Cộng đồng golf luôn mong mỏi tên tuổi Tiger Woods chỉ gắn liền với những cú putt thần sầu, kỷ lục vô tiền khoáng hậu hay sự trở lại bền bỉ trên các thảm cỏ xanh. Nhưng suốt 15 năm qua, “hiệu ứng boomerang” luôn đeo bám Woods, khiến anh xuất hiện trên các chuyên mục kiểu “tin tức pháp luật” nhiều hơn những bản tin thể thao thuần túy.
Tuần trước, golfer 50 tuổi người Mỹ lại gây ra một vụ tai nạn giao thông tại đảo Jupiter, Florida, Mỹ. Woods chạy quá tốc độ giới hạn 40 km/h trên con đường hẹp và ngoằn ngoèo của khu dân cư siêu giàu nơi anh sinh sống. Chiếc Land Rover mất lái, va chạm mạnh với một chiếc xe tải đầu kéo trong lúc cố vượt và bị lật về phía ghế lái. Anh thoát ra ngoài qua cửa sổ phụ, và gọi điện thoại chờ cảnh sát đến. Dù kết quả kiểm tra nồng độ cồn là âm tính, cảnh sát nhận định Woods lái xe trong tình trạng “chịu ảnh hưởng của chất kích thích” và có “dấu hiệu suy giảm nhận thức rõ rệt”.
Mặt “sáng” – “tối” của Woods
Từ những tín đồ của golf cho đến những người không biết gì về gậy và bóng, sức ảnh hưởng của Woods là rất lớn, không chỉ ở Mỹ mà trên toàn thế giới. Anh là golfer duy nhất có danh tiếng vượt ra ngoài biên giới hạn hẹp của môn thể thao này, người đã cách mạng hóa golf theo cách chưa từng có trong lịch sử thể thao.
Woods đã chinh phục 82 danh hiệu PGA Tour, 15 giải major, giữ vị trí số một thế giới trong 683 tuần – tức là hơn 13 năm, trong đó có 281 tuần liên tiếp từ tháng 6/2005 đến tháng 10/2010.
Là con trai của một người đàn ông da đen và một phụ nữ châu Á, Woods đã phá vỡ những rào cản sắc tộc trong một môn thể thao vốn mang nặng tính bảo thủ của người da trắng. Người ta thậm chí đã đúc kết một từ riêng để nói về anh, là “Cablinasian” – sự kết hợp giữa Caucasian (da trắng), Black (da đen), American Indian (da đỏ) và Asian (châu Á). Có lẽ khát vọng thống trị và trở nên độc nhất của anh bắt nguồn chính từ dòng máu ấy.
Cha của Woods, một cựu đặc nhiệm “Mũ nồi xanh”, đã hướng con trai đến với golf khi mới vài tháng tuổi bằng cách đặt cậu lên xe đẩy để quan sát những cú swing. Khi còn nhỏ, Woods không có bạn bè cùng trang lứa vì thường dành thời gian với những người bạn chơi golf và bạn nhậu của cha – tất cả đều là cựu quân nhân.
Từ cha, Woods thừa hưởng một thái độ làm việc cuồng nhiệt đến mức cực đoan. Ở thời đỉnh cao, anh tập luyện 60-80 tiếng mỗi tuần, thường là 10-14 tiếng mỗi ngày và 6 ngày một tuần. Lịch trình khắc nghiệt đó gồm nhiều buổi tập bổ trợ và hàng giờ trên sân tập bắt đầu từ 6h sáng. Và hiện tại, ở tuổi 50, Woods vẫn sở hữu một bờ vai rộng, tấm lưng lực lưỡng và bắp tay cuồn cuộn. Anh luôn ám ảnh với việc giữ gìn vóc dáng, thậm chí từng tập luyện cùng biệt kích Navy Seals.
Tuy nhiên, Woods có một đời sống cá nhân thiếu lành mạnh. Sau lưng anh là một cuộc hôn nhân đổ vỡ với người mẫu Thụy Điển Elin Nordegren – người từng cầm gậy golf đuổi theo Woods ra tận cửa, vì không thể chịu đựng nổi hàng loạt vụ ngoại tình của chồng.
