Scott từng cầm còi tại Ngoại hạng Anh hơn một thập kỷ, và làm nhiệm vụ VAR hơn 100 trận. Trải nghiệm của ông cho thấy công nghệ được đưa vào để giảm sai sót, nhưng lại khiến công việc của trọng tài trở nên căng thẳng, phức tạp và dễ bị chỉ trích hơn bao giờ hết.
Điểm đầu tiên khiến trọng tài ghét VAR là áp lực tâm lý. Trên sân, họ phải đưa ra quyết định trong tích tắc, dựa vào góc nhìn trực tiếp và cảm nhận tình huống. Dù có thể mắc sai lầm, quá trình này vẫn mang tính tự nhiên và liền mạch với nhịp độ trận đấu. Nhưng khi ngồi trong phòng VAR, mọi thứ thay đổi hoàn toàn.
Trọng tài phải quan sát nhiều góc quay cùng lúc, tua chậm từng chi tiết, thậm chí dừng hình để phân tích. Một tình huống đơn giản có thể trở thành bài toán phức tạp với hàng loạt khả năng sai phạm. Scott mô tả cảm giác khi đó như bị nhốt trong bốn bức tường, nhịp tim tăng và áp lực dồn nén. Đáng nói là ông chưa từng trải qua cảm giác này suốt 20 năm làm trọng tài trên sân.
Nguyên nhân thứ hai nằm ở quy trình kiểm tra rườm rà. Không giống những gì người xem nghĩ rằng VAR chỉ cần xem lại một vài góc quay, thực tế đòi hỏi một quy trình rất nghiêm ngặt. Với các tình huống việt vị, trọng tài không thể áp dụng tiêu chí “rõ ràng và hiển nhiên” mà phải kiểm tra chính xác từng chi tiết, bởi tình huống đó chỉ có đúng hoặc sai, không mang tính nhận định.
Chỉ cần bỏ qua một góc quay, hoặc kết luận quá sớm, VAR có thể đối mặt với chỉ trích dữ dội nếu sau đó xuất hiện bằng chứng ngược lại. Vì vậy, họ buộc phải kiểm tra kỹ lưỡng, dù điều đó đồng nghĩa với việc kéo dài thời gian chờ đợi. Những pha bóng mất ba đến bốn phút, thậm chí lâu hơn vì họ không có lựa chọn nào khác.
Hệ quả rõ ràng nhất là VAR làm gián đoạn trận đấu và phá vỡ cảm xúc. Một bàn thắng vốn dĩ là khoảnh khắc bùng nổ, lại bị đóng băng trong lúc chờ kiểm tra. Khi quyết định cuối cùng được đưa ra, cảm xúc ban đầu gần như đã tan biến. Ngay cả khi bàn thắng được công nhận, niềm vui cũng không còn trọn vẹn.
Scott thừa nhận chính các trọng tài cũng cảm thấy khó chịu với điều này. Họ không muốn trở thành kẻ phá cuộc vui, nhưng vai trò của VAR vô tình đặt họ vào vị trí đó. Trong mắt khán giả, VAR tước đi cảm xúc, dù thực tế chỉ đang làm theo quy trình.
Một vấn đề khác là cách VAR bị hiểu sai. Nhiều người tin rằng trọng tài cố tình soi lỗi để hủy bàn thắng. Tuy nhiên, mục tiêu của VAR là tìm ra sự thật, không phải “vạch lá tìm sâu”. Việc kiểm tra nhiều lần chỉ nhằm đảm bảo quyết định được chính xác.
Dù vậy, cảm nhận của khán giả lại khác. Càng mất thời gian kiểm tra, họ càng nghi ngờ. Khi một bàn thắng bị từ chối, VAR gần như mặc định trở thành tội đồ, bất kể quyết định đó đúng hay sai.
Một điểm gây tranh cãi lớn là việc áp dụng luật một cách quá chặt chẽ. VAR cho phép phát hiện những lỗi rất nhỏ, như một phần cơ thể nhô lên vài centimet trong tình huống việt vị. Những quyết định kiểu này thường gây ức chế, bởi chúng đi ngược lại cảm nhận thông thường của người xem.
Trọng tài cũng không thích những tình huống như vậy. Họ không muốn hủy bàn thắng chỉ vì đầu gối hay ngón chân lệch vị trí. Tuy nhiên, khi luật đã quy định rõ ràng, họ buộc phải áp dụng. Điều này cho thấy vấn đề chủ yếu nằm ở cách luật được xây dựng và thực thi.
Ngoài ra, công nghệ VAR cũng chưa hoàn hảo. Trong những tình huống đông người, hệ thống bắt việt vị bán tự động vẫn gặp khó khăn trong việc xác định ai chạm bóng trước, hay thời điểm chính xác của pha chuyền. Điều này dẫn đến những quyết định kéo dài bất thường, có khi lên tới 6 hoặc 7 phút, càng làm tăng sự bức xúc.
