania trở lại World Cup sau trận thua 0-1 đó đã khiến Lucescu tức giận tột độ. Đây cũng được cho là tác nhân chính dẫn đến những biến cố sức khỏe cuối cùng.
"Bóng đá Romania không chỉ mất đi một nhà chiến thuật lỗi lạc, mà còn mất đi một người thầy, một người có tầm nhìn xa trông rộng và một biểu tượng quốc gia, người đã đưa màu cờ sắc áo của chúng ta lên những đỉnh cao của thành công thế giới", LĐBĐ Romania viết trong thông báo về sự ra đi của Lucescu.
Hoàng Thông tổng hợp
Tin Gốc: https://vnexpress.net/lucescu-ang-sang-da-tat-cua-bong-da-romania-5059939.html
