Chiều 9/4, TAND Hà Nội tuyên phạt Đỗ Tuấn Anh (41 tuổi, cựu Đội phó Cảnh sát phòng cháy chữa cháy và cứu nạn cứu hộ, Công an quận Cầu Giấy cũ) và Lê Quang Hưng, 30 tuổi, lần lượt 3 năm và 3 năm 6 tháng tù cùng về tội Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng.
Theo HĐXX, bị cáo Hưng không điều tra cơ bản khu nhà trọ, không lập hồ sơ quản lý và không xử lý vi phạm; còn Đội phó Tuấn Anh không chỉ đạo, đôn đốc đầy đủ, để cơ sở tồn tại nhiều vi phạm nhưng không bị kiểm tra, xử lý.
Tuy nhiên, HĐXX xác định sai phạm của hai bị cáo không phải nguyên nhân chính dẫn đến vụ cháy đặc biệt nghiêm trọng; nguyên nhân trực tiếp xuất phát từ trách nhiệm của chủ nhà trọ là vợ chồng ông Nguyễn Kim Quyết.
HĐXX nhận định hai bị cáo phạm tội do lỗi vô ý, được gia đình các nạn nhân xin giảm nhẹ nên tuyên mức án như trên. Trước đó, VKS đề nghị phạt mỗi bị cáo 3-4 năm tù.
Chủ nhà được miễn trách nhiệm hình sự là ‘chưa phù hợp’
Ngoài ra, tòa cho rằng việc VKS không truy tố, miễn trách nhiệm hình sự đối với ông Nguyễn Kim Quyết là chưa phù hợp với tính chất, mức độ hậu quả vụ án, nên kiến nghị Cơ quan điều tra và VKSND Hà Nội tiếp tục xem xét trách nhiệm hình sự của ông này để xử lý theo quy định pháp luật.
Đối với các vi phạm trong công tác quản lý nhà trọ, HĐXX kiến nghị thành phố Hà Nội chỉ đạo UBND các phường, xã và cơ quan chức năng tăng cường tuyên truyền về phòng cháy chữa cháy, không để xảy ra vụ việc tương tự.
Tòa cũng kiến nghị Phòng Cảnh sát PCCC và CNCH tăng cường kiểm tra, xử lý nghiêm các trường hợp vi phạm, đồng thời hướng dẫn, chỉ đạo cán bộ chiến sĩ thực hiện đúng chức trách, nhiệm vụ.
Vụ hỏa hoạn trên phố Trung Kính khiến 15 người chết xảy ra hồi tháng 5/2024; trong đó 12 nạn nhân là khách trọ, còn lại là thành viên chủ nhà.
Ông Nguyễn Kim Quyết bị xác định cùng vợ quản lý khu nhà trọ vi phạm nhiều quy định về PCCC – nơi xảy ra vụ cháy khiến 15 người chết, trong đó có mẹ, vợ và con trai ông. Dù có dấu hiệu phạm tội, ông được miễn truy cứu trách nhiệm hình sự do chịu thiệt hại đặc biệt nghiêm trọng, đã bồi thường 895 triệu đồng và tích cực khắc phục hậu quả.
Tại tòa, ông Quyết liên tục khai mọi việc cho thuê, quản lý nhà trọ đều do vợ phụ trách, bản thân “không biết, không quan tâm”.
Chủ tọa bác lời khai này, cho rằng ông không thể phủi trách nhiệm khi đứng tên trên hợp đồng cho thuê trọ.
Hai cựu cảnh sát phân trần việc thiếu trách nhiệm
Khu nhà trọ của ông Quyết là cơ sở thuộc diện quản lý nhà nước về PCCC của Đội Cảnh sát PCCC và CNCH Công an quận Cầu Giấy. Dù được giao phụ trách địa bàn phường Trung Hòa, bị cáo Hưng không thực hiện đầy đủ nhiệm vụ rà soát, không phát hiện cơ sở ông Quyết cho thuê trọ và vi phạm quy định PCCC.
Đối với cựu Đội phó Tuấn Anh, VKS xác định bị cáo không chỉ đạo, quản lý đầy đủ, dẫn đến khu trọ của ông Quyết không có đơn vị nào phụ trách. Dù tồn tại nhiều vi phạm về PCCC, cơ sở này suốt thời gian dài không bị kiểm tra, xử lý.
Khai tại tòa, cựu thượng úy Hưng cho biết công tác tại Đội từ tháng 4/2021. Chín tháng trước vụ hỏa hoạn, bị cáo được phân công quản lý một nửa địa bàn phường Trung Kính (cũ), rộng khoảng 1,2 km2. Nhiệm vụ của Hưng là rà soát các cơ sở kinh doanh trên địa bàn để phân loại thuộc diện quản lý của phường hay quận.
