Ngày 5/4, Richardson mở màn mùa giải tại vùng nông thôn Australia bằng cuộc đua 120 m trên cỏ, đối đầu các VĐV nghiệp dư có lợi thế xuất phát gần 10 m. Dù vậy, siêu sao người Mỹ vẫn về nhất với thành tích 13 giây 15 giây, lập kỷ lục giải và nhận 27.800 USD tiền thưởng.
Trên vạch đích, Richardson bắt kịp VĐV 17 tuổi Australia Charlotte Nielsen, người xuất phát trước 9 m, để thắng với khoảng cách 0,04 giây. Đây là lần thứ ba trong lịch sử một nữ VĐV về nhất Stawell Gift từ vị trí cuối cùng, sau Bree Rizzo (2025) và Melissa Breen (2012).
Trước đó, Richardson dễ dàng vượt qua vòng loại với 13 giây 82 và bán kết với 13 giây 52. “Chắc tôi nhận ra mình sẽ thắng khi chạy qua mốc 90 m”, VĐV 26 tuổi chia sẻ. “Tình yêu, sự ủng hộ và niềm vui thật sự mà tôi cảm nhận trên đường chạy, mọi người đã làm nên khoảnh khắc này. Cảm ơn tất cả”.
Stawell Gift là giải chạy nước rút lâu đời nhất Australia, diễn ra trên sân cỏ Central Park, thị trấn Stawell, cách Melbourne khoảng ba giờ lái xe, trong dịp Lễ Phục sinh. Điểm đặc biệt là hệ thống handicap, cho phép các VĐV nghiệp dư thi đấu cùng các VĐV chuyên nghiệp: người chạy chậm được xuất phát trước, trong khi các VĐV nhanh nhất bắt đầu từ cuối và phải “đuổi theo” các đối thủ.
Richardson là gương mặt nổi bật của điền kinh Mỹ ở nội dung chạy ngắn trong một thập kỷ qua. Cô giành HC vàng tiếp sức 4x100m và HC bạc 100m tại Olympic Paris 2024. Trước đó, Richardson giành HC vàng tiếp sức 4x100m, 100m và HC đồng 200m tại giải VĐTG Budapest 2023.
Richardson là nữ VĐV Olympic và vô địch thế giới đầu tiên tham dự Stawell Gift trong 144 năm lịch sử của giải.
Bạn trai của Richardson, Christian Coleman, cũng lần đầu dự giải và xuất phát cuối cùng. Nhưng anh dừng bước ở bán kết nam. Ở chung kết, VĐV Australia Olufemi Komolafe về nhất với 11 giây 93, còn Jake Ireland về nhì với 12 giây 07.
Coleman, sinh năm 1996, từng được kỳ vọng là người kế nhiệm ngôi vị của huyền thoại Usain Bolt ở cự ly 100m. Đỉnh cao sự nghiệp của anh đến vào năm 2019 khi vô địch thế giới nội dung 100m tại Doha với thời gian 9 giây 76.
Tuy nhiên, sự nghiệp của Coleman bị gián đoạn nghiêm trọng sau án cấm thi đấu 18 tháng vì vi phạm quy định kiểm tra doping, khiến anh lỡ Olympic Tokyo 2020. Kể từ đó, anh chật vật tìm lại phong độ, vẫn tham dự đều đặn các giải lớn nhưng không còn giữ vị thế số một.
Ronaldo với pha lập công thứ 968 trong sự nghiệp - Nguồn: Saudi Pro League
Chấn thương đùi giờ đã là quá khứ và siêu sao người Bồ Đào Nha Cristiano Ronaldo ở tuổi 41 vẫn đơn giản là... không thể ngăn cản. Trong trận đấu với Al Okhdood, Ronaldo đã có pha bứt tốc tuyệt vời để lao vào vòng cấm nhận bóng, dứt điểm và ghi bàn. Bàn thắng đó phản ánh phẩm chất bền bỉ và bản năng của anh trước khung thành.
Đây cũng là bàn thắng thứ 24 của Ronaldo trong 24 trận ra sân tại Saudi Pro League mùa này. CR7 giờ đây đã trở thành cầu thủ đầu tiên trong lịch sử ghi được 30 bàn thắng trở lên trong 17 mùa giải khác nhau cho câu lạc bộ và đội tuyển quốc gia Bồ Đào Nha.
