Trong bối cảnh này, nhiều sự chú ý dồn vào một tổ chức quốc tế được thành lập ngay sau kết thúc Chiến tranh thế giới thứ II với mục tiêu tối thượng là bảo vệ an ninh và hòa bình quốc tế. Đó là Liên hợp quốc (LHQ) với Hội đồng Bảo an (HĐBA) – nơi mà trong quá khứ đã tiến hành nhiều chiến dịch gìn giữ hòa bình ở nhiều quốc gia và khu vực trên thế giới.
Cho đến hiện tại HĐBA đã nhóm họp hai lần về tình hình hiện tại ở Trung Đông. Lần đầu tiên vào ngày 11-3-2026 và thông qua một nghị quyết lên án hành vi tấn công các nước trong vùng Vịnh Ba Tư của Iran.
HĐBA nhóm họp lần hai vào ngày 7-4-2026 và thất bại trong việc thông qua một nghị quyết về an ninh eo biển Hormuz. Sự khác biệt lớn về kết quả của hai lần họp ở HĐBA có thể được giải thích dựa trên các yếu tố pháp lý xung quanh việc sử dụng vũ lực trong dự thảo của các nghị quyết.
Hiến chương LHQ nghiêm cấm việc sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế của các quốc gia thành viên. Quy định này nằm trong điều 2 khoản 4 – một trong những trụ cột pháp lý của Hiến chương về việc đảm bảo hòa bình thế giới.
Tuy nhiên Hiến chương cũng công nhận ngoại lệ cho quy định này, và chỉ có hai trường hợp các quốc gia được sử dụng vũ lực một cách hợp pháp trong khuôn khổ luật pháp của LHQ.
Ngoại lệ thứ nhất là việc sử dụng vũ lực trong việc tự vệ khi các quốc gia bị tấn công vũ trang bởi các quốc gia khác. Quyền tự vệ đơn phương hoặc tập thể này được ghi nhận tại điều 51 của Hiến chương LHQ.
Thông thường đây là một ngoại lệ chính đáng và chính danh về mặt pháp lý khi các quốc gia bị xâm phạm lãnh thổ bằng vũ trang bởi lực lượng quân sự của các quốc gia khác.
Đây là lý do tại sao các quốc gia vùng Vịnh bao gồm Bahrain, Kuwait, Oman, Qatar, Ả Rập Saudi, Các Tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất và Jordan đã đề xuất một dự thảo nghị quyết HĐBA LHQ vào ngày 11-3-2026.
Trong dự thảo nghị quyết này, họ yêu cầu sự công nhận quyền tự vệ khi Iran đã tiến hành các cuộc tấn công vũ lực vào lãnh thổ của họ.
Nghị quyết cũng kêu gọi ngừng bắn, yêu cầu Iran phải tôn trọng luật pháp quốc tế và không làm ảnh hưởng đến an ninh quốc tế.
Có thể thấy rằng ngôn ngữ sử dụng trong dự thảo nghị quyết ngày 11-3 về việc sử dụng vũ lực để tự vệ của các quốc gia Vùng Vịnh là hợp lý về mặt pháp lý lẫn chính trị. Do đó nghị quyết đã được thông qua.
Nga và Trung Quốc không bỏ phiếu phản đối, mặc dù Nga đã phát biểu Mỹ và Israel cũng cần phải bị lên án cho cuộc chiến tranh lần này.
Ngoại lệ thứ hai của việc cấm sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế được ghi nhận trong chương VII của Hiến chương LHQ. Đó là việc Hội đồng Bảo an LHQ cho phép các quốc gia thành viên sử dụng vũ lực với mục đích bảo vệ an ninh và hòa bình thế giới.
Việc sử dụng các từ ngữ như “sử dụng tất cả các biện pháp cần thiết” hay việc áp dụng quyền ủy thác sử dụng vũ lực của HĐBA được cân nhắc hết sức kỹ lưỡng và hạn chế đến mức tối đa bởi các thành viên thường trực của HĐBA.
Trong dự thảo nghị quyết đưa lên HĐBA xem xét về vấn đề liên quan đến an ninh eo biển Hormuz, Bahrain đã kêu gọi quyền sử dụng vũ lực dựa trên chương VII của Hiến chương LHQ.