Trả lời câu hỏi vì sao không đưa khu trọ nhà ông Quyết vào bất kỳ danh sách nào, Hưng khai thời điểm đó mới nhận địa bàn, trong khi phường có nhiều cơ sở nên chủ yếu quản lý theo danh sách cán bộ tiền nhiệm bàn giao, dự định sẽ tiếp tục đi thực tế để cập nhật các địa điểm chưa nắm được.
Tuy nhiên, theo lời bị cáo, mới làm được vài tháng thì Hà Nội liên tiếp xảy ra nhiều vụ cháy nghiêm trọng, khiến thành phố triển khai hàng loạt kế hoạch tổng kiểm tra liên ngành đối với quán karaoke trá hình, nhà xưởng, tòa nhà văn phòng…
Hưng cho biết mình được phân công tham gia các đoàn kiểm tra này nên phần lớn thời gian phải thực hiện nhiệm vụ theo chỉ đạo cấp trên, không còn thời gian rà soát bổ sung địa bàn.
Đối đáp tại tòa, kiểm sát viên nói “rất thông cảm” với áp lực quản lý địa bàn rộng của bị cáo, song cho rằng Hưng phải nhận thức bản thân chưa làm hết trách nhiệm. Theo VKS, nếu gia đình ông Quyết được các bị cáo hướng dẫn, chỉ đạo ngay từ đầu thì hậu quả có thể đã khác.
Trước đó, tại cơ quan điều tra, Hưng khai “nghĩ nhà này thuộc diện UBND phường Trung Hòa quản lý, không phải lực lượng cảnh sát PCCC nên không kiểm tra”.
Về trách nhiệm của chính quyền địa phương, VKS cho biết trong quá trình thực hiện chỉ thị của thành phố, Đội Cảnh sát PCCC và cứu nạn, cứu hộ đã tổng rà soát, lập danh sách 861 cơ sở thuộc diện quản lý của UBND phường Trung Hòa. Trong danh sách này không có khu trọ của gia đình ông Quyết. UBND phường Trung Hòa vì vậy mặc nhiên cho rằng cơ sở thuộc diện quản lý của Đội Cảnh sát PCCC và cứu nạn, cứu hộ.
Nhà trọ vi phạm PCCC suốt 15 năm không ai biết
Trong khi đó, cấp trên của Hưng là cựu Đội phó, thiếu tá Đỗ Tuấn Anh khai phụ trách địa bàn của ba phường với số cơ sở phải quản lý lên tới 10.000-20.000.
Bị cáo nhận trách nhiệm với vai trò người đứng đầu, song cho rằng bản thân thường xuyên đôn đốc, quan tâm công tác rà soát địa bàn vì luôn xác định đây là nhiệm vụ “xương sống” của đơn vị. “Tôi rất ý thức điều này, trong các biên bản họp đều ghi nhận việc tôi có đôn đốc”, Tuấn Anh nói.
Chủ tọa Đinh Quốc Trí hỏi: “Đôn đốc là một chuyện, nhưng đôn đốc xong có kiểm tra lại xem cấp dưới làm thế nào không?”. Bị cáo đáp có nhận thấy một số cán bộ làm chưa tốt, nhưng “nếu đã chỉ đạo nhiều lần mà cán bộ vẫn không chủ động thì rất khó”.
Về quy trình phân loại cơ sở thuộc diện UBND phường hay Cảnh sát PCCC quận quản lý, Tuấn Anh cho biết việc này cơ bản dựa trên đề xuất của UBND phường lập danh sách.
Theo VKS, tháng 11/2022, Công an phường Trung Hòa từng đề xuất chuyển danh sách nhà cho thuê trọ sang Đội Cảnh sát PCCC quận Cầu Giấy quản lý, trong đó có khu trọ của ông Quyết.
Tuy nhiên, tại tòa, Tuấn Anh cho rằng danh sách chỉ có tên và địa chỉ, chưa thể hiện quy mô nên chưa đủ căn cứ phân loại. “Chúng tôi tiếp nhận cũng không quản lý được, chưa phân quyền cho ai”, bị cáo nói, cho rằng với hàng chục nghìn cơ sở thì chỉ nhìn địa chỉ không thể biết nơi nào vi phạm.
Chủ tọa chia sẻ với khối lượng công việc của bị cáo, nhưng nhấn mạnh với vai trò chỉ huy, khi cấp dưới báo cáo đề xuất thì phải xem xét đến cùng. Theo chủ tọa, việc xem xét không chỉ dừng ở địa chỉ số nhà mà phải đánh giá điều kiện phòng cháy chữa cháy của khu trọ để xác định thuộc thẩm quyền quản lý của phường hay quận.