Còn trên hành trình chinh phục cột mốc 1.000 bàn thắng: Ronaldo cũng có được 968 bàn thắng trong sự nghiệp, chỉ còn cách cột mốc 1.000 bàn thắng 32 bàn nữa... Với khả năng ghi bàn đều đặn như thế này, Ronaldo có thể nhanh chóng đạt được cột mốc này. Đây là một cột mốc mà chưa cầu thủ nào chính thức đạt được trong bóng đá hiện đại.
Trong khi đó với 3 điểm có được, Al Nassr tiếp tục dẫn đầu bảng xếp hạng Saudi Pro League với 73 điểm, hơn 5 điểm so với đội xếp sau Al Hilal. Khoảng cách này rất thuận lợi để Ronaldo chinh phục chức vô địch đầu tiên cùng Al Nassr, khi giải đấu chỉ còn 6 vòng đấu nữa là chính thức khép lại.
Hôm nay (9.4), các tay đua chinh phục chặng 7 cũng là chặng đua dài thứ hai trong 25 chặng của Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM 2026 với lộ trình dài 197,5 km, từ Nghệ An đi Đồng Hới (Quảng Trị). Chặng đua này cũng xác định được chủ nhân đầu tiên khoác áo chấm đỏ - vua leo núi.
Đường đua dài lại dưới thời tiết nắng nóng nhưng các tay đua vẫn bung sức mạnh mẽ, tạo nên những màn so kèo, rượt đuổi quyết liệt, hấp dẫn. Nỗ lực tách tốp thành công giúp Đặng Thành Được cán đích đầu tiên trên đỉnh đèo Ngang, nhờ đó tay đua đội Hà Nội vinh dự khoác áo chấm đỏ - vua leo núi đầu tiên của giải.
Khoảng 30 km, tay đua Patrick Patterson (New Zealand) thi đấu trong màu áo đội 620 Nông nghiệp Vĩnh Long một mình tấn công tách tốp đầy táo bạo. Nếu về đích thành công, anh sẽ đoạt được áo vàng của Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai). Vì thế toàn đội Đồng Nai ráp đội hình tạo tốc độ cao rượt theo và bắt kịp khi còn cách đích 5 km.
Gần về đích ở Đồng Hới (Quảng Trị), các đội mạnh chủ động dàn đội hình đưa các chân nước rút chủ lực về cạnh tranh chiến thắng chặng. Với phong độ cao, Marchuk Dzianis tung ra guồng chân mạnh mẽ, vươn giành chiến thắng chặng đầy thuyết phục, qua đó bảo vệ thành công danh hiệu áo vàng danh giá cho tay đua có tổng thời gian thi đấu ít nhất sau 7 chặng. Đây cũng là lần thứ 3 tay đua đến từ Belarus về nhất chặng, qua đó giữ vững danh hiệu áo xanh - vua nước rút.
Về chung tốp đầu, Nguyễn Văn Nhã (Võ Đắc Đồng Nai) bảo vệ thành công danh hiệu áo cam cho tay đua Việt Nam có thành tích tốt nhất. Trong ngày thi đấu ấn tượng khi về nhất điểm rút giải thưởng dọc đường thứ ba, về nhì giải thưởng dọc đường đầu tiên giúp Trịnh Đức Tâm (Tập đoàn Lộc Trời An Giang) thu ngắn cách biệt áo cam với Nguyễn Văn Nhã còn 4 giây. Ở danh hiệu áo trắng dành cho tay đua trẻ xuất sắc vẫn thuộc về Lâm Gia Hào (Đồng Tháp 2). Ngày mai (10.4), các tay đua tranh tài chặng 8 Cúp xe truyền hình TP.HCM, HTV-Tôn Đông Á từ Đồng Hới (Quảng Trị) về Huế dài 178 km.
Khi thủ môn Dương Phú Mạnh đổ người đẩy thành công quả luân lưu đầu tiên của Trường ĐH Quốc gia Malaysia, cơ hội phá "dớp" đá 11 m của Trường ĐH Thủy lợi chưa bao giờ đến gần như thế.
Suốt nhiều năm, những loạt đá luân lưu mang đến cho Trường ĐH Thủy lợi nước mắt nhiều hơn nụ cười. Nguyễn Hoàng Danh cùng đồng đội thua 2 trận chung kết và 1 trận play-off vòng loại TNSV THACO cup đều trên chấm đá định mệnh. Ở sân chơi bóng đá học đường cuối năm 2023 và 2025, Trường ĐH Thủy lợi cũng thua ở bán kết, đều khi bước vào loạt đá luân lưu.
