Chiều 9.4, thảo luận tại tổ về kinh tế – xã hội, đại biểu Nguyễn Thị Mai Thoa (đoàn Hải Phòng) dành sự quan tâm đến việc phòng, chống xâm hại trên không gian mạng đối với trẻ em.
Bà Thoa nói, hiện nay, tình trạng trẻ em bị xâm hại trên mạng dưới rất nhiều hình thức tinh vi, phức tạp, có cả bắt cóc online, bạo lực mạng hoặc bắt nạt qua mạng.
Để khắc phục, bà Thoa đề nghị nghiên cứu giải pháp cấm hoặc hạn chế trẻ em sử dụng một số nền tảng mạng xã hội phổ biến, kèm theo những điều kiện, giải pháp cụ thể liên quan khác.
Nữ đại biểu cũng cho rằng, việc cấm trẻ em sử dụng mạng xã hội đã được nhiều quốc gia áp dụng. Chẳng hạn như Úc đã cấm người dưới 16 tuổi sử dụng các nền tảng mạng xã hội từ tháng 12.2025, hay như Indonesia cấm từ tháng 3.2026, cùng đó là Anh hoặc Pháp…
Một số quốc gia khác cũng đang nghiên cứu hoặc xây dựng quy định về việc cấm người dưới 16 tuổi tiếp cận mạng xã hội, nhằm bảo vệ trẻ trước những nội dung độc hại và chứng nghiện điện thoại.
Theo nữ đại biểu, không có người lớn nào có đủ thời gian để theo dõi con em mình dùng mạng xã hội và không phải trẻ em nào khi dùng mạng xã hội cũng được hướng dẫn sử dụng như thế nào cho đúng đắn và hiệu quả.
Trong khi đó, trẻ em thường nhận thức chưa đầy đủ và rất dễ bị lôi kéo vào xem, nghe, đọc những nội dung nhạy cảm, không phù hợp với lứa tuổi của mình.
Trách nhiệm đặt ra là cần chăm sóc, bảo vệ, giáo dục trẻ em để các em được rèn luyện, bồi dưỡng cả về đức, trí, thể, mỹ.
Một vấn đề khác được bà Thoa đề cập là tình trạng xâm hại, bạo hành trẻ em. Năm 2025, dù số vụ việc xâm hại tình dục trẻ em có chiều hướng giảm so với năm 2024, nhưng vẫn tiềm ẩn nhiều diễn biến phức tạp.
Tại một số địa phương đã xảy ra các vụ bạo lực giữa học sinh phổ thông, đặc biệt là ở ngoài nhà trường, với tính chất và mức độ nghiêm trọng, ảnh hưởng đến môi trường giáo dục, thể chất, tinh thần của học sinh, gây lo lắng và bức xúc trong dư luận xã hội.
Đặc biệt, tình trạng bạo hành trẻ em vẫn còn xảy ra ở các cơ sở trợ giúp xã hội và cơ sở chăm sóc nuôi dưỡng trẻ em, như vụ việc tại một trung tâm xã hội ở Quảng Ninh, hoặc một số trung tâm bảo trợ tư nhân khác, gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới sức khỏe và thậm chí đe dọa cả tính mạng của trẻ em.
Do vậy, Chính phủ cần quan tâm chỉ đạo các bộ, ngành liên quan tập trung giải quyết các nội dung này.
Ngoài ra, để bảo vệ toàn diện cho trẻ em, một nội dung không thể bỏ qua là tăng cường quản lý vệ sinh an toàn thực phẩm trong các nhà trường.
Bà Thoa dẫn chứng vụ việc đưa thực phẩm không bảo đảm an toàn vào trường học ở Hà Nội vừa qua, khiến dư luận hết sức bức xúc. Một số vụ việc tương tự cũng xảy ra ở các địa phương khác.