“Đấy mới là nhiệm vụ của người chỉ huy. Đằng này bị cáo nghe báo cáo thôi mà không xem xét lại có đúng hay không”, chủ tọa phân tích, cho rằng hậu quả là khu trọ suốt 15 năm không thuộc diện quản lý PCCC của bất kỳ cơ quan nào.
Ngày 5-4, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Đắk Lắk cho biết đã hoàn tất hồ sơ vụ án cặp đôi thuê ô tô rồi mang đi cầm cố và bán.
Cơ quan điều tra đề nghị Viện Kiểm sát nhân dân khu vực 7 tỉnh Đắk Lắk truy tố Nguyễn Trọng Sơn (28 tuổi) và Nguyễn Thị Lâm Oanh (31 tuổi, cùng trú xã M'Drắk, Đắk Lắk) về tội "lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản".
Theo kết quả điều tra, ngày 9-5-2025, Sơn và Oanh ký hợp đồng thuê ô tô của anh P.X.T. Sau khi nhận xe, cả hai lên mạng làm giả một căn cước công dân mang tên chủ xe rồi đem xe cầm cố tại 3 tiệm cầm đồ ở TP.HCM và Đồng Nai để lấy tiền tiêu xài.
Đến ngày 15-6, Sơn và Oanh tiếp tục liên hệ một gara ô tô tại Đồng Nai để bán chiếc xe này. Sau khi nhận tiền, hai người dùng một phần số tiền để chuộc xe từ tiệm cầm đồ, giao lại cho gara, rồi trở về Đắk Lắk.
Do hết thời hạn cho thuê xe đã lâu mà khách không trả lại xe, anh T. làm đơn tố cáo đến cơ quan công an. Sơn và Oanh sau đó bị khởi tố về tội danh "lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản".
Đáng chú ý, vào ngày 16-4-2024, Sơn từng bị Tòa án nhân dân thành phố Tân Uyên, tỉnh Bình Dương tuyên phạt 9 tháng tù cho hưởng án treo cũng về tội "lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản".
Ngày 10/4, Toại, 36 tuổi, bị TAND tỉnh Đăk Lăk xét xử lưu động, tuyên phạm tội Tổ chức cho người xuất cảnh trái phép.
Theo HĐXX, hành vi của Toại không chỉ gây mất an ninh trật tự mà còn ảnh hưởng lớn đến quan hệ ngoại giao cũng như những nỗ lực nhằm tháo gỡ "Thẻ vàng" IUU của Uỷ ban Châu Âu (EC) đối với ngành thủy sản; ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc xuất khẩu thủy sản của Việt Nam.
Theo hồ sơ vụ án, ngày 18/4/2025, tàu cá do Toại làm thuyền trưởng cùng 4 thuyền viên xuất bến tại cảng cá Đông Tác (phường Phú Yên) để đánh bắt cá ngừ đại dương. 6 ngày sau, khi đang đánh bắt thuộc vùng biển Việt Nam, Toại đã tự ý tháo thiết bị giám sát hành trình đưa qua tàu cá của em ruột với mục đích tránh sự giám sát, định vị của Cơ quan kiểm Ngư Việt Nam. Toại sau đó lái tàu vào vùng biển Philippines để đánh bắt trái phép.
Đến ngày 9/5/2025, Toại bị lực lượng chức năng Philippines bắt giữ và áp giải về cảng Salomague của Philippines.
Tháng 6/2025, Ủy ban Tư pháp thuộc Bộ Nông nghiệp (Cộng hòa Philippines) kết luận tàu cá của Toại đã vi phạm điều 91 Đạo luật Cộng hòa đánh bắt bất hợp pháp trong vùng biển Philippines và xử phạt 500.000 Peso (tương đương 230 triệu đồng); đồng thời ra quyết định tịch thu tàu cá và các tài sản trên tàu. Gia đình Toại đã gửi tiền qua nộp phạt.
Toại và 4 thuyền viên bị đưa đến trại nhập cư ở thủ đô Manila, làm thủ tục chờ trục xuất. Ngày 20/2, nhóm Toại được đưa lên máy bay về Việt Nam, sau đó anh ta ra đầu thú.
Từ khi thuê căn nhà hai tầng trong khu phố tại Ocala (Florida), Susan Lorincz khét tiếng vì thường xuyên quấy rối, chửi bới và buông lời xúc phạm chủng tộc với đám trẻ hàng xóm.
