Ông Dave Male không thể ngờ rằng quyết định đi xem một trận bóng trong kỳ nghỉ tại Tây Ban Nha cách đây hai năm lại giúp ông hé lộ mối liên hệ gia đình khó tin với một trong những tài năng trẻ triển vọng nhất Arsenal lẫn bóng đá Anh. Cựu giáo viên về hưu này khi đó đang nghỉ dưỡng ngay gần SVĐ Pinatar Arena ở Murcia, ông đến xem trận giao hữu giữa U16 Anh và U16 Italy. “Tôi đang lướt qua danh sách thi đấu thì cái tên Max Dowman lập tức đập vào mắt tôi”, ông Dave hồi tưởng.
Trên sân ngày ấy, cậu bé mới 14 tuổi sớm bộc lộ năng khiếu vượt trội để giúp U16 Anh thắng 2-1. Nhưng với ông Dave, không chỉ màn trình diễn mới thu hút sự chú ý. Đó còn là cái tên của cậu bé. Là một người đam mê nghiên cứu gia phả, ông nhận ra cái tên này ngay lập tức từ lịch sử dòng họ mình. Và khám phá của ông càng tô điểm cho sự thăng tiến đầy ấn tượng của tài năng trẻ sinh năm 2009.
“Bà nội tôi tên là Maria Maud Dowman, bà chính là mẹ của George Male – người từng đeo băng thủ quân của cả Arsenal lẫn tuyển Anh. Hóa ra, ông ấy có quan hệ họ hàng xa với Max thông qua cụ tổ 5 đời là William Dowman”, ông chia sẻ với báo Anh Guardian. Gia đình nhà Dowman hoàn toàn không hay biết về mối liên hệ này cho đến khi được tờ báo đã tồn tại 204 năm liên lạc, nhưng họ rất hào hứng đón nhận tin vui.
Với ông Dave, việc tìm ra manh mối này tương đối dễ dàng. “Không mất quá nhiều công sức vì tôi có đăng ký thành viên của một vài website về gia phả”, ông cho biết. “Có những người khác cũng quan tâm đến cái tên và dòng họ đó, vì vậy tôi có thể kết nối với họ để hoàn thiện cây gia phả của riêng chúng tôi”.
Cụ thể, sợi dây liên hệ giữa Max và huyền thoại George dẫn ngược về năm 1800, khi cụ tổ William Dowman sinh ra tại North Benfleet, chỉ cách nơi gia đình Max đang sinh sống tại Essex ngày nay một quãng ngắn. George là cháu của Christopher Dowman (con trai cụ William), trong khi em trai của Christopher là William Jr chính là cụ tổ 5 đời của Max.
Gia đình nhà Dowman từ lâu đã gắn bó mật thiết với CLB địa phương Billericay Town, nơi ông nội của Max từng là thủ môn đội trẻ và cha của anh, Rob, cũng từng thi đấu tại đây khi còn nhỏ. Ông Rob từng gia nhập liên minh tiếp quản CLB khi doanh nhân Glenn Tamplin rời đi vào năm 2019 và đóng vai trò quan trọng trong việc phát triển hệ thống đào tạo trẻ trước khi tách ra thành lập công ty bảo hiểm riêng.
Trong khi, huyền thoại George từng là hạt nhân trong đội hình thống trị của Arsenal những năm 1930, góp công lớn giúp CLB giành 5 chức VĐQG trong vòng 8 mùa giải. Nổi tiếng với sự ổn định và kỹ năng chỉ huy nơi hàng thủ trong vai trò hậu vệ cánh, ông vẫn là một trong những biểu tượng vĩ đại nhất lịch sử CLB và hiện được tạc hình ở hai vị trí trang trọng bên ngoài sân Emirates.
Ông George từng được HLV huyền thoại Herbert Chapman chuyển từ vị trí “left-half” (tiền vệ phòng ngự lệch trái) trong sơ đồ cổ WM 3-2-2-3, sang hậu vệ phải và trở thành một phần không thể thiếu của đội hình vô địch ba mùa liên tiếp, trước khi đăng quang Cup FA năm 1936. Ông cũng có 19 lần khoác áo “Tam Sư” trước Thế chiến thứ hai, và ở tuổi 36 vào năm 1948 trở thành cầu thủ đầu tiên sở hữu 6 chức VĐQG Anh.
Giải nghệ, ông George trở thành HLV đội trẻ lâu năm và sau đó là tuyển trạch viên tại Arsenal. Ông chính là người đã phát hiện ra Charlie George, thành viên của đội hình giành cú đúp danh hiệu mùa 1970-1971 danh tiếng.