Bởi vậy, khi Phú Mạnh giúp Trường ĐH Thủy lợi dẫn trước Trường ĐH Quốc gia Malaysia ở chấm đá định mệnh, trong trận chung kết đã phá vỡ mọi giới hạn căng thẳng tột độ, hy vọng chạm tay vào cúp đã bùng lên, chính ở nơi mà đại diện Hà Nội ám ảnh nhất.
Dù vậy, định mệnh luôn biết cách trêu ngươi. Những cú đá hỏng của Hoàng Văn Lâm và Ngô Dương Mạnh đã khiến tất cả sụp đổ. Trường ĐH Thủy lợi lỗi hẹn với vinh quang theo cách tiếc nuối nhất có thể. Nếu Văn Lâm, tiền vệ từng được cân nhắc cho danh hiệu "cầu thủ xuất sắc nhất giải", không đá vọt xà, Trường ĐH Thủy lợi có thể đã vô địch. Nếu cú đánh đầu của Trần Đức Hoan ở những giây cuối không dội xà ngang, nếu cú sút xa của chính Van Lâm không bị thủ môn Malaysia bay người đẩy xuất thần, hay nếu Lê Đỗ Tuấn Minh không để bóng sượt chân đổi hướng từ quả sút phạt của đối thủ, chiếc cúp vàng đã ở lại Việt Nam.
"Nhưng nói nếu trong bóng đá thì... nói cả ngày, vô vàn lắm", HLV Vũ Văn Trung khẳng định. Rời đội vì lý do cá nhân ngay trước bán kết, ông Trung chỉ có thể cổ vũ học trò từ xa. Từ nơi cách Nha Trang hàng trăm cây số, có lẽ, chiến lược gia của Trường ĐH Thủy lợi vẫn cảm nhận được rất rõ nỗi đau của học trò.
Trường ĐH Thủy lợi chơi hay hơn Trường ĐH Quốc gia Malaysia ở trận chung kết, lại dẫn trước ở loạt luân lưu. Nếu chỉ nhìn trên khía cạnh chuyên môn, với thế trận áp đảo cùng nỗ lực trước đó trên cả hành trình, Trường ĐH Thủy lợi xứng đáng vô địch.
Thế nhưng, bóng đá luôn nghiệt ngã. Đại diện Việt Nam chơi tốt, nhưng đối thủ Malaysia mới là đội bản lĩnh hơn. Đối đầu áp lực nghẹt thở từ khán đài và bị đứng trước nguy cơ thất bại đã treo lơ lửng, Trường ĐH Quốc gia Malaysia vẫn lì lợm bước qua.
Nụ cười thoải mái của Amir Hazman Hanapiah cùng đồng đội sau khi thực hiện thành công từng lượt sút, dẫu đang gánh sức ép vì bị dẫn trước, là chỉ dấu của đẳng cấp. Trường ĐH Quốc gia Malaysia không tạo ra nhiều cơ hội hơn, nhưng quyền trượng của nhà vô địch chỉ thuộc về đôi chân vững vàng ở thời điểm quyết định.
Trường ĐH Thủy lợi đã vô địch TNSV THACO cup 2026 với màn trình diễn áp đảo phần còn lại (14 bàn thắng, 0 bàn thua). Các học trò ông Vũ Văn Trung thể hiện hình ảnh công thủ toàn diện, cùng bản lĩnh vượt trội các đội Việt Nam. Đó là bản lĩnh được tích tụ từ nỗi đau, từ những lần phải gạt nước mắt nhìn đối thủ nâng cúp. "Ngã ở đâu, đứng dậy ở đó" là tinh thần của bóng đá Thủy lợi được kế thừa qua nhiều thế hệ.
Và hôm nay lại là một nỗi đau nữa, một bài học nữa để Trường ĐH Thủy lợi thêm rắn rỏi trong lần trở lại vào năm sau. Với những "chiến binh" được tôi rèn từ trong thất bại, vết sẹo ở chung kết TNSV quốc tế 2026 dẫu có sâu cũng chỉ là cơn đau đến rồi đi, để trở thành một phần ký ức trên hành trình trưởng thành của cả một lứa cầu thủ.