Mục Lục
ToggleTại vỉa hè đường Lý Chính Thắng, lúc công an, trật tự đô thị phường có mặt, vệt vỉa hè dài hàng chục mét đang được căng dây bao chiếm làm nơi để xe.
Tình trạng này đã diễn ra nhiều năm qua, đơn vị kinh doanh ở khu vực này còn đóng khung sắt tạo mái che phía trên để chiếm khoảng không vốn dành cho người đi bộ này.
Trực tiếp có mặt tại hiện trường, lực lượng chức năng gồm công an phường Hòa Khánh, chính quyền, tổ dân phố đã tuyên truyền các quy định mới của UBND TP Đà Nẵng về lập lại trật tự đô thị.
Tổ công tác yêu cầu đơn vị kinh doanh tháo gỡ toàn bộ khu để xe, cắt toàn bộ dây cáp rào quanh vỉa hè, trả lại lối đi thông thoáng cho người đi bộ. Khoảng 15 phút sau khi lực lượng chức năng làm việc, tuyến vỉa hè đã được trở lại thoáng đãng.
Ngoài địa điểm lấn chiếm này, trong chiều 7-4 phường Hòa Khánh cũng kiểm tra, lập biên bản xử lý tại vỉa hè bị chiếm dụng làm nơi dựng rạp và bày biện hàng hóa của cơ sở Điện Máy Xanh, Thế Giới Di Động nằm ở 339 Tôn Đức Thắng.
Lực lượng chức năng yêu cầu người quản lý của cơ sở này huy động nhân viên tháo dỡ nhà che, di chuyển hàng hóa và trả lại vỉa hè trước 9h ngày 8-4. Đại diện quản lý cửa hàng này ký vào biên bản và cam kết khắc phục theo yêu cầu.
Cùng trên đường Tôn Đức Thắng, lực lượng chức năng phường Hoà Khánh còn kiểm tra, yêu cầu showroom xe điện kế bên Trường THCS Nguyễn Bỉnh Khiêm dọn dẹp xe cộ chắn ngang vỉa hè, hoàn trả lối đi cho người đi bộ.
Trao đổi với Tuổi Trẻ Online, Phó chủ tịch UBND phường Hòa Khánh Đặng Ngọc Tuấn, cho biết từ ngày ra quân theo kế hoạch của UBND TP Đà Nẵng đến nay phường Hoà Khánh đã lập lại trật tự trên rất nhiều tuyến đường, nhiều tuyến vỉa hè bị bao chiếm dần được trả lại nguyên trạng.
Trong những ngày qua, dù giữa nắng nóng và số tuyến đường vi phạm lòng lề đường rất nhiều nhưng lực lượng của phường vẫn nỗ lực xử lý, đạt kết quả tích cực. Việc này sẽ được duy trì để lập lại kỷ cương chung.

Đăng ký bảo hộ thương hiệu ở Ý: một tháng có chứng chỉ, Nhà nước hoàn lại gần như toàn bộ phí. Ở Việt Nam: đóng tiền trước, chờ đến một năm, kết quả vẫn là ẩn số. Khoảng cách đó không chỉ là thủ tục - đó là khoảng cách tư duy mà doanh nghiệp Việt cần đối mặt thực sự.
Thương hiệu là tài sản lớn nhất của doanh nghiệp, nhưng cũng là thứ dễ mất nhất nếu thiếu "tấm khiên" pháp lý. Nghịch lý là nhiều doanh nghiệp sẵn sàng chi hàng trăm triệu cho marketing, nhưng lại ngần ngại hoặc chưa biết cách bảo vệ chính cái tên mình đang quảng bá.
Bài viết dưới đây là góc nhìn từ thực chiến của một doanh nhân với 21 năm kinh nghiệm quản trị tại các tập đoàn lớn ở Mỹ, Úc, Nhật và gần 8 năm điều hành doanh nghiệp tại cả Ý lẫn Việt Nam - người đã trực tiếp đăng ký bảo hộ hơn 10 thương hiệu ở hai thị trường này.
Tại Ý và khối EU, quy trình bảo hộ thương hiệu được tối ưu hóa để triệt tiêu rủi ro ngay từ bước phác thảo. Ngay trong giai đoạn thiết kế bộ nhận diện, các đơn vị sáng tạo đã có thể truy cập hệ thống dữ liệu mở để kiểm tra khả năng trùng lặp - giúp doanh nghiệp tránh đầu tư hàng trăm triệu vào marketing cho một cái tên hay logo không thể bảo hộ.
