Tôi 26 tuổi, làm trong lĩnh vực tài chính tại một công ty ở nước ngoài. Từ năm 14 tuổi, tôi đã sống và học tập xa Việt Nam, nên cuộc sống, công việc, các mối quan hệ của tôi đều gắn với nơi này.
Tôi và bạn trai quen nhau cách đây 3 năm, trong một lần tôi về Việt Nam thăm gia đình. Từ đó đến nay, chúng tôi duy trì mối quan hệ yêu xa. Nghe thì đơn giản, nhưng thực tế, trong suốt 3 năm ấy, chúng tôi chỉ gặp nhau vài lần, mỗi lần vỏn vẹn 2-3 ngày.
Tôi không phủ nhận rằng, tình cảm của anh dành cho tôi rất lớn. Anh luôn kiên nhẫn, bao dung, chưa từng trách móc, luôn đặt tôi vào kế hoạch tương lai của mình. Anh khiến tôi có cảm giác an toàn, bình yên. Nhưng mối quan hệ này cũng khiến tôi băn khoăn nhiều.
Anh hứa hẹn về tương lai đoàn tụ, còn tôi lại không chắc một ngày mình có thể trở về quê hương làm việc. Tôi quen cuộc sống ở nước ngoài, quen công việc, môi trường và cả sự tự do ở đây.
Chúng tôi cứ thế yêu nhau, kéo dài một mối quan hệ mà tôi nhiều lần né tránh việc nhìn thẳng vào đích đến cuối cùng.
Yêu xa lâu ngày, sự thiếu thốn về cảm xúc và gần gũi là điều không thể tránh khỏi. Tôi vẫn nghĩ mình có thể chịu đựng được, cho đến khi một đồng nghiệp xuất hiện.
Anh ấy là người làm chung công ty với tôi. Trước đó, chúng tôi chỉ đơn thuần là bạn, nói chuyện hợp, hỗ trợ nhau trong công việc. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ có cảm xúc gì đặc biệt với người này.
Nhưng rồi mọi thứ thay đổi. Anh ta bắt đầu thể hiện sự quan tâm nhiều hơn. Những cử chỉ thân mật, những lần gặp gỡ thường xuyên, những tiếp xúc gần gũi vô tình kéo chúng tôi lại gần nhau. Và tôi trong một lần yếu lòng, đã không giữ được giới hạn.
Tôi đã phản bội người yêu mình. Đó là lần đầu tiên sau rất lâu, tôi cảm nhận rõ ràng sự gần gũi, kết nối về thể xác và cảm xúc. Một cảm giác vừa mới mẻ, vừa cuốn hút, khiến tôi như bị “mờ mắt”.
Nhưng cảm xúc thăng hoa ấy chỉ tồn tại rất ngắn. Ngay ngày hôm sau thức dậy, tôi rơi vào trạng thái trái ngược: Day dứt, hoang mang và tội lỗi.
Trước khi mọi thứ tồi tệ hơn, tôi chủ động dừng lại. Tôi nhắn cho đồng nghiệp rằng mình không thể tiếp tục, rằng tôi có lỗi với người yêu. Điều khiến tôi bất ngờ là, dù có tình cảm với tôi, anh ấy vẫn khuyên tôi nên thành thật với bạn trai.
Tôi đã làm theo lời người ấy, thú nhận hết mọi chuyện, không giấu giếm. Tôi muốn lòng mình được trút bỏ những cảm xúc nặng nề đeo bám. Mặc dù tôi không mong được tha thứ, tôi chỉ nghĩ rằng mình phải chịu trách nhiệm cho những gì đã làm.
Nhưng tôi không ngờ, bạn trai tôi lại chọn tha thứ. Anh không trách mắng, không nặng lời. Anh nói cho anh thời gian suy nghĩ. Sau đó, anh im lặng, cố gắng từng ngày để cân bằng lại cảm xúc. Và rồi anh cho tôi một cơ hội làm lại từ đầu, cho mối quan hệ này thêm một cơ hội để sửa chữa những lỗi lầm.
Chính sự bao dung đó lại khiến tôi đau hơn. Nhìn anh vật lộn với tổn thương do mình gây ra, tôi cảm thấy bản thân thật tệ.