Cùng Nordegren, Woods có hai con. Cậu con trai Charlie đang nối nghiệp cha, và cô con gái Sam vốn yêu thích điền kinh hơn.
Trên cương vị một người cha, Woods không phải nhận những lời chỉ trích. Nhưng phần còn lại thì… khó nói. Danh sách 14 nhân tình từng được liệt kê, từ những tên tuổi lớn cho đến những người thuộc thế giới phù hoa của các hộp đêm và cả ngành phim người lớn, từ những mối quan hệ dài hạn hay chóng vánh. Woods thậm chí đã phải công khai xin lỗi về chứng nghiện tình dục trước mặt mẹ mình, đánh dấu điểm khởi đầu cho hành trình xuống dốc, khi hình ảnh bị rạn nứt vĩnh viễn trong mắt công chúng.
Sau khi tấm ảnh hồ sơ tội phạm của Woods hôm 27/3 được đăng tải, nhiều người có cảm giác “déjà vu” (thứ gì đó quen thuộc lặp lại). Đó là hành vi thiếu ý thức của một người không có trách nhiệm và không nghĩ cho người khác. Đây đã là lần thứ tư một sự cố giao thông làm rúng động câu chuyện đời tư của anh, cứ như thể, sự kết hợp giữa Woods và những chiếc ô tô luôn là một điềm xấu.
Năm 2009, sau khi bị vợ cũ Nordegren phát hiện ngoại tình và đuổi đánh, Woods lái chiếc Cadillac đâm sầm vào trụ nước cứu hỏa gần Orlando, trước khi đâm sầm vào một gốc cây.
Năm 2017, Woods bị phát hiện trong tình trạng mất phương hướng, ngất lịm sau tay lái giữa đêm khi đang di chuyển trên trục đường chính ở Palm Beach Gardens. Chiếc Mercedes của anh lao ra khỏi lòng đường và hư hại nặng nề. Anh bị bắt lần đầu tiên, thoát tội bằng cách thừa nhận lái xe thiếu thận trọng và phải nộp phạt 250 USD.
Video từ camera cảnh sát cho thấy một Woods mắt lờ đờ, quầng thâm sâu hoắm như một “hố cát”, gương mặt sưng húp và không thể đi thẳng hàng. Đó cũng là lần đầu anh công khai sự lệ thuộc vào thuốc giảm đau để chống chọi với những cơn đau lưng, đặc biệt là ca mổ thoát vị đĩa đệm năm 2014.
Năm 2021, Woods suýt mất mạng. Chiếc SUV Genesis do anh cầm lái băng qua hai làn đường ngược chiều, lật nhiều vòng lao xuống vực và húc đổ một gốc cây ở ngoại ô Los Angeles khi chạy với tốc độ gấp đôi mức cho phép. Anh được cứu ra từ đống sắt vụn với chân phải nát tươm, khiến các bác sĩ từng nghiêm túc cân nhắc việc cắt bỏ chi này.
Trích xuất từ hộp đen cho thấy không hề có vết phanh và bàn đạp ga bị nhấn tới 99% cho đến giây cuối cùng, loại trừ khả năng anh ngủ quên hay xao nhãng vì điện thoại. Chi tiết ấy ám chỉ rằng đó không hẳn là tai nạn mà là một sự lựa chọn chủ đích, dù không một ai từng đề cập đến từ “tự sát”.
Toàn bộ sự nghiệp của Woods là một chuỗi dài các chấn thương và phẫu thuật, chúng thực sự đã quật ngã một gã khổng lồ. Ở tuổi 50, ngay cả việc đi bộ cũng là một thử thách với Woods. Tháng 10/2025, anh đã phải trải qua ca phẫu thuật lưng lần thứ 7, bên cạnh hàng loạt ca mổ đầu gối trước đó. Cách đây một năm, gân Achilles bên phải của anh cũng bị đứt, hệ quả trực tiếp từ vụ tai nạn năm 2021. Cuộc sống của Woods vì thế không thể duy trì bình thường nếu thiếu đi thuốc giảm đau hàng ngày.