Sau khi nộp hồ sơ, chỉ khoảng một tháng là doanh nghiệp nhận được chứng chỉ kèm mã QR bảo hộ. Điểm đặc biệt: chứng chỉ được cấp trước, doanh nghiệp mới thanh toán phí sau - hoàn toàn đảo ngược so với cách tiếp cận thông thường. Minh bạch đến vậy, doanh nghiệp đủ tự tin tung sản phẩm ra thị trường mà không lo tranh chấp.
Thêm vào đó, trong 2 - 3 năm gần đây, Chính phủ Ý gần như hoàn lại 100% phí bảo hộ cho thương hiệu mới. Đây là thông điệp rõ ràng: Nhà nước đồng hành cùng giá trị trí tuệ của doanh nghiệp.
Tại Việt Nam, bức tranh khác hẳn. Doanh nghiệp phải đóng toàn bộ phí ngay từ đầu, khoảng 4 - 10 triệu đồng tùy số nhóm ngành, rồi bước vào giai đoạn chờ đợi kéo dài từ bốn tháng đến hơn một năm mà không biết kết quả. Rủi ro lớn nhất không chỉ là tiền, mà là chi phí cơ hội và sự mông lung trong suốt thời gian thẩm định.
Để rút ngắn khoảng cách, các nhà hoạch định chính sách cần những bước đi quyết liệt hơn. Trước hết là mở kho dữ liệu trực tuyến đồng bộ, cập nhật thời gian thực và công khai hoàn toàn. Khi dữ liệu minh bạch, các đơn vị thiết kế và doanh nghiệp có thể chủ động rà soát, giảm tải hồ sơ lỗi cho cơ quan quản lý.
Song song đó, cần lộ trình ưu tiên theo giai đoạn: giai đoạn đầu tập trung vào các ngành thế mạnh xuất khẩu như nông sản, thực phẩm, công nghệ; giai đoạn tiếp theo áp dụng cơ chế cấp chứng chỉ tạm thời bằng mã QR trong 1 - 3 tháng đầu để doanh nghiệp kịp thời triển khai kinh doanh; cuối cùng là xây dựng quỹ hoàn phí hoặc hỗ trợ tài chính cho các start-up xây dựng thương hiệu bài bản.
Nhưng trong khi chờ chính sách thay đổi, doanh nghiệp cũng cần tự thay đổi tư duy trước. Đừng vì quy trình chậm mà chọn cách buôn nhanh bán nhanh - vượt qua tư duy "ăn xổi" chính là điểm phân biệt giữa doanh nghiệp tồn tại và doanh nghiệp trường tồn.
Hãy dùng thời gian chờ đợi pháp lý để mài giũa sản phẩm, hoàn thiện quy trình. Một thương hiệu mạnh không nằm ở tờ giấy chứng nhận, mà nằm ở chất lượng sản phẩm và niềm tin khách hàng.
Nhìn cách các doanh nghiệp châu Âu bền bỉ xây dựng di sản hàng trăm năm, ta thấy họ luôn bắt đầu từ những bước đi pháp lý chặt chẽ nhất. Để thoát khỏi cái mác "gia công", doanh nghiệp Việt phải lấy đầu tư vào sản xuất và bảo hộ trí tuệ làm kim chỉ nam.
Chính sách có thể còn độ trễ, nhưng tư duy của người dẫn đầu không thể chậm trễ. Sự chuyên nghiệp trong cách ta bảo vệ thương hiệu chính là thước đo cho tầm vóc của doanh nghiệp trong tương lai.
Tin Gốc: https://tuoitre.vn/bao-ho-thuong-hieu-va-tu-duy-nguoi-dan-dau-20260406060715613.htm

Dòng chảy dầu khí qua eo biển Hormuz tắc nghẽn do xung đột Trung Đông khiến giá nhiên liệu tăng vọt. Nguồn cung sản phẩm hóa dầu, vốn là đầu vào của nhiều mặt hàng như giày dép, quần áo và túi nhựa, cũng chịu nhiều ảnh hưởng.
Tác động rõ rệt nhất ở châu Á, nơi chiếm hơn một nửa sản lượng sản xuất của thế giới và phụ thuộc nhiều vào nhập khẩu dầu mỏ cùng các sản phẩm liên quan.
Tại Hàn Quốc, người dân tích trữ túi đựng rác và chính phủ khuyến khích giảm thiểu vật dụng dùng một lần. Đài Loan phải thiết lập đường dây nóng cho các nhà sản xuất nhựa, trong khi nông dân dự kiến tăng giá lúa gạo vì không thể mua được túi hút chân không.
