“Iran đã chuyển phản hồi đối với đề xuất của Mỹ về việc chấm dứt chiến tranh thông qua bên trung gian là Pakistan”, hãng thông tấn nhà nước Iran IRNA đưa tin ngày 6/4.
Theo IRNA, đề xuất ngừng bắn mà Iran đưa ra gồm 10 điều khoản, trong đó Tehran bác bỏ một lệnh ngừng bắn tạm thời, nhấn mạnh “sự cần thiết phải chấm dứt chiến tranh về lâu dài, đồng thời tôn trọng các lợi ích của Iran”.
Cùng với đó, Tehran đưa ra thêm loạt yêu cầu như chấm dứt xung đột trong khu vực, thiết lập cơ chế bảo đảm lưu thông an toàn qua eo biển Hormuz, tái thiết và dỡ bỏ các lệnh trừng phạt với Iran.
Trong khi đó, Tổng thống Mỹ Donald Trump nói với các phóng viên ở Nhà Trắng rằng thời hạn 20h giờ miền đông ngày 7/4 (7h ngày 8/4 giờ Hà Nội) mà ông đưa ra để Iran chấp thuận thỏa thuận ngừng bắn và mở cửa eo biển Hormuz là “tối hậu thư cuối cùng”.
Ông cho hay đề xuất ngừng bắn mà phía Iran đưa ra là đáng chú ý, nhưng “chưa đủ tốt” và chưa đáp ứng các yêu cầu của ông, nhưng không nêu cụ thể.
“Chiến sự có thể kết thúc rất nhanh chóng nếu Iran thực hiện điều cần phải làm. Họ phải làm một số điều nhất định. Họ biết điều đó. Tôi nghĩ rằng họ đang thương lượng một cách chân thành”, ông Trump nói tại sự kiện thường niên ở Nhà Trắng nhân dịp Lễ Phục sinh. Tổng thống cũng bày tỏ phẫn nộ với chính quyền Iran, cảnh báo họ “sẽ phải trả giá đắt”.
Trước đó, Reuters dẫn nguồn thạo tin ngày 6/4 nói sau các cuộc tiếp xúc xuyên đêm giữa Tư lệnh Lục quân Pakistan Asim Munir với Phó tổng thống Mỹ JD Vance, đặc phái viên Mỹ về Trung Đông Steve Witkoff và Ngoại trưởng Iran Abbas Araqchi, các bên đã hình thành được một khuôn khổ kế hoạch hành động.
Khuôn khổ này gồm ngừng bắn ngay lập tức, tiếp theo là đàm phán về một thỏa thuận hòa bình bao quát hơn, dự kiến hoàn tất trong vòng 15-20 ngày, nguồn tin nói.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Iran Esmaeil Baghaei sau đó cho biết Tehran đã xây dựng lập trường và yêu cầu dựa trên lợi ích của mình, đồng thời chuyển nội dung này thông qua các bên trung gian. Chi tiết các đề xuất ngừng bắn của Iran sẽ được công bố vào thời điểm thích hợp.
Ông Baghaei nhấn mạnh các yêu cầu của Iran “không nên được hiểu là dấu hiệu nhượng bộ, mà là sự phản ánh niềm tin vào khả năng bảo vệ lập trường của mình”. Ông thêm rằng những đề xuất trước đó của Mỹ, như kế hoạch 15 điểm, đã bị Tehran bác bỏ vì “quá đáng”.
Phát ngôn viên lục quân Iran Mohammad Akraminia hôm nay tiếp tục khẳng định các lực lượng vũ trang Tehran sẽ tiếp tục cuộc chiến với Washington và Tel Aviv chừng nào giới lãnh đạo chính trị nước này còn cho là cần thiết.
“Kẻ thù chắc chắn sẽ phải hối hận sau cuộc chiến này, vì chúng tôi cần đạt được một trạng thái an ninh để không còn chứng kiến thêm một cuộc chiến nào nữa”, ông Akraminia trả lời hãng tin ISNA.