Báo cáo độc học năm 2017 tìm thấy 5 loại chất trong cơ thể Woods, đó là Ambien, Vicodin, Dilaudid, Xanax và THC (cần sa). Chúng như một ly “cocktail” gồm thuốc ngủ, thuốc giảm đau và chất gây nghiện. Việc anh từ chối xét nghiệm hôm 27/3 giống như một lời thừa nhận ngầm rằng bản thân vẫn chưa thể lật sang trang mới trong cuộc chiến với những cơn nghiện thuốc giảm đau. Báo Mỹ US Today thì bình luận rằng Woods cần sự giúp đỡ và nên “đi cai nghiện cho đến khi vượt qua được sự phụ thuộc của mình”.
Woods đã không thi đấu một giải chính thức nào kể từ British Open 2024, nhưng chỉ vài ngày nữa giải Masters 2026 sẽ khởi tranh ở Georgia, Mỹ. Anh vẫn có tên trong danh sách đăng ký với tư cách là cựu vương từng 5 lần đăng quang (1997, 2001, 2002, 2005 và 2019), dù việc tham dự giờ đây như thể một giấc mộng xa vời, một nỗ lực tuyệt vọng của kẻ không muốn chấp nhận thực tại.
Ngay cả khi không ai tin Woods có thể ra sân tại Augusta, mọi người vẫn chắc chắn anh sẽ hiện diện tại “Bữa tiệc của các nhà vô địch”, nơi quy tụ những huyền thoại từng khoác lên mình chiếc Green Jacket.
Hôm 17/3, Woods vẫn còn tái xuất trước công chúng, với vẻ ngoài thư thái và đầy ngẫu hứng tại vòng chung kết TGL – giải golf giả lập trong nhà do ông và Rory McIlroy sáng lập đang rất thành công tại Mỹ. Anh tung ra những cú đánh biểu diễn đầy uy lực mà không hề nhăn nhó vì đau, nhen nhóm hy vọng về việc tham dự giải Major đầu tiên trong năm.
“Cơ thể này không còn hồi phục như thời 24, 25 tuổi nữa”, Woods chia sẻ đầy xót xa. “Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không cố gắng. Tôi đã nỗ lực suốt thời gian qua. Những chấn thương nghiêm trọng buộc tôi phải mất nhiều thời gian để vượt qua. Tôi vẫn muốn thi đấu. Tôi yêu giải đấu này và đã gắn bó với nó từ năm 19 tuổi. Dù thế nào tôi cũng sẽ có mặt tại đó”.
Nhưng rồi, Woods lại một lần nữa lao khỏi “đường biên” cuộc đời. Cái giá phải trả sẽ đắt hơn nhiều so với chịu “phạt gậy”. “Tôi rất tiếc cho cậu ấy. Woods là một người bạn thân thiết, một con người phi thường, một người đàn ông vĩ đại, nhưng đang trải qua giai đoạn khó khăn”, Tổng thống Mỹ Donald Trump phản ứng về tai nạn gần nhất của golfer sinh năm 1975. Mối liên hệ giữa họ không chỉ là tình bạn, khi bạn gái hiện tại Vanessa Trump của Woods chính là vợ cũ của con trai cả vị Tổng thống.
Đầu tuần này, sân golf công cộng 9 hố The Loop at the Patch mà Augusta National vừa mua lại và Woods góp công thiết kế, sẽ được khánh thành. Đã có người mơ về việc thấy anh đứng đó, giữa đám đông.
Nhưng bây giờ, Woods sẽ làm gì? Liệu anh có đến dự bữa tiệc đó không? Woods sẽ nói gì với những người đồng đội, với Jack Nicklaus hay Rory McIlroy? Liệu anh có đủ can đảm để nhìn thẳng vào mắt họ và đọc thấy những câu hỏi mà có lẽ chính anh cũng chưa có lời giải: Anh thực sự là ai, Woods? Và liệu anh sẽ còn tự hủy hoại chính mình đến mức nào?