“Ông ấy là người rất khiêm nhường, lịch sự và tử tế”, ông Dave nói về người bác của mình. “Ban đầu, ông chơi cho đội bóng nghiệp dư Clapton Orient. Trong một trận đấu thử nghiệm ở vị trí trung phong trước Wycombe, ông đã ghi tới 6 bàn trong chiến thắng 7-1. Ông từng bị West Ham từ chối sau một đợt thử việc, trước khi ký hợp đồng với Arsenal vào năm 1929 và có hơn 300 lần ra sân. Tuy nhiên, một điều thú vị là ông chưa bao giờ ghi bàn cho Arsenal hay tuyển Anh”.
Trái lại, ghi bàn lại là một cột mốc mà Max đã sớm lập được cho Arsenal, sau pha lập công ngoạn mục trong trận thắng Everton 2-0 ngày 15/3. Chàng trai 16 tuổi 73 ngày vào thời điểm đó đã đi vào lịch sử với tư cách cầu thủ trẻ nhất ghi bàn tại Ngoại hạng Anh. Trước đó nữa, Max còn thiết lập một kỷ lục khác, khi trở thành cầu thủ trẻ nhất của Arsenal ra sân tại Cup FA trong trận thắng Mansfield 2-1, ở tuổi 16 và 66 ngày.
‘Dòng máu thiên tài’ của Max Dowman
Max hôm 31/3 vừa qua đã ghi một bàn solo đẹp mắt cho U19 Anh trong chiến thắng hủy diệt Bồ Đào Nha 6-0 thuộc vòng loại U19 châu Âu. Và dù đoàn quân của Mikel Arteta vừa bị loại khỏi tứ kết Cup FA sau trận thua Southampton 1-2, nhưng điểm sáng tại sân St. Mary’s chính là màn trình diễn xuất sắc của Max.
Max được tuyển trạch viên Johnny Knight của Arsenal phát hiện khi đang thi đấu cho Billericay. Sau 5 năm rèn luyện ở các cấp độ đội trẻ, anh chính thức gia nhập học viện Hale End danh tiếng của Arsenal. Max được Arteta mô tả là “một tài năng đặc biệt” và thậm chí còn được kỳ vọng sẽ cạnh tranh một suất trong đội hình tuyển Anh tham dự World Cup tương lai.
“Thể thao dường như đã chảy trong huyết quản của đại gia đình này”, ông Dave tự hào. “Điều đó thực sự khiến chúng tôi cảm thấy rất hào hứng”. Giờ đây, tài năng của Arsenal sẽ còn được nhắc tới với xuất thân từ một dòng dõi bóng đá kéo dài gần một thế kỷ.
Theo GOAL Thailand, đội tuyển Thái Lan sau khi nhận 2 lời đề nghị thi đấu giao hữu trong FIFA Days tháng 6 đến từ đội tuyển Trung Quốc và Tajikistan, những đội đã có mặt ở vòng chung kết Asian Cup 2027. Mới đây, "Voi chiến" nhận tiếp một lời mời thứ 3 để đấu giao hữu, đó là đội tuyển Kuwait, đội cũng có mặt ở Asian Cup 2027.
"Liên đoàn Bóng đá Thái Lan (FAT) sẽ phải bận rộn để thu xếp các trận giao hữu quốc tế này, đặc biệt họ sẽ phải làm việc với HLV Anthony Hudson để tính toán về tính phù hợp của lịch thi đấu của đội tuyển Thái Lan.
Không chỉ về các trận giao hữu quốc tế, mà còn là sự chuẩn bị cho AFF Cup (diễn ra ngay sau World Cup 2026 kết thúc, từ ngày 24.7 đến 26.8). Kế đến là giải FIFA ASEAN Cup (diễn ra tháng 9 và 10). Rõ ràng, một lịch trình kín mít đang ở phía trước với đội tuyển Thái Lan", GOAL Thailand cho biết.
Trong khi đó, đội tuyển Indonesia sau thời gian dài ngừng thi đấu kể từ tháng 10.2025 sau thất bại ở vòng loại thứ tư World Cup 2026 khu vực châu Á, chỉ mới trở lại thi đấu gần đây ở FIFA Days tháng 3 với hai trận giao hữu thuộc giải FIFA Series, gồm thắng đội tuyển Saint Kitts & Nevis với tỷ số 4-0 và thua đội Bulgaria tỷ số 0-1 dưới thời HLV mới John Herdman.