Ở Nhật Bản, khủng hoảng dầu mỏ làm dấy lên lo ngại thiếu ống nhựa y tế để bệnh nhân chạy thận nhân tạo. Các nhà sản xuất tại Malaysia cảnh báo thiếu hụt một sản phẩm phụ của dầu mỏ, đe dọa nguồn cung găng tay y tế toàn cầu.
"Mọi thứ chịu ảnh hưởng rất nhanh chóng: bia, mì, khoai tây chiên, đồ chơi, mỹ phẩm", Dan Martin, Đồng Giám đốc bộ phận tình báo kinh doanh tại công ty tư vấn Dezan Shira & Associates, cho biết.
Nguyên nhân là nắp nhựa, thùng chứa, túi và các loại hộp đựng ngày càng khó mua. Các dẫn xuất dầu mỏ còn được dùng để sản xuất keo dán giày dép và đồ nội thất, dầu bôi trơn máy móc công nghiệp, dung môi cho sơn và quy trình làm sạch.
"Gián đoạn dầu mỏ lan truyền rất nhanh sang sản phẩm hóa dầu và hàng tiêu dùng", ông Dan Martin nói.
Khi các nhà sản xuất phải trả nhiều tiền hơn cho năng lượng và nguyên liệu thô, họ bắt đầu đẩy chi phí lên người tiêu dùng. Biến động này tạo áp lực lên lạm phát và kìm hãm kinh tế.
Theo Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF), nếu không có xung đột, tăng trưởng toàn cầu năm nay có thể đạt 3,3%. Tuy nhiên, tổ chức này sẽ công bố điều chỉnh dự báo vào tuần sau. "Dù chiến tranh có thể định hình kinh tế toàn cầu theo nhiều cách khác nhau, nhưng tất cả đều dẫn tới giá cao hơn và tăng trưởng chậm lại", bà Kristalina Georgieva, Giám đốc điều hành IMF, nhận định.
Dư địa ứng phó với tình trạng thiếu hụt sản phẩm từ dầu mỏ không còn nhiều. Các quốc gia bắt đầu xả kho dự trữ dầu khẩn cấp, nhưng chỉ giúp bổ sung vào nguồn cung nhiên liệu. Trong khi phần lớn thiếu hụt trong ngành sản xuất là naphtha - một sản phẩm phụ của dầu mỏ, đầu vào quan trọng cho vật liệu tổng hợp.
Các nhà sản xuất có rất ít nguồn dự trữ và không có chất thay thế naphtha. Một số công ty hóa dầu tại châu Á - nơi mua một nửa nguồn naphtha từ Trung Đông - đã cắt giảm sản lượng hoặc tuyên bố tình huống "bất khả kháng" trong những tuần gần đây.
Hàn Quốc tận dụng việc Mỹ tạm đình chỉ trừng phạt dầu và sản phẩm dầu mỏ của Nga để nhập lô naphtha đầu tiên từ Moskva, kể từ khi xung đột Ukraine nổ ra. Seoul cũng áp lệnh cấm xuất khẩu naphtha nhằm bảo vệ nguồn cung nội địa.
Ông Martin cho biết tình trạng khan hiếm sản phẩm từ dầu mỏ đang làm tăng chi phí đầu vào, nhất là tại các doanh nghiệp sản xuất hàng có tiêu chuẩn nghiêm ngặt như chất bán dẫn, linh kiện ôtô và bao bì y tế hoặc thực phẩm. "Doanh nghiệp gần như không có nhiều cách xoay xở, ngoài cắt giảm sản xuất và tiết kiệm năng lượng", ông nói.
Khi các nhà sản xuất chạy đua để đảm bảo nguồn nguyên liệu, chi phí nhựa và các sản phẩm liên quan tăng mạnh. Theo nền tảng phân tích thị trường hàng hóa ICIS, giá nhựa nguyên sinh tại châu Á đã tăng tới 59%, lên mức cao kỷ lục kể từ cuối tháng 2, thời điểm Mỹ và Israel bắt đầu không kích Iran.
Một trong những nhà bán buôn bao bì nhựa lớn nhất Thái Lan đã tăng giá 10% túi nilon trong suốt, loại sử dụng phổ biến để đựng thức ăn mang đi. Truyền thông Ấn Độ đưa tin nước đóng chai đắt hơn do giá nắp nhựa tăng 4 lần kể từ xung đột Trung Đông. Nongshim - nhà sản xuất mì ăn liền lớn nhất Hàn Quốc, cho biết công ty cung cấp bao bì nhựa cho họ hiện chỉ còn khoảng một tháng nguồn cung.