Nhiều tài liệu cho thấy Woods đã trở nên điềm đạm và ấm áp hơn trong những năm gần đây khi phải vật lộn với cơ thể đau yếu và cố gắng viết nốt chương cuối cho sự nghiệp thi đấu lẫy lừng. Từ bỏ đỉnh cao là điều khó khăn với bất kỳ VĐV ưu tú nào, chưa nói đến một người có khao khát và danh hiệu đồ sộ như vậy.
Nếu như trên cương vị một VĐV, Woods đã lái thẳng tới đỉnh Olympus, thì với tư cách một con người, anh dường như đang đạp lút ga trên con đường cao tốc dẫn xuống vực thẳm.
Andy Cole và Dwight Yorke gần như không hề biết nhau khi Yorke cập bến Man Utd hè 1998, nhưng sự kết hợp giữa họ sau đó đã đi vào huyền thoại. Trên sân tập, hai người miệt mài cùng nhau tập luyện các bài chạy chỗ, hoán đổi vị trí, bỏ bóng "chim mồi" và đập nhả. Khi mùa 1998-1999 hạ màn, bộ đôi này ghi tổng cộng 53 bàn, góp công lớn giúp CLB giành cú ăn ba lịch sử. Yorke đồng sở hữu Chiếc Giày Vàng Ngoại hạng Anh cùng Jimmy Floyd Hasselbaink và Michael Owen với 18 bàn, Cole chỉ kém họ đúng một pha lập công. Cả 10 chân sút hàng đầu của giải đấu năm đó đều là những tiền đạo thực thụ.
Nhưng sân tập và bảng xếp hạng ghi bàn ngày nay lại vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác. Các bài tập dứt điểm ít được chú trọng, kiểm soát bóng là ưu tiên tối thượng, và những người dẫn đầu danh sách ghi bàn giờ thường là các tiền đạo cánh, những số 10 hoặc số 9 ảo. Những trung phong truyền thống đang dần biến mất.
Dữ liệu từ Opta cho thấy sự sụt giảm nghiêm trọng về tầm ảnh hưởng của họ. Hai thập kỷ trước, các số 9 ghi được 41,6% tổng số bàn tại Ngoại hạng Anh (387 trên 931 bàn). Mùa này, con số đó chỉ còn 25,9% (291 trên 845 bàn).
Những màn trình diễn cá nhân để đời của các trung phong cũng dần thưa thớt. Trong giai đoạn 2007-2012, có tới 4 trong 5 mùa giải ghi nhận từ 10 cú hat-trick trở lên được thực hiện bởi các số 9. Nhưng trong 9 mùa gần nhất, cột mốc đó chỉ được chinh phục duy nhất một lần.
Ở tuyển Anh, ngoài Harry Kane - người sẽ sang tuổi 33 ngay sau World Cup 2026, các lựa chọn còn lại đều hạn chế và chưa thuyết phục. Dominic Solanke mới ghi ba bàn trong một mùa giải bị ám ảnh bởi chấn thương. Dominic Calvert-Lewin, với 10 bàn, đã được trao cơ hội trong danh sách cuối cùng của Thomas Tuchel trước khi ông chốt đội hình đến Bắc Mỹ. Cả hai đều chưa để lại ấn tượng. Ollie Watkins là cái tên tiếp theo trong danh sách chờ, nhưng cũng mới có 9 bàn tại giải quốc nội.
Vắng Kane trong các trận giao hữu gần đây, "Tam Sư" chỉ ghi được một bàn vào lưới Uruguay nhờ công của một hậu vệ, và hoàn toàn bất lực trước Nhật Bản. 8 cú dứt điểm trúng đích trong hai trận đấu đó chỉ như tô điểm cho những màn trình diễn nghèo nàn.
Từ khi ra mắt vào năm 2015, Kane đã góp 78 bàn và 19 kiến tạo, in dấu giày vào 32% số bàn thắng của tuyển Anh. Nếu anh dính chấn thương trước thềm World Cup 2026, tập thể của Tuchel sẽ thực sự lâm nguy. Và khi anh giải nghệ, kế hoạch kế thừa vị trí này sẽ trở nên báo động.