Nhà Trắng ngày 6/4 xác nhận Mỹ đang xem xét một thỏa thuận ngừng bắn kéo dài 45 ngày với Iran, nhưng Tổng thống Trump “chưa phê duyệt” đề xuất này và chiến dịch quân sự vẫn tiếp diễn. Truyền thông Mỹ trước đó cho biết Washington đã nhận được đề xuất về lệnh ngừng bắn này do các bên trung gian đưa ra.
Đội cờ vua của trường Rosalyn Yalow ở South Bronx vừa giành chức vô địch Giải Cờ vua Học đường bang New York lần thứ 58. Tháng tới, các em sẽ dự giải cờ vua toàn quốc tại Baltimore, bang Maryland.
Đây là ngôi trường được đặt tên theo nhà vật lý hạt nhân Rosalyn Yalow, cũng là ngôi trường "nghèo nhất nhì New York", với gần như toàn bộ học sinh có hoàn cảnh khó khăn, trong đó 22% em đến từ các gia đình vô gia cư.
Ngôi trường nhỏ này đào tạo học sinh từ mẫu giáo đến lớp 8, trong đó 17% em có nhu cầu giáo dục đặc biệt. Khoảng 50% em là người da màu, phần lớn là con em gia đình nhập cư Tây Phi, 50% còn lại là học sinh gốc Latin.
Dù vậy, kết quả trong các bài kiểm tra chuẩn hóa của học sinh trường vượt xa lứa cùng khu vực và toàn bang. 73% học sinh Rosalyn Yalow vượt bài thi toán chuẩn hóa của bang, cao hơn 34 điểm phần trăm so với mức trung bình của các trường công xung quanh tại học khu số 7 ở Bronx. Tỷ lệ này cũng cao hơn 16 điểm phần trăm với mức trung bình toàn bang.
Tỷ lệ đỗ bài thi Anh văn tại trường này cũng đạt 64%, cao hơn 25 điểm phần trăm so với các trường xung quanh và hơn 11 điểm phần trăm so với trung bình toàn bang.
Ngày học của học sinh Rosalyn Yalow kéo dài từ 8h đến 17h. Các em còn được tham gia những hoạt động ngoại khóa như cờ vua và đấu kiếm, vốn được lồng vào chương trình chính khóa hằng ngày.
Trường được hiệu trưởng Alec Diacou thành lập năm 2015 theo mô hình trường công lập bán tự chủ, nơi ban lãnh đạo được tự quyết về chương trình giảng dạy. Ông sau đó quyết định đưa cờ vua, đấu kiếm vào giờ học chính khóa. Trước đây, ba con của ông học ngoại khóa hai môn này, nên ông muốn học sinh của mình có cơ hội tương tự.
Đội cờ vua của trường có 26 thành viên, tranh tài với hơn 1.700 "kỳ thủ nhí" khắp bang. Trong đội có Roger Basurto, 6 tuổi, một trong những kỳ thủ nhỏ tuổi nhất giải. Ngoài ra còn có Ishaan Nikhil, 11 tuổi, mới bắt đầu chơi cờ từ năm ngoái.
"Khi nhìn ra một nước hay, cháu đi ngay trước khi quên mất", Roger chia sẻ với truyền thông, cho biết cờ vua dạy em nhiều bài học cuộc sống. "Thất bại không phải sai lầm, không rút ra bài học từ thất bại mới là sai lầm".
Đội cờ vua của trường được nhiều kỳ thủ hàng đầu cả nước huấn luyện, trong đó có Irina Krush, nữ kỳ thủ Mỹ đầu tiên và duy nhất đạt danh hiệu Đại kiện tướng quốc tế.
Samuel Lin, thành viên đội, cho biết phần lớn những ký ức đẹp nhất của em đều gắn với cờ vua.
"Cháu thật sự rất thích những buổi tập với Đại kiện tướng Irina Krush và Kiện tướng quốc gia Ilia Kakushadze, cũng như được đi thi đấu cùng bạn bè", Lin nói. "Cháu luôn cố gắng tận hưởng và học từ các sai lầm của mình và đối thủ, thay vì chỉ chăm chăm vào kết quả".