Theo bà Shariene Goh, chuyên gia phân tích hóa dầu cấp cao tại ICIS, các mặt hàng tiêu dùng phụ thuộc nhiều vào bao bì nhựa, như mỹ phẩm, có thể dễ rơi vào tình trạng thiếu hụt hơn những sản phẩm chỉ sử dụng nhựa một phần. "Các doanh nghiệp có thể tận dụng lượng tồn kho hiện có, nhưng sẽ cạn dần theo thời gian. Tôi cho rằng họ có thể thiếu hụt khá sớm", bà nói.
Theo Morgan Stanley, ngoài sản xuất 17% naphtha và 30% nhựa nguyên sinh toàn cầu, Trung Đông còn cung cấp 45% lưu huỳnh (dùng sản xuất phân bón), 33% helium (chất sử dụng trong bán dẫn, y tế và hàng không vũ trụ) và 22% urê và amoniac.
Một số nhà sản xuất hàng tiêu dùng trì hoãn mua nguyên liệu với hy vọng giá sẽ giảm nếu xung đột Trung Đông được giải quyết. Số khác tìm cách hạ chi phí bằng cách giảm lượng nhựa sử dụng.
Tại Indonesia, nơi giá nhựa tăng gấp đôi trong một tháng qua, các công ty đã giảm độ dày bao bì. Có doanh nghiệp còn cân nhắc dùng vật liệu khác như giấy, thủy tinh, nhôm hoặc nhựa tái chế. Nhưng theo Liên đoàn Bao bì Indonesia, mỗi lựa chọn đều có thách thức riêng về độ bền, tuân thủ quy định an toàn, cũng như thời gian cần thiết để điều chỉnh dây chuyền sản xuất và tìm nguồn cung mới, vốn có thể mất từ 6 tháng đến 1 năm.
Stephen Moore, nhà sáng lập MLT Analytics, cho biết việc chuyển sang các vật liệu thay thế cũng đắt đỏ. Theo ông, nguồn cung nhựa tái chế và nhựa sinh học còn hạn chế, chưa kể vật liệu sinh học đắt gấp 5-7 lần loại nguồn gốc từ dầu mỏ.
"Nếu mọi thứ ở eo biển Hormuz trở lại bình thường ngay ngày mai, tôi nghĩ cũng phải mất ít nhất vài tháng để ngành nhựa ở châu Á có thể quay lại trạng thái gần như bình thường", ông nói.
Phiên An (theo CNN, Reuters)
Tin Gốc: https://vnexpress.net/nhieu-nganh-san-xuat-va-lay-vi-gian-doan-san-pham-tu-dau-mo-5059490.html
Kinh Doanh
Vì sao nhiều ông lớn hạ mục tiêu lợi nhuận 2026, khác dự báo lạc quan của công ty chứng khoán?

Trong tài liệu cung cấp tới cổ đông trước kỳ họp thường niên năm nay, một số doanh nghiệp niêm yết lớn đặt mục tiêu lợi nhuận thấp hơn năm ngoái.
Công ty cổ phần Tập đoàn GELEX (GEX) dự kiến đạt 44.712 tỉ đồng doanh thu thuần hợp nhất, tăng 13,2% so với mức thực hiện 2025. Tuy nhiên, lợi nhuận trước thuế hợp nhất được đề ra là 3.615 tỉ đồng, giảm 21,8%.
Còn Công ty cổ phần Vicostone (VCS) đánh giá năm 2026 kinh tế thế giới tiếp tục vận động phức tạp và khó dự báo. Ngành công nghiệp vật liệu xây dựng và ngành sản xuất đá thạch anh nhân tạo sẽ phải đối mặt với nhiều khó khăn và thách thức.
Vicostone đặt kế hoạch 4.186 tỉ đồng doanh thu thuần (tăng 1,4%) và 744 tỉ đồng lợi nhuận trước thuế (giảm 10,6%) cho năm 2026. Đây là mức lợi nhuận thấp nhất trong vòng 10 năm qua.
Công ty cổ phần Đường Quảng Ngãi dự kiến tổng doanh thu năm 2026 đạt 10.500 tỉ đồng, giảm 5,2% so mức thực hiện năm 2025. Lợi nhuận trước thuế 1.800 tỉ đồng, giảm 19%, thấp nhất trong 4 năm gần đây.