"Đó không còn là một vị trí hấp dẫn nữa", Emile Heskey, một trung phong cổ điển từng 62 lần khoác áo tuyển Anh, chia sẻ. Ông lớn lên khi chứng kiến những tiền đạo như Cyrille Regis và Gary Lineker tung hoành. "Giờ đây bóng đá chú trọng kiểm soát, những số 9 thường không được tham gia vào lối chơi chung. Công việc của họ, đặc biệt trong khâu triển khai bóng, là tạo khoảng trống cho các số 10, các số 8 hoặc các tiền đạo cánh".
Việc tái định nghĩa vai trò của một số 9 có thể bắt nguồn một phần từ khi Jose Mourinho đến Chelsea năm 2004. Ông thành công vang dội cùng sơ đồ 4-2-3-1 sử dụng một tiền đạo độc lập tác chiến. Pep Guardiola còn đi xa hơn khi vẽ lại bóng đá mà không cần một tiền đạo thực thụ. Ở Barca, ông tạo nên lối đá mê hoặc với Lionel Messi trong vai trò số 9 ảo, một kiểu tiền đạo chơi ở trung tâm và thường xuyên lùi sâu.
Trên hành trình tiến đến chung kết Champions League 2020-2021, Guardiola thậm chí còn sử dụng tới hai số 9 ảo cho Man City. Erling Haaland hiện là ngoại lệ hiếm hoi vẫn mang hơi thở của một kỷ nguyên đã qua, nhưng ngay cả anh cũng phải thích nghi trong những mùa gần đây để phù hợp với triết lý của Guardiola.
Sự thay đổi này làm đảo lộn toàn bộ diện mạo các buổi tập và các đội trẻ. Rene Meulensteen nhớ lại việc dành 15-30 phút mỗi ngày để tập dứt điểm với các tiền đạo, dưới thời Sir Alex Ferguson tại Man Utd từ 2007-2013. Giờ đây, theo ông, ngoại trừ vị trí thủ môn, khâu tập luyện đã trở nên quá "phổ quát". Lịch thi đấu dày đặc và sự chú trọng thái quá vào sức mạnh, thể lực đã bóp nghẹt thời gian trên sân tập, nơi mà việc kiểm soát bóng được ưu tiên.
"Các số 9 không được đào tạo bài bản, đơn giản là vậy", Meulensteen chia sẻ trên podcast Sacked. "Ai cũng tập những bài giống hệt nhau. Chúng ta cần nhiều hơn những bài tập chuyên biệt cho vị trí này".
Câu hỏi được đặt ra là khi Kane giải nghệ, có ai đủ sức thay thế anh. Ngay cả các học viện cũng dần thay đổi cách họ nhào nặn thế hệ kế cận. Các đội trẻ có xu hướng mô phỏng sơ đồ của đội một, thường là một hệ thống cố định do các CEO quyết định, để về lý thuyết, bất kỳ học viên nào tốt nghiệp cũng có thể lắp ghép ngay vào đội một.
"Rất nhiều sơ đồ chiến thuật đang làm mất đi sự kết nối giữa các bộ đôi", Dean Whitehouse, người có 23 năm làm việc tại học viện Man Utd với những cầu thủ như Marcus Rashford, nhận định. "Họ không còn tập những quả tạt sớm, và ở một mức độ nào đó, sự quá tải về chiến thuật đã triệt tiêu tính ngẫu hứng, bản năng của những cặp trung phong mà chúng ta thường thấy trong lối đá tấn công toàn diện".
"Có phải chúng ta đang cầm bóng chỉ để cầm bóng và mất đi những cú đấm trực diện?", Whitehouse tự đặt câu hỏi. "Với tôi, nếu không huấn luyện các số 9 kỹ năng chơi quay lưng với khung thành, phối hợp đôi, chạy chỗ ngược hướng, nhận bóng sớm và chạy chỗ hút người sớm, khâu triển khai bóng sẽ trở nên quá máy móc và rập khuôn. Chúng ta sẽ không bao giờ tạo ra được những số 9 sát thủ. Tôi nghĩ đó chính là vấn đề".