Việc này dẫn đến những tranh cãi dữ dội tại phiên họp của HĐBA, vì một số quốc gia cho rằng việc này sẽ dẫn đến việc lạm dụng nghị quyết của HĐBA để chính danh hóa việc sử dụng vũ lực trong khu vực vùng Vịnh. Điều này sẽ khiến xung đột leo thang.
Việc liên hệ đến chương VII của Hiến chương trong bản thảo nghị quyết sau đó được gỡ bỏ. Tuy nhiên việc đề cập đến quyền tự vệ (ngoại lệ thứ nhất của quy định cấm sử dụng vũ lực) khi các tàu thương mại bị tấn công ở eo biển Hormuz trong dự thảo lại dẫn đến những tranh cãi khác.
Việc một quốc gia bị tấn công vào lãnh thổ và bị tấn công vào tàu thuyền thương mại là khác nhau về mức độ nghiêm trọng để có thể lập luận rằng hai hành vi tấn công này đều có thể đương nhiên dẫn đến quyền tự vệ của một quốc gia.
Do những mâu thuẫn liên quan đến quyền sử dụng vũ lực ở eo biển Hormuz không thể giải quyết được, dự thảo nghị quyết HĐBA ngày 7-4-2026 đã không được thông qua khi Trung Quốc và Nga đã bỏ phiếu phản đối.
Điều này cho thấy việc sử dụng vũ lực luôn luôn là một vấn đề hết sức nhạy cảm và gây tranh cãi khi HĐBA xem xét một nghị quyết về một xung đột quốc tế.
Khuôn khổ pháp lý xung quanh vấn đề này có thể không chấm dứt được căng thẳng tại khu vực eo biển Hormuz, nhưng ít nhất nó ngăn được sự leo thang của chiến tranh tại đây, tính cho đến thời điểm này.
Sự việc xảy ra sáng 11/4 khi nghi phạm ngoài 40 tuổi trèo lên cánh vận tải cơ Mỹ đang đỗ tại khu vực cấm trong sân bay Shannon ở hạt Clare của Ireland. Người này sau đó dùng rìu chém liên tiếp vào thân và cánh máy bay.
Chưa rõ nghi phạm làm thế nào để trèo lên cánh máy bay, cũng như mức độ thiệt hại trong sự việc. Trang tin địa phương The Journal dẫn lời các nguồn tin am hiểu vấn đề cho biết phi cơ "đã bị hư hại rất nghiêm trọng".
Sân bay đã bị phong tỏa trong gần 30 phút, trước khi cảnh sát tiếp cận máy bay và bắt giữ người đàn ông. Danh tính và động cơ của nghi phạm chưa được công bố, người này đang đối mặt với cáo buộc "gây thiệt hại tài sản" và đang bị giam giữ để điều tra.
Hình ảnh hiện trường cho thấy phi cơ bị tấn công là máy bay vận tải C-130H2.5 mang số đuôi 91-1653, thuộc biên chế Không quân Vệ binh Quốc gia Mỹ và đáp xuống sân bay Shannon hôm 9/4.
Mỹ không công bố mức giá cụ thể của dòng C-130H, nhưng các phi cơ đã qua sử dụng và được nước này bán cho đồng minh có giá trung bình gần 16 triệu USD. Gói nâng cấp lên chuẩn H2.5 cho không quân Mỹ có chi phí 7 triệu USD mỗi chiếc.
Máy bay quân sự Mỹ thường đáp xuống sân bay Shannon để tiếp dầu và nghỉ ngơi trước khi lên đường tới Trung Đông. Điều này đã dẫn đến nhiều cuộc biểu tình phản đối, trong đó người dân địa phương chỉ trích động thái này vi phạm tính trung lập của Ireland.
Hồi tháng 11/2025, ba người cũng bị bắt tại sân bay Shannon sau khi chiếc xe chở họ đi vào khu vực cấm. Khoảng hai tuần sau đó, có thêm 3 phụ nữ bị bắt với cáo buộc đột nhập sân bay Shannon và gây thiệt hại tài sản cho một chiếc máy bay.
"Majid Khademi đã cống hiến hàng thập kỷ phụng sự thầm lặng và tận tụy trong các lĩnh vực an ninh, tình báo và quốc phòng", Lãnh tụ Mojtaba Khamenei hôm 6/4 ra tuyên bố về lãnh đạo cơ quan tình báo của Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC), người thiệt mạng trong cuộc không kích của Israel.