Hai doanh nghiệp lớn ngành dầu khí là Tổng công ty Khí Việt Nam (GAS) và Tổng công ty cổ phần Vận tải Dầu khí (PVT) cũng đặt mục tiêu lợi nhuận giảm tương ứng 22% và 9,7% so với mức đạt được năm 2025.
Công ty cổ phần Phát triển nông nghiệp Hòa Phát (HPA) dự kiến doanh thu năm 2026 là 7.200 tỉ đồng và lợi nhuận sau thuế là 1.005 tỉ đồng. Hai chỉ tiêu này giảm lần lượt 18,3% và 37,2%.
Ông Nghiêm Sỹ Tiến, chuyên viên phân tích cao cấp khối phân tích, Chứng khoán KBSV, lý giải việc các doanh nghiệp đặt mục tiêu lợi nhuận sụt giảm hoặc đi ngang thực chất là chiến lược quản trị kỳ vọng trong bối cảnh vĩ mô bất ổn.
Đối với các doanh nghiệp dầu khí và vận tải biển, giá dầu cao có thể làm tăng doanh thu. Nhưng chi phí vận hành, bảo hiểm và rủi ro đứt gãy chuỗi cung ứng tại Trung Đông lại gây áp lực trực tiếp lên biên lợi nhuận ròng.
Bên cạnh đó, việc đặt kế hoạch thấp giúp hội đồng quản trị tạo ra một khoảng đệm an toàn để dễ dàng hoàn thành hoặc vượt mục tiêu.
Từ đó, doanh nghiệp duy trì uy tín với cổ đông và tạo động lực cho giá cổ phiếu khi kết quả thực tế được công bố.
Đây là sự thận trọng cần thiết khi biến số về tỉ giá và lãi suất khó dự báo.
Ông Vũ Thành Huy, CFA, quản lý danh mục đầu tư tại Công ty cổ phần Đầu tư FinSuccess, cho rằng việc đặt mục tiêu thấp vốn là điểm đặc thù của nhóm doanh nghiệp nhà nước như GAS hay PVTrans.
Thực tế các doanh nghiệp tư nhân lớn trong những ngành nghề có tỉ trọng vốn hóa lớn như ngân hàng, thép, bán lẻ đều đặt mục tiêu cao trong năm nay. Hòa Phát dự kiến tăng trưởng lợi nhuận 42%, Ngân hàng MB là 20%, PNJ là 21%, Masan là 20%. Chuyên gia nhận định bức tranh tăng trưởng tổng thể vẫn khả quan trong năm nay.
Tuy nhiên, ông Huy đánh giá nhóm doanh nghiệp có vốn nhà nước dần sẽ trở nên linh hoạt và năng động hơn kể từ sau khi Nghị quyết 79 được ban hành. Điều này sẽ tác động tích cực đến tăng trưởng lợi nhuận toàn thị trường.
Mặc dù đặt kế hoạch vẫn còn thận trọng so với nhóm tư nhân nhưng hoạt động sản xuất kinh doanh của nhóm này đang diễn ra mạnh mẽ hơn so với trước.
PVTrans đặt kế hoạch tiếp tục đội tàu thêm 10% trong năm 2026. GAS cũng bắt đầu vào chu kỳ tăng trưởng mạnh mẽ hơn khi nguồn cung khí ổn định từ các đại dự án như Lô B, Cá Voi Xanh và nhập khẩu LNG.
Khi so sánh giữa mức dự báo tăng trưởng lợi nhuận 15-20% trong năm 2026 từ các công ty chứng khoán với kế hoạch thận trọng của doanh nghiệp, dường như có sự chênh lệch. Tuy nhiên, ông Nghiêm Sỹ Tiến cho biết đây là hai góc nhìn khác nhau.
Các công ty chứng khoán thường xây dựng mô hình định giá dựa trên kỳ vọng hồi phục kinh tế tổng thể, sự đóng góp từ các dự án mới và đặc biệt là mức nền thấp của năm 2025. Trong khi đó, doanh nghiệp thường lập kế hoạch dựa trên các kịch bản rủi ro cao nhất để đảm bảo tính khả thi.
Mức tăng trưởng 15-20% là có cơ sở nếu xét đến nỗ lực tiết giảm chi phí, nâng cao hiệu quả của doanh nghiệp. Tuy nhiên, thị trường sẽ có sự phân hóa lớn, chỉ những ngành có câu chuyện riêng biệt hoặc lợi thế cạnh tranh độc quyền mới có thể chạm tới con số kỳ vọng này, thay vì một mức tăng đồng thuận toàn thị trường.