Người phụ nữ này được cho là khó chịu với việc bọn trẻ da màu chơi đùa trên sân cỏ giữa các ngôi nhà. Hàng xóm cho biết bà ta thường quay video trẻ em chơi đùa, gọi chúng bằng những lời lẽ phân biệt chủng tộc và những từ ngữ xúc phạm khác, chĩa súng vào chúng, báo cảnh sát vì tiếng ồn và hành vi xâm nhập trái phép.
Cảnh sát phản hồi các cuộc gọi của Susan với thái độ hoài nghi vì bà là cư dân duy nhất có những khiếu nại này. Trên thực tế, bọn trẻ không chơi trên đất của Susan mà đang chơi trong sân nhà hàng xóm kế bên. Người hàng xóm đó gọi bọn trẻ sang chơi và dạy đá bóng. Susan đã nhờ chủ nhà đặt biển "cấm xâm nhập" trên bãi cỏ nhà mình để phân chia khu vực giữa đất của bà và sân nhà hàng xóm.
"Mọi người trong khu phố đều từng mâu thuẫn với người phụ nữ này vì những đứa trẻ", một cư dân nói với NBC News.
Tuy nhiên, Susan được cho là có mối quan hệ đặc biệt căng thẳng với Ajike "AJ" Owens và 4 đứa con của cô. Cảnh sát cho biết từ tháng 1/2021 đến tháng 6/2023 đã nhận được ít nhất 6 cuộc gọi liên quan đến Susan và AJ.
Phát súng oan nghiệt
Tối 2/6/2023, các con của AJ chơi ở bãi cỏ gần nhà Susan. Theo New York Times, người phụ nữ 59 tuổi bắt đầu cãi nhau với bọn trẻ và ném một chiếc giày trượt patin vào con trai 10 tuổi của AJ, trúng ngón chân cậu bé. Susan cũng la lối và vung ô về phía bọn trẻ.
Sau đó, Susan gọi cảnh sát báo cáo rằng bọn trẻ đang xâm phạm đất đai của bà và một trong số chúng dọa đánh bà.
"Chúng la hét, gào thét, cư xử vô cùng khó chịu. Tôi đi ra và ném chiếc giày trượt patin sang phía bên kia, đứa trẻ nói sẽ đánh tôi vì làm vậy. Nó còn ăn nói hỗn xược với tôi. Tôi cảm thấy bị đe dọa ngay trong chính nhà mình", Susan nói về những đứa trẻ hàng xóm, theo đoạn băng ghi âm cuộc gọi 911.
Khi được hỏi cậu bé 10 tuổi có còn ở ngoài đó không, Susan trả lời: "Có vài đứa trẻ đang ở ngoài đó. Tôi lo sợ cho tính mạng của mình. Tôi rất sợ hãi". Điều phối viên cho biết cảnh sát sẽ đến ngay.
Trong khi đó, các con của AJ kể lại cho mẹ chuyện đã xảy ra. AJ cùng con trai 10 tuổi đến nhà Susan để làm rõ vụ việc. Bà mẹ da màu 35 tuổi gõ cửa nhiều lần và yêu cầu Susan ra ngoài nói chuyện. Bất ngờ, Susan bắn một phát súng xuyên qua cánh cửa đang khóa, trúng vào ngực AJ khiến cô tử vong. Con trai AJ đứng ngay cạnh mẹ.
Cộng đồng địa phương vô cùng đau buồn và phẫn nộ trước vụ sát hại AJ, sự phẫn nộ càng gia tăng khi Susan vẫn được tự do trong vài ngày sau án mạng.
Theo luật của bang Florida, cá nhân có quyền tự vệ bằng vũ lực nếu cảm thấy tính mạng của mình bị đe dọa. Do đó, nhà chức trách cần phải xác định "liệu việc sử dụng vũ lực gây chết người có chính đáng hay không trước khi tiến hành bắt giữ", theo lời cảnh sát trưởng hạt Marion Billy Woods.
Cuộc điều tra bao gồm phỏng vấn Susan, các con của AJ và những nhân chứng khác. Susan nói với nhà chức trách rằng hành động để tự vệ, cáo buộc AJ trước đó đã tấn công bà và đang cố phá cửa nhà bà trước khi xảy ra vụ nổ súng. "Tôi nghĩ cô ấy sẽ giết tôi", Susan nói với cảnh sát, liên tục khẳng định rằng đó không phải là hành động cố ý, có chủ đích.
Dù tự nhận là "người hàng xóm hoàn hảo", Susan cũng thừa nhận trong các cuộc thẩm vấn với cảnh sát rằng "đã dùng từ ngữ phân biệt chủng tộc đối với trẻ em trong lúc tức giận và gọi trẻ em bằng những từ ngữ xúc phạm khác".