Còn chàng đồng nghiệp kia, sau khi tôi dừng lại, cũng rơi vào trạng thái suy sụp. Anh níu kéo, nhưng tôi không thể đáp lại. Tôi vừa mất đi ranh giới trong một mối quan hệ, vừa đánh mất luôn một người bạn mà trước đó tôi rất trân trọng.
Sau “sự cố”, chúng tôi vẫn phải gặp nhau mỗi ngày ở công ty, nhưng không khí nặng trĩu. Tôi vốn không phải người dễ kết bạn. Mỗi mối quan hệ đến với tôi đều đáng quý. Nhưng chỉ vì một phút không kiềm chế được cảm xúc, tôi đã tự tay làm hỏng tất cả.
Điều khiến tôi bế tắc nhất lúc này không chỉ là chuyện đã xảy ra, mà là chính bản thân tôi. Tôi nhận ra mình ích kỷ. Tôi không chắc về tương lai với người yêu, nhưng lại không đủ dũng cảm để nói lời chia tay. Tôi giữ anh ở đó, trong khi chính tôi lại dao động, tương tư người khác.
Tôi cũng không hiểu nổi cảm xúc của mình dành cho người đồng nghiệp. Đó là niềm yêu thích nam nữ thật sự, hay chỉ là sự thiếu thốn lâu ngày được lấp đầy?
Tôi đang đứng giữa hai cảm xúc. Một bên là người yêu 3 năm, bao dung, chân thành, luôn trân trọng, yêu thương tôi. Một bên là cảm xúc mới mẻ, mãnh liệt nhưng đầy day dứt và sai lầm.
Còn tôi, lại không chắc mình thực sự muốn gì. Giờ đây, điều duy nhất tôi cảm nhận rõ là sự dằn vặt. Tôi trách bản thân rất nhiều. Tôi không biết mình nên tiếp tục sửa sai hay buông bỏ để giải thoát cho tất cả.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
"Cờ tướng Việt Nam thực sự đã vươn lên đẳng cấp hàng đầu thế giới từ phong trào chơi cờ vỉa hè, nơi đã tạo ra hàng triệu kỳ thủ", báo Thể thao trí tuệ Hàng Châu nhận định.
Một bài viết trên Zhuanlan Zhihu cũng đồng ý với quan điểm này khi bình luận: "Cờ tướng được du nhập vào Việt Nam trong giai đoạn cuối triều Minh - đầu triều Thanh, rồi bén rễ sâu rộng qua nhiều thế kỷ.
Ở Việt Nam, chúng ta luôn có thể thấy nhiều người chơi cờ ở các quán trà, quán cà phê, thậm chí cả ngoài đồng ruộng. Đây được gọi là văn hóa cờ tướng vỉa hè.
Chính văn hóa này đã sản sinh nên rất nhiều kỳ thủ huyền thoại Việt Nam, từ thế hệ Trềnh A Sáng, Mai Thanh Minh cho đến Lại Lý Huynh, Nguyễn Thành Bảo sau này. Việt Nam đã vươn lên vị trí số 2 thế giới từ văn hóa cờ tướng vỉa hè".
Chính văn hóa chơi cờ tướng vỉa hè, hay giải cờ thế vỉa hè ở Việt Nam cũng từng được đặc cấp đại sư Vương Bân của Trung Quốc khen ngợi hết lời khi ông sang giao lưu.
Văn hóa cờ tướng vỉa hè thật ra tồn tại song song ở cả Trung Quốc lẫn Việt Nam. Nhưng trong nhiều năm trở lại đây, văn hóa này lại mai một ở làng cờ đại lục vì tệ nạn lừa đảo, cụ thể là ở phong trào giải cờ thế.
Kịch bản phổ biến là bày ra một thế cờ có vẻ “cửa thắng”, cho vài người trong nhóm đóng vai “cao thủ” thắng vài ván đầu để tạo niềm tin, sau đó khuyến dụ người qua lại đặt cược.
Khi các nạn nhân cầm chắc việc thắng cược, họ bị dẫn vào bẫy và thua sạch. Trong 1 năm qua, báo chí lẫn cơ quan chức năng Trung Quốc liên tục cảnh báo và đưa tin về các vụ bịp bợm kiểu này.