Hiệu trưởng Diacou gọi màn trình diễn của đội trong giải là "tuyệt vời".
"Thành công này không chỉ là chuyện cờ vua. Nó còn phản ánh cách chúng tôi chuẩn bị cho học sinh bước vào đời. Mục tiêu của chúng tôi là chuẩn bị cho các em hành trang cho tương lai. Đó là lý do trường xây dựng một trong những chương trình cờ vua tốt nhất nước Mỹ, đủ sức cạnh tranh với bất kỳ trường tư hàng đầu nào trong khu vực", ông nói.
Theo đặc phái viên TTXVN, sáng 11-4 giờ địa phương, Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn và Phu nhân Nguyễn Thị Thanh Nga cùng đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam đã đến thủ đô Rome, bắt đầu thăm chính thức Ý từ ngày 11 đến 15-4.
Đây là chuyến công tác nước ngoài chính thức đầu tiên của Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn sau Đại hội XIV, bầu cử Quốc hội khóa XVI và việc kiện toàn bộ máy lãnh đạo Nhà nước.
Dự kiến trong khuôn khổ chuyến thăm, Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn sẽ có các cuộc hội đàm, hội kiến với các lãnh đạo cấp cao nhất của Ý. Ông sẽ dự tọa đàm doanh nghiệp hai nước, gặp gỡ cán bộ, nhân viên Đại sứ quán và cộng đồng người Việt Nam.
Nhân dịp này, Chủ tịch Quốc hội cũng sẽ gặp Giáo hoàng Leo XIV và Thủ tướng Tòa thánh Vatican Pietro Parolin.
Việt Nam và Ý thiết lập quan hệ ngoại giao ngày 23-3-1973, quan hệ Đối tác chiến lược vào tháng 1-2013. Kể từ đó hai nước tích cực thúc đẩy hợp tác thiết thực và hiệu quả trên tất cả các lĩnh vực.
Kim ngạch thương mại hai chiều tiếp tục tăng, năm 2025 đạt khoảng 7,3 tỉ USD, tăng 6,2% so với năm 2024. Ý là đối tác thương mại lớn thứ 3 của Việt Nam trong EU (sau Đức, Hà Lan) và Việt Nam là đối tác thương mại lớn nhất của Ý trong ASEAN.
Ý cũng là thành viên EU đầu tiên trong Nhóm các nền công nghiệp phát triển (G7) thông qua Hiệp định Bảo hộ đầu tư Việt Nam - EU (EVIPA).
Quan hệ giữa Quốc hội Việt Nam và Nghị viện Ý thời gian qua tiếp tục được duy trì và phát triển tốt đẹp.
Hợp tác khoa học - công nghệ giữa hai nước ngày càng phát triển với các chương trình, hoạt động hợp tác cụ thể cho từng giai đoạn, phù hợp nhu cầu và tiềm năng của hai bên, nổi bật gần đây có Chương trình hợp tác khoa học và công nghệ giai đoạn 2024 - 2026.
Hợp tác lĩnh vực văn hóa tiếp tục đóng vai trò quan trọng trong tăng cường hiểu biết và giao lưu nhân dân giữa hai nước. Các hoạt động văn hóa, nghệ thuật ngày/tuần văn hóa Việt Nam - Ý, các buổi biểu diễn nghệ thuật, mỹ thuật, nhiếp ảnh, triển lãm, điện ảnh, thời trang được tổ chức thường xuyên.
Việc Mỹ phóng thành công tàu Orion thuộc sứ mệnh Artemis 2 mới đây đã chấm dứt hơn nửa thế kỷ vắng bóng con người trên quỹ đạo mặt trăng kể từ sứ mạng Apollo 17 năm 1972. Dù công nghệ máy tính hiện nay mạnh gấp hàng vạn lần, nhưng những rào cản về chính trị, sự đứt gãy tri thức và triết lý an toàn khắt khe đã khiến hành trình trở lại này kéo dài kỷ lục.