Ngày 9.4, Trưởng Ban điều hành đội tuyển quốc gia (BTN) của Liên đoàn Bóng đá Indonesia (PSSI), ông Sumardji, xác nhận rằng đội tuyển Indonesia cần tiếp tục tổ chức các trận giao hữu quốc tế trong FIFA Days tháng 6 và không thể ngừng lại, vì nằm trong quá trình chuẩn bị cho AFF Cup.
Dự kiến, đội bóng xứ vạn đảo sẽ có 2 trận giao hữu dịp này với các đội tuyển không đủ điều kiện tham dự World Cup 2026. Hiện PSSI đang ráo riết gửi thư mời một số đội tuyển, theo BolaSport.com.
Mặc dù vậy, ông Sumardji không tiết lộ danh tính cụ thể đội tuyển nào, chỉ cho biết đã xác định được 1 đội và đang tìm kiếm đội thứ hai, nhưng không phải các đội đến từ châu Âu, nhiều khả năng chỉ là các đội ở châu Á, BolaSport.com cho biết thêm.
Trong khi đó, có nhiều khả năng đội tuyển Việt Nam sẽ không tổ chức thi đấu giao hữu ở lịch FIFA Days tháng 6. Đội tuyển Việt Nam vừa chia tay trợ lý đắc lực của HLV Kim Sang-sik, ông Lee Jung-soo.
Do đó, có nhiều khả năng HLV Kim Sang-sik sẽ tập trung vào sự ổn định ban huấn luyện của mình trước tiên, cũng như lên kế hoạch cho một đợt tập huấn ở nước ngoài để cải thiện thêm các khả năng thi đấu của đội tuyển Việt Nam.
Đây được xem là một sự tính toán khá phù hợp, vì thời điểm FIFA Days tháng 6 mùa giải đã kết thúc, chỉ có các đội tuyển chuẩn bị dự World Cup 2026 mới tất bật chuẩn bị.
Việc HLV Kim Sang-sik và ban huấn luyện của mình, có lẽ đang tính toán việc tập trung đội tuyển Việt Nam đi tập huấn nước ngoài, kết hợp thi đấu các trận đấu tập, được xem là một sự chuẩn bị phù hợp để hướng đến mục tiêu bảo vệ thành công ngôi vô địch AFF Cup (thi đấu từ tháng 7 đến tháng 8). Sau đó là chinh phục giải FIFA ASEAN Cup lần đầu tiên tổ chức (diễn ra từ tháng 9 và 10).
Trợ lý Lee Jung-soo rời đi sau khi hết hợp đồng với LĐBĐ Việt Nam (VFF). Theo nguồn tin của VnExpress, ông đã nhận lời dẫn dắt một CLB ở Đông Nam Á.
Trợ lý Lee bắt đầu làm việc ở đội tuyển quốc gia và U23 Việt Nam từ tháng 3/2025. Sau một năm, ông cùng bóng đá Việt Nam giành vé dự vòng chung kết Asian Cup 2027, vô địch U23 Đông Nam Á 2025, HC vàng SEA Games 33 và đứng thứ ba U23 châu Á 2026.
Một trong những đóng góp quan trọng nhất của trợ lý Lee là nâng tầm các tình huống cố định, để hạn chế tối đa bàn thua và trở thành vũ khí săn bàn. Tình huống cố định đem về 5 trong 17 bàn (29,4%) sau 8 trận cho ĐTQG, 7 trong 31 bàn (22,5%) sau 17 trận cho đội U23.
HLV Kim Sang-sik cho biết đã cùng trợ lý Lee Jung-soo làm việc kỹ về chi tiết này, với phương châm giúp các cầu thủ nắm ý tưởng truyền đạt một cách nhanh nhất, đơn giản nhất, thay vì phức tạp hóa vấn đề. HLV Kim nói: "Chúng tôi cũng học hỏi từ những đội mạnh về bóng cố định. HLV Lee rất tập trung vào các vấn đề tăng cường nhân sự che chắn cho hàng thủ. Ông ấy hiểu chuyện ghi bàn quan trọng, nhưng đề cao việc làm thế nào để không thủng lưới đặc biệt ở các tình huống cố định. Nên chúng tôi hướng dẫn cầu thủ phải tạo áp lực lên đối thủ, bằng cách đeo bám, túm người, kéo, đẩy".