Một yếu tố quan trọng khác là sự thiếu minh bạch đối với khán giả. Trong sân, người xem gần như không biết VAR đang kiểm tra điều gì. Trọng tài chính cũng không có đầy đủ thông tin trong thời gian chờ. Sự mù mờ này khiến đám đông dễ mất kiên nhẫn và phản ứng tiêu cực.
Nếu đã sử dụng công nghệ, bóng đá cần học cách minh bạch hơn, giống như một số môn thể thao khác. Việc công khai quy trình kiểm tra có thể không loại bỏ tranh cãi, nhưng ít nhất giúp mọi người hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Cuối cùng, điều khiến VAR trở thành gánh nặng với trọng tài là bản chất công việc của họ. Một trọng tài lý tưởng là “người vô hình”, không bị nhắc đến sau trận đấu. Thành công của họ được đo bằng việc không mắc sai lầm và không trở thành tâm điểm chú ý.
VAR đã thay đổi điều đó. Mỗi quyết định đều có thể bị soi xét, tranh luận và lan truyền rộng rãi. Thay vì đứng sau ánh đèn, trọng tài giờ đây thường xuyên bị đẩy ra trước dư luận, trong vai trò mà chính họ không mong muốn.
Theo đề xuất từ Ủy ban Thi đấu AFC, giải đấu cấp câu lạc bộ danh giá nhất châu lục AFC Champions League Elite (ACL Elite) phải được mở rộng từ 24 lên 32 đội kể từ mùa giải 2026-2027.
Theo thể thức mới, giải đấu sẽ được chia đều với 16 đại diện thuộc khu vực phía Đông và 16 đại diện thuộc khu vực phía Tây.
Quyết định mở rộng của AFC nhằm mục đích tăng tính cạnh tranh, nâng cao tính thương mại, đồng thời tạo ra một sân chơi bao trùm hơn, mang đến cơ hội cọ xát với các đội bóng hàng đầu châu lục cho nhiều nền bóng đá khác nhau.
Việc mở rộng quy mô của ACL Elite tác động trực tiếp và tích cực đến cơ hội bước ra “biển lớn” của bóng đá Việt Nam. Theo bảng xếp hạng cấp câu lạc bộ hiện tại của AFC, V-League đang đứng ở vị trí thứ 7 tại khu vực phía Đông.
Thứ hạng trên cùng việc giải đấu tăng thêm số lượng đội, nhà vô địch V-League mùa giải 2025-2026 nhiều khả năng sẽ nhận được một suất vào thẳng vòng bảng, hoặc ít nhất là một vé dự vòng play-off của ACL Elite.
Đây là một bước tiến vượt bậc mang tính lịch sử, bởi trong hai mùa giải gần nhất, các đại diện của Việt Nam chỉ đủ điều kiện góp mặt tại sân chơi hạng hai là AFC Champions League Two.
Đứng trước cơ hội lịch sử này, Câu lạc bộ Công An Hà Nội đang là đội bóng nắm giữ lợi thế. Tại V-League, đội bóng ngành công an đang dẫn đầu bảng xếp hạng, tạo khoảng cách khá lớn với nhóm bám đuổi.
Nếu tiếp tục phong độ, tấm vé đến với đấu trường đẳng cấp nhất châu Á gần như chắc chắn thuộc về Câu lạc bộ Công An Hà Nội.
Tuy nhiên, đấu trường cấp cao nhất của AFC chưa bao giờ là nơi dễ dàng. Đại diện Việt Nam cần phải chuẩn bị nguồn lực tài chính vững mạnh đến việc nâng cấp chiều sâu đội hình để sẵn sàng đối đầu với những "gã khổng lồ" của bóng đá châu Á.
Đúng với nhận định, U20 nữ Nhật Bản đã thể hiện đẳng cấp vượt trội so với U20 nữ Việt Nam. Đội bóng “xứ mặt trời” chủ động cầm bóng, kiểm soát hoàn toàn trận đấu. Điều này khiến bóng gần như chỉ lăn bên sân của Việt Nam trong suốt hiệp 1.
Thống kê của AFC chỉ ra, nhiều thời điểm Nhật Bản đã cầm bóng hơn 90%.Cầm bóng nhiều là thế nhưng đoàn quân của HLV Akira Ijiri chỉ có thể ghi bàn mở tỉ số nhờ tình huống cố định. Phút 18, từ pha đá phạt góc khó chịu bên cánh phải, khiến bóng lập bập trước khung thành Việt Nam, tạo điều kiện cho Mao Itamura ghi bàn thắng dễ dàng.
U20 nữ Nhật Bản thi đấu khá ung dung sau khi có được bàn thắng mở tỉ số. Những phút bù giờ hiệp 1, họ có thêm 2 bàn thắng nữa nhờ công của Natsumi Tago và Noa Fukushima. Hiệp 1 khép lại với lợi thế 3 bàn dẫn trước dành cho đội bóng “xứ mặt trời mọc”.