Tuy nhiên, vẫn có niềm tin rằng những số 9 vẫn chưa hết thời. Năm 2011, trong vai trò đứng đầu bộ phận phát triển trẻ của LĐBĐ bóng đá Anh (FA), Gareth Southgate đã thúc đẩy các trận đấu sân nhỏ ở cấp độ trẻ. Southgate nhận ra rằng những cầu thủ nhỏ con, kỹ thuật đang bị gạt ra khỏi bóng đá phong trào bởi những cầu thủ thiên về thể chất.
Thời điểm đó, ông gợi ý rằng nước Anh "có lẽ đã bỏ lỡ" những Xavi, Iniesta hay Messi tiếp theo. Thế là một loạt những số 10 kỹ thuật được thành hình, đến mức không thể "nhét" hết vào tuyển Anh. Thực tế cho thấy chỉ cần FA và các học viện Ngoại hạng Anh đồng lòng, mọi thứ đều có thể xoay chuyển. Chỉ cần một HLV đội một bắt đầu gặt hái danh hiệu với một cặp tiền đạo sát thủ, nhu cầu về vị trí này sẽ lập tức quay lại.
"Ngay khi có người thành công với sơ đồ hai tiền đạo, mọi người sẽ đổ xô học theo", Whitehouse tin tưởng. "Khi đó, họ sẽ nghĩ ‘Làm sao để thành công? Hãy thiết kế các bài tập để nâng tầm những cầu thủ này’. Và chẳng mấy chốc, chúng ta sẽ lại thấy những số 9 xuất hiện tràn ngập một lần nữa".
Năm nay vòng bảng Giải bóng chuyền vô địch quốc gia tuy vẫn được chia ra làm 2 giai đoạn, nhưng số trận đấu tăng lên đáng kể.
Nội dung nam và nữ của giải vẫn giữ nguyên số lượng đội là 8. Tuy nhiên thể thức năm ngoái chỉ thi đấu một lượt. Điều này đồng nghĩa với việc tại vòng bảng, mỗi đội chỉ phải thi đấu 7 trận, chia làm 2 giai đoạn.
Các đội lọt vào trong top 4 thi đấu thể thức bán kết, chung kết để xác định nhà vô địch. 4 đội tốp dưới tiếp tục thi đấu vòng tròn với nhau, mỗi đội 3 trận. Như vậy, số trận tối đa mà mỗi đội thi đấu trong mùa giải 2025 là 10 trận.
Năm nay Liên đoàn Bóng chuyền Việt Nam (VFV) thay đổi thể thức, áp dụng cách thi đấu lượt đi - về. Điều này đồng nghĩa với việc mỗi đội phải thi đấu 14 trận tại vòng bảng, gấp đôi so với năm ngoái. Sau đó, 4 đội đầu bảng vẫn thi đấu thể thức bán kết, chung kết để xác định nhà vô địch.
Trong khi đó, 4 đội chót bảng không thi đấu vòng tròn, mà thi đấu theo thể thức "phân hạng từ 5 đến 8". Về nguyên tắc thì cũng giống với 4 đội đầu bảng, khi có các trận tạm gọi là "bán kết phân hạng" và "chung kết phân hạng". Như vậy, tổng số trận tối đa mà một đội phải thi đấu năm nay lên đến 16 trận.
Ngoài Giải vô địch quốc gia, năm nay cũng là một năm nhiều sự kiện của bóng chuyền Việt Nam. Cấp CLB vẫn duy trì hai giải đấu cúp là Cúp Hoa Lư (đã kết thúc) và Cúp Hùng Vương (sau vòng 1 Giải vô địch quốc gia). Ngoài ra vào cuối năm sẽ là Đại hội Thể thao toàn quốc. Có thể nói đây là lịch thi đấu dày đặc với các CLB bóng chuyền trong nước.