Ông Lee Jung-soo đến với bóng đá Việt Nam trước HLV Kim Sang-sik, trong vai trò trợ lý tại CLB TP HCM từ tháng 12/2018 đến tháng 7/2020 dưới thời HLV Chung Hae-seong. Sau đó, ông về Hàn Quốc làm trợ lý HLV tại Suwon FC đến tháng 12/2023.
Thời còn thi đấu, Lee Jung-soo là trung vệ hàng đầu của Hàn Quốc. Ông khoác áo ĐTQG 54 trận từ năm 2008 đến 2013, đá chính tại World Cup 2010. Lee góp công lớn ở vòng bảng khi mở tỷ số ở trận ra quân thắng Hy Lạp 2-0, rồi gỡ hòa 1-1 trong trận hòa Nigeria 2-2 ở lượt cuối.
Ở cấp CLB, ông Lee Jung-soo là gương mặt quen thuộc tại K-League 1, thi đấu cho FC Seoul, Incheon United và Suwon Samsung Bluewings. Năm 2009, ông sang Nhật Bản chơi cho Kyoto Sanga rồi Kashima Antlers. Từ mùa 2010-2011 đến 2015-2016, ông sang Qatar khoác áo Al Sadd, từng cùng đội này thắng Jeonbuk Hyundai Motors của chính Kim Sang-sik ở chung kết để vô địch AFC Champions League 2011. Trong giai đoạn cuối sự nghiệp, Lee chơi cho Suwon FC hai mùa, rồi sang Mỹ đá cho Charlotte Independence năm 2018 trước khi giải nghệ.
LĐBĐ Việt Nam (VFF) thường chỉ ký hợp đồng dài hạn với HLV trưởng ĐTQG. Trong khi đó, các trợ lý và nhân viên đội tuyển chỉ được ký hợp đồng ngắn hạn, có thể theo từng giải đấu, và sẽ tiếp tục đàm phán khi hết giải. Những vị trí này thường do HLV trưởng đề xuất.
Trước ông Lee Jung-soo, HLV Kim Sang-sik có trợ lý số 1 là Choi Won-kwon, rồi chia tay sau khi vô địch ASEAN Cup 2024. Ông Choi có thể tái xuất ở đội tuyển.
Hiện, HLV Kim vẫn còn hai trợ lý đồng hương thân tín. HLV thủ môn Lee Woon-jae mới gia hạn với VFF đến hết Asian Cup 2027, vào hôm 6/4. Trong khi đó, HLV thể lực Yoon Dong-hun gắn bó với ông Kim từ ngày đầu sang Việt Nam.
HLV Kim Sang-sik ký hợp đồng với VFF từ tháng 5/2024 đến tháng 3/2026. Do liên tiếp đạt thành tích tốt, điều khoản gia hạn thêm một năm hợp đồng tự động được kích hoạt, tức đến tháng 3/2027.
Nhiệm vụ của HLV Kim Sang-sik và các cộng sự thời gian tới là bảo vệ chức vô địch ASEAN Cup 2026, rồi chuẩn bị cho Asian Cup 2027 tại Arab Saudi.
Tại AFF Cup (diễn ra từ 24.7 đến 26.8) ngay sau World Cup 2026 kết thúc, do giải không nằm trong khung thời gian FIFA Days, đội tuyển Indonesia đã nhắm đến các cầu thủ đang thi đấu trong nước, trong đó có nhiều ngôi sao nhập tịch trở về thi đấu ở mùa giải 2025 - 2026. Tuy nhiên, dự định này đang đối mặt nhiều trở ngại, do hàng loạt cầu thủ xuống phong độ, bị chấn thương và cơ hội ra sân của họ ngày càng ít ỏi, theo CNN Indonesia.
"Đến nay, có 3 cầu thủ nhập tịch gồm Jens Raven, Rafael Struick và Mauro Zijlstra, đang ở tình trạng rất đáng lo vì ngày càng ít được ra sân thi đấu cho các CLB của họ. Thời gian thi đấu của họ hiện rất ít.
Ví dụ, Raven ngày càng bị gạt ra ngoài lề tại CLB Bali United. Cầu thủ 20 tuổi này chỉ ngồi dự bị trong các trận đấu của Bali United với PSBS Biak, Arema FC và PSIM Yogyakarta. Ngay cả khi ra sân, anh cũng chỉ vào sân ở những phút cuối trận. Trong suốt mùa giải này, Raven đã có 16 lần vào sân từ băng ghế dự bị, chủ yếu là trong 15 phút cuối trận.