Các thủ pháp này ngày càng tinh vi và tổ chức có hệ thống. Nổi bật nhất là vụ ở thành phố Chiêu Thông (Zhaotong), tỉnh Vân Nam, nơi cảnh sát triệt phá một đường dây gia đình chuyên bày “cờ thế” để lừa trong giai đoạn 2020-2024.
13 nghi phạm bị bắt, với tiền án tổng cộng 34 vụ, chiếm đoạt hơn 1,5 triệu nhân dân tệ (khoảng 5,5 tỉ đồng).
1 năm trước đó, lực lượng trị an Trung Quốc đã bắt giữ các đối tượng lừa đảo ở Thanh Đảo, Lỗ Châu và những nơi khác, với thủ đoạn “làm lồng, làm mồi” (tổ chức kịch bản, dùng người đóng vai) để dụ người qua đường cá cược.
Truyền thông Trung Quốc thừa nhận rằng đây mới chỉ là một phần của thực trạng lừa đảo qua việc chơi cờ tướng vỉa hè.
Cũng vì vậy, văn hóa cờ tướng vỉa hè ở Trung Quốc bị hoen ố đáng kể, phần nào ảnh hưởng lớn đến việc duy trì truyền thống chơi cờ tướng của người đại lục.
Trong các bài viết trên Baijiahao, làng cờ tướng Trung Quốc từng nhiều lần tranh luận rằng chính vì sợ xu thế lừa đảo, nhiều gia đình đã cho con em học chơi cờ vua trong những trung tâm bài bản.
Đó cũng là lý do quan trọng khi kỳ đàn đại lục "chạnh lòng" khi thấy văn hóa cờ tướng vỉa hè vẫn được duy trì và nở rộ ở Việt Nam, góp phần đáng kể vào việc tạo ra những cao thủ quốc tế như Lại Lý Huynh.
Bài báo "TP.HCM chủ trương miễn phí xe buýt cho toàn dân: Tín hiệu tích cực cho giao thông công cộng" trên Tuổi Trẻ nhận được nhiều bình luận đồng tình của bạn đọc, đồng thời bạn đọc hiến kế thêm nhiều ý tưởng mới để xe buýt thu hút người dân đi xe buýt nhiều hơn, cơ hội giảm xe cá nhân.
Bạn đọc phân tích: Khi xe buýt miễn phí thì nhiều người sẽ cân nhắc đi xe buýt, giảm xe cá nhân trên đường và giảm tình trạng kẹt xe.
Bạn đọc tên Trang nhận định: "Miễn phí xe buýt không chỉ là hỗ trợ người dân mà còn là cách để kéo người dân đến với giao thông công cộng. Một khi đã quen thì sẽ duy trì lâu dài". "Khi chi phí đi lại bằng 0, chắc chắn nhiều người sẽ cân nhắc chuyển sang giao thông công cộng, vừa tiết kiệm vừa giảm áp lực giao thông", bạn đọc tên Hoàng đồng tình.
Bạn đọc Minh cũng nhìn nhận nếu chính sách này triển khai tốt sẽ thay đổi thói quen đi lại của người dân. Xe buýt miễn phí thì chắc chắn sẽ có nhiều người chọn đi.
Người tên Đào Văn Nam ủng hộ: "Hiện nay số người sử dụng phương tiện giao thông công cộng chiếm tỉ lệ rất nhỏ so với các xe cá nhân nên việc TP.HCM miễn phí xe buýt rất hợp lý hợp tình, tạo cú hích cho giao thông công cộng".
Bạn đọc có nick name Luuthanhte dự đoán: "Nếu thành hiện thực thì không còn gì bằng nữa, xe máy sẽ giảm ít nhất là 60%". "Kẹt xe và ô nhiễm làm tiêu tốn khoản chi phí xã hội rất lớn, nay miễn phí buýt giúp giải quyết cùng lúc hai vấn đề lớn này. Tôi nghĩ đây là bước đi đúng và quyết đoán của lãnh đạo TP HCM", bạn đọc tên Cao Nguyên bày tỏ.
Bạn đọc tên Ngân phân tích việc miễn phí xe buýt giúp người dân giảm chi phí đi lại, nếu làm tốt thì đây đúng là cú hích cho cả hệ thống giao thông đô thị.
Bạn đọc Nguyễn Phong Phú thì "đặt hàng" thêm: "Thành phố nên khảo sát để đưa vào hoạt động miễn phí các tuyến buýt sông, tàu khách để san sẻ thêm lượng khách có nhu cầu đi lại bằng phương tiện công ngày một đông hơn chắc chắc rất nhiều người rất thích thú...".