Nhiều chuyên gia nhận xét rằng thể thức mới của Giải vô địch quốc gia sẽ mang đến sức cạnh tranh lớn hơn, từ đó chất lượng giải đấu cũng được nâng tầm. Nhưng bên cạnh đó, thể thức này cũng đặt ra bài toán về lực lượng. Trên thế giới, thể thức thi đấu lượt đi - về không hề mới mẻ. Nhưng đây mới là lần đầu bóng chuyền Việt Nam áp dụng cách làm này, và điều này khiến không ít CLB bỡ ngỡ.
CLB Hà Nội, tân binh nội dung nữ năm nay, đã có sự chuẩn bị từ khá sớm. Họ liên tục đem về nhiều ngôi sao như Vi Thị Như Quỳnh, Nguyễn Khánh Đang, Lê Thanh Thúy... Bên cạnh đó, đội bóng cũng có sẵn dàn VĐV có chuyên môn ổn như Vi Thị Yến Nhi, Lê Thùy Linh, Bùi Thị Ánh Thảo...
Tuy nhiên sau chiến thắng bất ngờ trước Binh chủng Thông tin ngày ra quân hôm 6-4, HLV Nguyễn Tuấn Kiệt vẫn chia sẻ lực lượng của ông khá mỏng. "Đây sẽ là khó khăn cho tất cả các đội. Chúng tôi sẽ cố gắng giành nhiều điểm nhất có thể ngay trong giai đoạn 1. Khi đó thì ở giai đoạn 2, nhiệm vụ sẽ nhẹ nhàng hơn và mình dễ tính toán hơn", chiến lược gia này chia sẻ.
Trong khi đó, HLV Trần Đình Tiền của CLB Biên Phòng (nam) cũng từng nói rằng: "Với thể thức năm nay, các đội bóng phải có sự chuẩn bị rất kỹ về thể lực và lực lượng. Trong các trận đấu, ban huấn luyện có thể tính toán phương án đưa các VĐV mới vào sân để đảm bảo việc có thể thi đấu xuyên suốt".
Như vậy, thể thức là bài toán khó với các đội bóng Việt Nam. Tuy nhiên, đó cũng có thể là cơ hội để các VĐV trẻ hoặc các nhân tố mới được thể hiện tài năng. Vòng 1 của Giải bóng chuyền vô địch quốc gia các CLB 2026 diễn ra tại Nhà thi đấu Đông Anh (Hà Nội) từ ngày 6 đến 19-4.
Vào lúc 13 giờ 15 ngày 5.4, sân bóng Trường ĐH Nha Trang chắc chắn sẽ không còn một chỗ trống khi hàng ngàn sinh viên, CĐV sẽ ngồi chật cứng trên các khán đài để cổ vũ cho đội nhà bước vào trận tranh HCĐ với Trường ĐH Svay Rieng.
Sau 3 trận đấu đầy nỗ lực đặc biệt là trận bán kết đầy kiên cường, đây sẽ là cơ hội để thầy trò HLV Nguyễn Anh Tú tìm kiếm một chiến thắng dành tặng cho CĐV nhà. Một chiến thắng cũng sẽ là sự tưởng thưởng giá trị cho lòng quyết tâm vượt khó của cả đội bóng.
Đội Trường ĐH Svay Rieng cũng bày tỏ quyết têm đoạt được tấm HCĐ để ngẩng cao đầu về nước, ở lần đầu tiên tham dự TNSV quốc tế 2026. Ở trận bán kết họ đã có 80 phút quật cường, tạo ra 4 cơ hội rõ nét với 1 quả 11 m bị bỏ lỡ, 2 tình huống dứt điểm dội khung thành… trước khi bất ngờ bị thủng lưới ở phút bù giờ.
Đối đầu đội chủ nhà trên sân bóng Trường ĐH Nha Trang, đội bóng đến từ Campuchia vẫn sẽ được tiếp lửa từ khán đài từ hàng chục CĐV đồng hương là người nhà cầu thủ và những kiều bào đang sinh sống, học tập tại tỉnh Khánh Hòa.