Ông Khamenei cho rằng việc Mỹ và Israel thực hiện các vụ hạ sát là minh chứng cho sự bế tắc sau "chuỗi thất bại liên tiếp" của họ. Ông gửi lời chia buồn tới gia đình và đồng đội của ông Khademi, cũng như các chỉ huy khác của tổ chức tình báo IRGC.
"Hàng ngũ chiến binh kiên trung cùng lực lượng vũ trang xả thân đã tạo nên một mặt trận sừng sững, nơi mọi thủ đoạn hay tội ác đều không thể làm lung lay lý tưởng jihad của họ", Lãnh tụ Tối cao Iran cho hay.
Ông Mojtaba Khamenei vẫn chưa xuất hiện trước công chúng kể từ khi trở thành Lãnh tụ Tối cao Iran vào đầu tháng 3. Những tuyên bố của ông đều được đưa ra dưới dạng văn bản.
Ông Khademi được bổ nhiệm làm người đứng đầu tổ chức tình báo vào tháng 6 năm ngoái sau khi người tiền nhiệm Mohammad Kazemi qua đời trong cuộc chiến 12 ngày giữa Iran và Israel. Khademi thiệt mạng trong cuộc không kích do Israel thực hiện vào rạng sáng 6/4.
Bộ trưởng Quốc phòng Israel, Israel Katz, cáo buộc ông Khademi "chịu trách nhiệm trực tiếp" về cái chết của thường dân Israel, đồng thời là "một trong ba chỉ huy cấp cao nhất" trong IRGC. Ông tuyên bố Israel sẽ tiếp tục nhắm mục tiêu vào các quan chức cấp cao của Iran, nói rằng họ sẽ "truy lùng từng người một".
Từ khi xung đột bùng phát ngày 28/2, Israel đã lần theo dấu vết và liên tiếp hạ sát các quan chức cấp cao Iran, giáng đòn vào hệ thống an ninh nước này.
Tuy nhiên, Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi tuyên bố họ có cấu trúc chính trị vững chắc, nên việc Israel hạ sát các quan chức cấp cao không thể "giáng đòn chí mạng".
Trong cuộc đối thoại tại Đại hội Mạng lưới hành động quốc gia ở New York (Mỹ) ngày 10.4, khi được hỏi trực tiếp về kế hoạch tranh cử, bà Kamala Harris đáp: "Có thể lắm. Tôi đang suy nghĩ về điều đó". Vị cựu Phó tổng thống Mỹ đã nhận được sự cổ vũ từ khán giả, trong đó có những tiếng hô "tranh cử lại".
Bà cho biết đã dành năm qua đi khắp nước Mỹ và nhận thấy hệ thống hiện tại "không còn hiệu quả với nhiều người". Theo bà, chính phủ cần giảm bớt quan liêu và tập trung vào kết quả thực chất. "Người dân không muốn quy trình, họ muốn tiến bộ", bà nói.
Đại hội Mạng lưới hành động quốc gia được xem là diễn đàn quy tụ nhiều gương mặt tiềm năng của đảng Dân chủ cho cuộc bầu cử tổng thống năm 2028 như Bộ trưởng Giao thông Vận tải Pete Buttigieg, Thống đốc Pennsylvania Josh Shapiro, Thống đốc Maryland Wes Moore, Thống đốc Illinois JB Pritzker, Thống đốc Kentucky Andy Beshear, Thượng nghị sĩ Mark Kelly Mark Kelly và Hạ nghị sĩ Ro Khanna.
Hầu hết các nhân vật này đều đều đã bày tỏ sự quan tâm hoặc chưa loại bỏ ý định tranh cử tổng thống.
Tại sự kiện, bà Harris cũng chỉ trích cách Tổng thống Mỹ Donald Trump xử lý xung đột với Iran, cho rằng điều này làm suy yếu quan hệ đồng minh và ảnh hưởng toàn cầu của Mỹ. Bà nhận định Mỹ đang đánh mất vị thế quốc tế và sẽ cần những nỗ lực "nghiêm túc" để khôi phục.
Liên quan tuyên bố của ông Trump về việc "xóa sổ" chương trình hạt nhân Iran, bà Harris cho rằng thực tế đã chứng minh điều ngược lại. "Ông ấy nói đã loại bỏ hoàn toàn, nhưng rõ ràng điều đó không xảy ra", bà nói.
Trong thời gian tới, bà Harris dự kiến tham gia các hoạt động gây quỹ cho đảng Dân chủ, đồng thời tập trung hỗ trợ đảng trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ sắp tới.