Bạn đọc Long bày tỏ niềm vui: "Tôi ủng hộ tuyệt đối việc hạn chế xe cá nhân, tăng sử dụng phương tiện công cộng".
Còn với bạn đọc Lê Tuấn thì: "Quyết định này là bước ngoặt lớn giúp giao thông thành phố văn minh hơn".
Bạn đọc Sỹ Hoàng "chốt": "Khi hệ thống xe công cộng (xe buýt, Metro và xe đạp điện miễn phí) đã phủ khắp tôi sẽ là người bỏ xe cá nhân (xe máy, ô tô...) đầu tiên".
Ủng hộ chủ trương của TP.HCM về miễn phí xe buýt, nhiều ý kiến cũng góp ý không chỉ miễn phí, hệ thống giao thông công cộng của thành phố cần đầu tư hơn để đem lại hiệu quả lớn.
Bạn đọc Nguyễn Minh Đông nhìn ra sự kết nối: Giao thông công cộng như xe buýt không thể tách rời giao thông đi bộ.
Người này góp ý: "Cái quan trọng nhất ở đây là vỉa hè thông thoáng, sách sẽ, an toàn, đủ cây xanh che nắng. Có như vậy mới thúc đẩy người dân chọn phương tiện công cộng là xe buýt, metro hay xe đạp".
Ý kiến khác mong xe buýt có thể hoạt động đến 22h để nhiều người tiện đi học, đi làm.
Người tên Nam Nguyễn góp thêm: "Hiện nay ở trung tâm TPHCM sau 22h đêm muốn về một số nơi khác thì không còn xe buýt để di chuyển. Hy vọng Sở Xây Dựng TPHCM xem xét tăng thời gian lên một chút để người dân có thể đi lại thuận tiện hơn".
"Nên có các tuyến xe bus ở các cổng trường cấp 2 và cấp 3. Độ tuổi này các bạn đã tự đi xe bus. Sẽ giảm tải việc phụ huynh đưa đón học sinh", bạn đọc tên Lan đề xuất.
Bạn đọc tên Tùng đặt hàng: cần có tuyến xe buýt từ nhà ga T3 Tân Sơn Nhất về trung tâm. Hiện nay muốn đi xe buýt về trung tâm thì phải đi xe buýt sang ga T2, mất nhiều thời gian.
Ý kiến khác đề xuất nên mở thêm nhiều tuyến xe 9 chỗ vào các đường nhỏ hay mở làn đường dành riêng cho xe buýt để giảm tình trạng kẹt xe, trễ giờ. "Miễn phí sẽ đi kèm với lượng khách tăng lên, như vậy thì hệ thống phải sẵn sàng đáp ứng", bạn đọc Hải Âu dự báo.
Bạn đọc tên Hiếu Nguyễn đưa ra loạt kiến nghị nhằm nâng cao dịch vụ phục vụ như: thái độ phục vụ của tài xế và phụ xe phải niềm nở và chuyên nghiệp; có giải pháp hiệu quả khắc phục áp lực thời gian dẫn đến trễ chuyến.
Đồng thời nhà nước cần xây dựng app theo dõi tuyến buýt của thành phố theo thời gian thực, hành khách sẽ theo dõi được lịch trình cụ thể để canh chuyến phù hợp. Các tuyến dài có thể xem xét bố trí tủ nước giải khát tự động, cổng sạc điện thoại, âm thanh giải trí...
Bạn đọc Công Tằng Tôn Nữ Cát Khuê đề xuất: "Theo tôi, hệ thống xe buýt ở TP.HCM nên đầu tư xe hiện đại hơn, đẹp hơn. Đặc biệt cần có wifi trên xe buýt để người đi xe thuận tiện, có thể vừa đi xe buýt vừa giải trí hay làm việc nhờ wifi. Và cũng cần có thêm cả cổng sạc pin như chúng ta thường thấy ở sân bay, nhà ga. Như vậy bộ mặt xe buýt và cũng là bộ mặt của TP.HCM thêm "nhan sắc" mới mẻ, đẹp hơn".