Hiệp đấu thứ 2 cũng không có nhiều sự thay đổi khi U20 nữ Nhật Bản vẫn kiểm soát trận đấu và không cho các cô gái Việt Nam bất kỳ cơ hội nào. Sau vài cơ hội bị bỏ lỡ, Nhật Bản cuối cùng cũng có bàn thắng nâng tỉ số lên 4-0. Nhận bóng từ đồng đội, Mao Itamura xử lý hai nhịp rồi tung cú sút xa uy lực tung lưới thủ môn Lê Thị Thu.
Những phút còn lại Nhật Bản có thêm một số pha bóng chú ý nhưng 4-0 là tỉ số chung cuộc của trận đấu. U20 nữ Việt Nam nhìn đối thủ giành tấm vé tham dự U20 World Cup 2026 tại Ba Lan vào tháng 9.
Vòng tuyển chọn 2 giải carom 3 băng World Cup TP.HCM 2026 thu hút hơn 240 VĐV tranh tài, diễn ra từ ngày 1 - 5.4 tại CLB billiards Bà Chiểu 3 (phường Hiệp Bình, TP.HCM). Giải đấu được tổ chức bởi Liên đoàn Billiards & Snooker TP.HCM với sự tài trợ chính của Hollywood nhằm tuyển chọn ra 8 suất đại diện Việt Nam (trừ các hạt giống đã có trên bảng xếp hạng thế giới) tham dự World Cup TP.HCM 2026 tổ chức từ 18 - 24.5 tại nhà thi đấu Nguyễn Du.
Ở lượt trận quyết định tranh suất dự World Cup diễn ra vào ngày 5.4, tài năng trẻ 17 tuổi Nguyễn Minh Trí gây bất ngờ khi giành chiến thắng trước Nguyễn Như Lê. Trước đó, Nguyễn Như Lê thể hiện một phong độ ấn tượng suốt từ đầu giải, trong đó có trận đấu ghi sê-ri 18 cùng hiệu suất ghi điểm lên đến hơn 4 điểm/lượt cơ, khiến đối thủ thua khi chưa kịp nghỉ giải lao.
Trước người đàn anh kỳ cựu, Minh Trí nhập cuộc tự tin, tung sê-ri 7 điểm để dẫn trước 15-4 sau hiệp đầu. Sang hiệp 2, Như Lê cũng đáp trả với đường cơ 7 điểm, rút ngắn cách biệt còn 14-18. Dù vậy, tài năng 17 tuổi vẫn thi đấu bình tĩnh để giữ vững lợi thế, thắng 30-19 sau 19 lượt cơ.
Sau 4 năm tập luyện, Minh Trí lần đầu đoạt vé dự World Cup sau 4 năm tập luyện. Anh trở thành cơ thủ nhỏ tuổi nhất trong lịch sử carom 3 băng Việt Nam tham dự đấu trường danh giá của billiards carom thế giới. Trước Minh Trí, cơ thủ trẻ tuổi nhất dự World Cup billliards là Chiêm Hồng Thái, khi anh tham dự đấu trường này vào năm 20 tuổi.
Đáng chú ý, ở cùng lượt trận cùng giờ, cơ thủ kỳ cựu Nguyễn Ngọc Trị đã có chiến thắng kịch tính 30-29 trước Phạm Quốc Thích. Ngọc Trị vừa là chú ruột cũng là người dạy billiards cho Nguyễn Minh Trí. Như vậy, cả hai chú cháu cùng dự World Cup billiards TP.HCM năm nay.
Vòng tuyển chọn 2 còn chứng kiến nhiều đại diện khác của Việt Nam lần đầu có suất dự World Cup. Ấn tượng bậc nhất phải kể đến Nguyễn Viết Thụ. Ở lượt trận quyết định, sau khi bị Cao Phan Triết Luận dẫn 29-22, Viết Thụ xuất sắc có sê-ri 8 điểm để thắng ngược 30-29.
Cơ thủ Hồ Quan Thái hay Tống Văn Đào cũng lần đầu đến đấu trường World Cup sau khi lần lượt thắng Trần Văn Ngân và Phạm Đình Sô. Các cơ thủ có suất dự giải thế giới còn lại là Đoàn Minh Kiệt, Võ Cao Thắng và Võ Quốc Thắng.
Trước đó, vòng tuyển chọn 1 ra đã tìm ra 8 cơ thủ dự World Cup billiards TP.HCM gồm: Mai Tân Huyên,Đỗ Nguyễn Trung Hậu, Nguyễn Hoàng Duy, Lê Quốc Hồ, Vương Minh Thiện, Trần Mạnh Hùng, Nguyễn Thanh Liêm, Trần Cao Trí.