Qua điều tra, nhà chức trách xác định được rằng "hành động của Susan là không chính đáng theo luật pháp Florida".
Susan bị bắt vào ngày 7/6/2023 và bị buộc tội ngộ sát bằng súng, sơ suất gây hậu quả nghiêm trọng, hành hung và hai tội danh tấn công. Tuy nhiên, bất chấp sự phản đối từ gia đình AJ, Susan không bị buộc tội giết người.
Công tố viên cho biết trong một tuyên bố rằng "không đủ bằng chứng" để chứng minh các yếu tố cần thiết cho cáo buộc giết người.
Nổ súng vì tức giận hơn là sợ hãi
Phiên tòa xét xử Susan bắt đầu vào tháng 8/2024, chỉ kéo dài vài ngày. Trong suốt phiên tòa, các luật sư bào chữa lập luận rằng Susan hành động để tự vệ, cáo buộc AJ đã đập cửa và chửi bới, dọa giết, khiến bà hoảng sợ.
Tuy nhiên, bên công tố nhấn mạnh rằng AJ không mang vũ khí và cửa nhà Susan đã khóa. Sau hai giờ nghị án, bồi thẩm đoàn tuyên Susan phạm tội ngộ sát.
"Vụ án này chính là lời nhắc nhở bi thảm về những hậu quả tàn khốc của bạo lực súng đạn. Những lựa chọn của bị cáo đã khiến bốn đứa trẻ mất mẹ - nỗi mất mát lớn mà chúng phải chịu suốt đời", công tố viên cho biết trong thông cáo báo chí.
Tháng 11/2024, Susan bị kết án 25 năm tù.
Tại phiên tòa tuyên án, bên bào chữa triệu tập người thân và bác sĩ ra làm chứng rằng Susan từng bị bạo hành khi còn nhỏ, lớn lên trong gia đình có tiền sử bệnh tâm thần và nghiện ngập, bản thân Susan cũng mắc chứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD) do bị lạm dụng tình dục và các hình thức lạm dụng khác.
Tuy nhiên, thẩm phán Robert Hodges cho rằng quá khứ bị bạo hành của Susan không phải là yếu tố giảm nhẹ trong vụ án mà ông mô tả là "ngộ sát nghiêm trọng".
"Tôi thấy việc nổ súng là hoàn toàn không cần thiết. Trong trường hợp này, bà Susan Lorincz đang ở phía sau cánh cửa. Cánh cửa đã được khóa. Bà ấy đã gọi cho lực lượng cảnh sát. Họ đang trên đường đến. Bà ấy biết họ đang trên đường đến", thẩm phán nói.
Chỉ hai phút sau khi điều phối viên 911 thông báo cảnh sát đang đến hiện trường, Susan rút súng bắn chết AJ.
Thẩm phán khẳng định Susan đang ở vị trí tương đối an toàn, nhưng bằng lý do nào đó, bà ta đã vào phòng ngủ và tìm thấy một khẩu súng. Thay vì ở lại trong phòng và khóa thêm cửa, bà ta cầm súng quay trở lại, đứng trước cửa. "Vào thời điểm bắn xuyên qua cửa, bà ấy đang an toàn", thẩm phán nói.
"Những quyết định bà đưa ra không hợp lý", thẩm phán chủ tọa lập luận rằng Susan hành động vì tức giận hơn là sợ hãi.
Lần đầu tiên phát biểu trước tòa, Susan bày tỏ: "Tôi rất hối hận vì đã cướp đi sinh mạng của AJ. Tôi chưa bao giờ có ý định giết cô ấy".
Tuy nhiên, mẹ AJ cảm thấy lời xin lỗi của Susan tại phiên tuyên án không chân thành. "Bà ta chưa bao giờ thể hiện sự hối hận", mẹ nạn nhân nói với truyền thông.
Susan đang thụ án 25 năm tại Trại cải tạo Homestead ở Nam Florida, ngày ra tù dự kiến là 18/2/2048.
Trong cuộc phỏng vấn với đài WCJB vào tháng 9/2025, Susan cáo buộc rằng cả AJ và các con của cô đã dọa giết bà vào hôm đó. "Tôi đã rất sợ hãi. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng điều này lại có thể xảy ra. Tôi không thể quay ngược thời gian, không thể thế chỗ cô ấy", Susan nói khi khẳng định không có ý định giết người.
Vụ án này được kể lại trong bộ phim tài liệu The Perfect Neighbor (2025), The Neighbor from Hell (2026).