The Hollywood Reporter cho biết khán giả ngồi trong rạp có cảm giác phim dường như sắp kết thúc nhưng rồi cứ tiếp diễn mãi. Và đó không phải là tưởng tượng của người xem. Các phim chiếu rạp quy mô lớn đang ngày càng dài hơn.
Nhà nghiên cứu Stephen Follows phân tích thời lượng của 36.000 bộ phim phát hành ngoài rạp từ năm 1980 đến 2025 và nhận thấy: độ dài trung bình của phim điện ảnh tăng từ khoảng 106 phút trong thập niên 1990 và đầu 2000 lên 114 phút trong những năm gần đây. Những phim kinh phí lớn, từ 100 triệu USD trở lên, thậm chí còn dài hơn.
Ông cũng chỉ ra rằng phần quảng cáo và trailer trước phim hiện kéo dài trung bình từ 20 đến 30 phút. Điều đó đồng nghĩa với việc bạn phải ngồi trong rạp lâu hơn bao giờ hết.
Mặt khác, vào thập niên 1980, chỉ 14% phim chiếu rộng rãi có thời lượng vượt quá 2 tiếng. Sang thập niên 2020, con số này tăng lên 32%.
Thể loại đóng góp nhiều nhất cho xu hướng này là phim hành động, hiện có thời lượng trung bình khoảng 128 phút, dài hơn tới 25 phút so với vài thập kỷ trước.
Nếu bạn nghĩ nguyên nhân đến từ các thương hiệu phim như Marvel Cinematic Universe, Mission: Impossible hay Fast & Furious thì có lẽ bạn đúng. Nghiên cứu của Follows cho thấy các phần phim mới trong nhiều loạt phim nổi tiếng gần đây đều có thời lượng dài kỷ lục.
"Vua phòng vé" hiện tại Project Hail Mary dài 156 phút, Dune: Part Two dài 166 phút, còn Oppenheimer lên tới 180 phút.
Dẫu vậy, những phim có kinh phí dưới 10 triệu USD gần như vẫn giữ nguyên thời lượng qua nhiều thập kỷ.
Trailer Dune 3
Nguyên nhân của sự gia tăng này khá đa dạng: từ sự phát triển của công nghệ chiếu kỹ thuật số cho đến việc các hãng phim ngày càng muốn biến tác phẩm của mình thành những "sự kiện điện ảnh", đặc biệt trong thời đại bán vé định dạng cao cấp như IMAX.
Nhưng lý do lớn nhất có lẽ là: dù nhiều khán giả phàn nàn về phim dài, doanh thu phòng vé lại cho thấy họ vẫn sẵn sàng đón nhận, thậm chí yêu thích những bộ phim dài nếu đó là tác phẩm họ thực sự muốn xem.
Bộ ba The Lord of the Rings (Chúa tể những chiếc nhẫn) góp phần thay đổi nhận thức này, chứng minh rằng những tác phẩm hoành tráng với thời lượng "khủng" không hề khiến khán giả quay lưng (riêng phần The Return of the King khi ra rạp đã kéo dài gần 3 tiếng rưỡi).
Đạo diễn Denis Villeneuve của Dune cũng từng lập luận vào năm ngoái rằng khán giả trẻ, đặc biệt, có xu hướng yêu thích những phim dài hơn.
"Oppenheimer dài 3 tiếng, gắn nhãn R, nói về vật lý hạt nhân và chủ yếu là các đoạn hội thoại. Nhưng khán giả lại rất trẻ và con tôi rất yêu thích.
Có một xu hướng rõ ràng: giới trẻ thích xem phim dài, bởi khi đã bỏ tiền, họ muốn nhận lại một trải nghiệm đáng giá. Họ khao khát những nội dung có ý nghĩa" - Denis Villeneuve chia sẻ.
Dẫu vậy, nhiều bom tấn giải trí kinh điển vẫn kể được những câu chuyện mang tầm vóc hoành tráng mà chỉ gói gọn trong khoảng 2 tiếng: Back to the Future dài chưa đến 2 giờ; Jaws và The Empire Strikes Back chỉ khoảng 2 giờ 4 phút; Jurassic Park và Spider-Man 2 cũng chỉ dài 2 giờ 7 phút.
Đôi khi, việc khiến khán giả rời rạp với cảm giác "vẫn còn muốn xem thêm" lại chính là một giá trị rất đáng để cân nhắc.