Raven chỉ đá chính 2 lần ở mùa này. Trong hai lần đá chính đó, một trận anh thi đấu 45 phút và một trận thi đấu khoảng 67 phút. Tổng cộng trong 18 lần ra sân, Raven chỉ ghi được một bàn thắng.
Khi bắt đầu quá trình nhập tịch, Raven từng được xem là chân sút đầy hứa hẹn cho đội tuyển Indonesia và đội U.23, nhưng sau khi ghi 6 bàn trong trận thắng đội U.23 Brunei tỷ số 8-0 tại giải U.23 Đông Nam Á năm 2025, cầu thủ này dần xuống dốc cho đến nay", CNN Indonesia cho biết.
"Trong khi đó, tình hình của Struick còn đáng lo ngại hơn. Cầu thủ 23 tuổi này chỉ chơi 13 trận mùa này. Struick đã bị chấn thương và phải nghỉ thi đấu 4 tuần để hồi phục. Sau khi bình phục, Struick có hai lần ra sân với tổng cộng 45 phút, gần đây nhất là trong chiến thắng 1-0 của CLB Dewa United trước PSIM Yogyakarta, nhưng cầu thủ từng khoác áo Jong ADO Den Haag (Hà Lan) này cũng chỉ chơi có 16 phút.
Với tiền đạo Zijlstra, còn kém may mắn hơn. Sau chỉ hai lần vào sân từ băng ghế dự bị cho Persija Jakarta, anh đã dính chấn thương. Mặc dù được triệu tập vào đội tuyển Indonesia, chấn thương của anh lại càng trở nặng. Chưa rõ cầu thủ 21 tuổi này sẽ mất bao lâu để bình phục. Điều chắc chắn là thời gian thi đấu của Zijlstra mùa này đã kết thúc. Anh chỉ có 21 phút ra sân cho Persija Jakarta", cũng theo CNN Indonesia.
"Sự xuống dốc và khả năng của các cầu thủ nhập tịch này ngày càng không đáp ứng, thậm chí là họ đang thi đấu ở giải Super League tại Indonesia không có sự cạnh tranh cao như ở tại Hà Lan trước đây.
Vì vậy, đã thực sự gây khủng hoảng cho hàng công của đội tuyển Indonesia. Trong khi các tiền đạo bản địa luôn bị đánh giá thấp và chưa chứng tỏ được khả năng, thì hiện nay cả các cầu thủ nhập tịch cũng đang phải đối mặt với những thách thức tương tự", CNN Indonesia nhấn mạnh.
Cho đến nay, chỉ có một số cầu thủ nhập tịch giàu kinh nghiệm của đội tuyển Indonesia trở về nước thi đấu như Thom Haye và Eliano Reijnders ở CLB Persib Bandung, và Jordi Amat ở Persija Jakarta, là có thời gian thi đấu nhiều khá đáng kể. Bên cạnh đó, hậu vệ Shayne Pattynama của Persija Jakarta đang nỗ lực tìm suất đá chính, sau thời gian phải dự bị cho Dony Tri Pamungkas, theo CNN Indonesia.
Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Indonesia (PSSI), ông Erick Thohir gần đây đã chỉ thị cho HLV mới John Herdman, sau màn ra mắt có nhiều kỳ vọng ở giải FIFA Series tháng 3, rằng phải triệu tập đội hình tốt nhất của đội tuyển xứ vạn đảo để quyết tâm chinh phục giấc mơ vô địch AFF Cup, sau kỷ lục 6 lần trong lịch sử chỉ về nhì.
Trong lịch sử AFF Cup, đội tuyển Thái Lan có 7 lần vô địch, Singapore 4 lần, trong khi đội tuyển Việt Nam có 3 lần vô địch, với lần đăng quang gần nhất năm 2024.
AFF Cup không nằm trong khung FIFA Days, do đó các đội tuyển phải thương lượng với CLB để triệu tập cầu thủ tốt nhất. Đội Thái Lan cũng đang thương lượng với các CLB để triệu tập đội hình mạnh nhằm tìm lại ngôi vô địch đã mất về tay đội tuyển Việt Nam hồi đầu năm 2025, và đấu giao hữu ở FIFA Days tháng 6. Trong khi đội tuyển Malaysia dự kiến phải sử dụng đội U.23 thi đấu.
Tại AFF Cup 2026, đội tuyển Việt Nam và Indonesia nằm cùng bảng A còn có Singapore, Campuchia và đội thắng vòng loại (Brunei hoặc Timor Leste). Bảng B gồm Thái Lan, Malaysia, Philippines, Myanmar và Lào.