Rào cản lớn nhất đối với việc quay lại mặt trăng không xuất phát từ công nghệ mà từ sự thiếu nhất quán trong chính sách quốc gia của Mỹ. Trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh, chương trình Apollo được thúc đẩy bởi ý chí chính trị tuyệt đối với ngân sách đỉnh điểm chiếm tới 4,41% tổng chi tiêu liên bang vào năm 1966. Tuy nhiên, sau khi đạt được mục tiêu đưa người đặt chân lên mặt trăng, sự quan tâm của giới chính trị sụt giảm khiến ngân sách Cơ quan Hàng không và Vũ trụ Mỹ (NASA) hiện nay chỉ còn chiếm chưa đầy 0,5% chi tiêu chính phủ.
Đáng chú ý trong suốt nửa thế kỷ qua, NASA luôn chịu áp lực trước những thay đổi liên tục giữa các đời tổng thống. Theo đó, dự án của chính quyền này thường bị người kế nhiệm hủy bỏ để thay thế bằng mục tiêu mới, gây lãng phí hàng chục tỉ USD. Điển hình là chương trình Constellation của Tổng thống George W. Bush đã bị người kế nhiệm Barack Obama khai tử vào năm 2010 để chuyển hướng sang các tiểu hành tinh, trước khi mục tiêu mặt trăng được khôi phục lại dưới thời ông Donald Trump và tiếp tục dưới thời ông Joe Biden.
Một nghịch lý trớ trêu là dù người Mỹ vẫn có thể sử dụng lại các tên lửa đã từng đưa người lên mặt trăng thành công năm xưa, nhưng việc chế tạo lại nó trong thế kỷ 21 là điều không hợp thời và tốn kém. Có ước tính cho rằng khoảng 75% các nhà cung cấp linh kiện từ thập niên 1960 đã ngừng hoạt động, khiến hệ sinh thái sản xuất cũ gần như tan rã hoàn toàn. Các vật liệu cũ đã lỗi thời và không còn được sản xuất, trong khi việc thay thế bằng vật liệu hiện đại đòi hỏi quy trình kiểm nghiệm lại từ đầu.
Bên cạnh đó, kỹ nghệ thủ công trong quá trình sản xuất cũng bị mai một theo thời gian. Tên lửa thời Apollo là những kiệt tác được lắp ráp bởi những thợ hàn bậc thầy từ thời Thế chiến 2, những người sở hữu kỹ năng khó có thể mô tả hoàn toàn trong văn bản kỹ thuật. Khi những chuyên gia này nghỉ hưu, các "bí kíp" thực tế đã bị mất đi, buộc các kỹ sư hiện đại phải "nghiên cứu ngược" từ các động cơ trong bảo tàng để tái thiết lập quy trình sản xuất.
Khác với thời đại Apollo là một "cuộc chạy nước rút" đầy mạo hiểm để giành chiến thắng nhất thời, chương trình Artemis hướng tới sự an toàn tuyệt đối. Sau những thảm họa kinh hoàng của các tàu con thoi Challenger và Columbia, NASA không còn chấp nhận những rủi ro cực lớn như trước. Mọi hệ thống hiện nay đều phải trải qua các quy trình kiểm tra gắt gao, ưu tiên tính mạng phi hành gia hơn là áp lực về thời gian hay tốc độ.
Cuối cùng, mục tiêu của Artemis tập trung vào việc xây dựng căn cứ bền vững trên mặt trăng và trạm dừng cho các hành trình tiến tới sao Hỏa sau này. Với mục tiêu đó, bước đầu là tìm cách khai thác băng tại cực Nam của mặt trăng để tạo ra khí oxy và nhiên liệu tên lửa. Đây là một bài toán phức tạp hơn gấp bội so với những chuyến viếng thăm ngắn ngủi trong quá khứ. Bởi thế, sự kiện phóng tàu lên quỹ đạo mặt trăng mới đây có thể xem như một bước dạo đầu cho rất nhiều thử thách mà con người phải vượt qua được trong tương lai để thực hiện được giấc mơ làm chủ trong không gian sâu.