Thực tế trên đòi hỏi cần kiểm soát tốt hơn nguồn gốc, nâng cao tiêu chuẩn đối với thực phẩm cung cấp cho các nhà trường. Bởi, trẻ em là đối tượng hết sức đặc biệt, nhạy cảm, nếu không có giải pháp quản lý chặt chẽ, lâu dài sẽ ảnh hưởng lớn đến sức khỏe, thể chất, tinh thần, xa hơn là tầm vóc thế hệ tương lai của đất nước.
Tổng thanh tra Chính phủ Nguyễn Quốc Đoàn 51 tuổi, quê tỉnh Ninh Bình; tiến sĩ Luật; Ủy viên Trung ương Đảng các khóa 13, 14.
Ông từng giữ các chức vụ Phó tư lệnh Bộ Tư lệnh Cảnh sát cơ động, Bộ Công an; Giám đốc Công an tỉnh Thừa Thiên Huế - nay là TP Huế. Tháng 7/2020, ông làm Phó bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên Huế, sau đó được chỉ định giữ chức Bí thư Tỉnh ủy Lạng Sơn năm 2021.
Tháng 12/2024, ông được bổ nhiệm làm Phó chánh án Tòa án nhân dân Tối cao. Cuối năm 2025, ông được phân công giữ chức Phó tổng thanh tra thường trực Thanh tra Chính phủ trước khi được Quốc hội phê chuẩn bổ nhiệm giữ chức Tổng thanh tra Chính phủ.
Thanh tra Chính phủ là cơ quan ngang bộ, thực hiện quản lý nhà nước về công tác thanh tra, tiếp công dân, giải quyết khiếu nại, tố cáo và phòng, chống tham nhũng, tiêu cực trên phạm vi cả nước.
Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Đặng Xuân Phong 54 tuổi, quê Phú Thọ; tiến sĩ Kinh tế, cử nhân Quản trị kinh doanh công nghiệp, cử nhân Xây dựng Đảng và Chính quyền nhà nước; Ủy viên Trung ương Đảng các khóa 13, 14.
Ông có khoảng 20 năm công tác tại Sở Kế hoạch và Đầu tư Lào Cai, từ chuyên viên đến Giám đốc Sở. Sau đó, ông giữ các chức vụ Chủ tịch UBND tỉnh Lào Cai giai đoạn 2015-2020 và Bí thư Tỉnh ủy Lào Cai giai đoạn 2020-2025.
Đầu năm 2025, ông được điều động làm Bí thư Tỉnh ủy Vĩnh Phúc. Sau khi Vĩnh Phúc, Hòa Bình và Phú Thọ sáp nhập tháng 7/2025, ông giữ chức Bí thư Tỉnh ủy Phú Thọ mới. Ba tháng sau, ông tiếp tục được điều động làm Bí thư Tỉnh ủy Ninh Bình. Từ đầu tháng 3/2026, ông giữ chức Phó chủ nhiệm Thường trực Văn phòng Chính phủ.
Văn phòng Chính phủ là cơ quan ngang bộ, giúp việc Chính phủ và Thủ tướng; có chức năng tham mưu tổng hợp, điều phối hoạt động chung của Chính phủ, Thủ tướng, phó thủ tướng; kiểm soát thủ tục hành chính; bảo đảm thông tin phục vụ chỉ đạo, điều hành và điều kiện vật chất, kỹ thuật cho hoạt động của Chính phủ.
Ngày 8-4, Văn phòng UBND tỉnh Đắk Lắk cho biết đã có báo cáo đề xuất điều chỉnh mức hỗ trợ đối với cán bộ, công chức, viên chức và người lao động phải đi làm xa nhà sau sắp xếp đơn vị hành chính.
Theo đó, Văn phòng UBND tỉnh Đắk Lắk đã đề nghị Sở Tài chính tổng hợp, tham mưu UBND tỉnh trình HĐND tỉnh ban hành nghị quyết điều chỉnh chính sách theo hướng tăng mức hỗ trợ và kéo dài thời gian áp dụng, nhằm phù hợp hơn với thực tế.
Cụ thể, Văn phòng UBND tỉnh đề xuất nâng mức hỗ trợ tiền thuê nhà lên 4 triệu đồng/người/tháng và hỗ trợ đi lại lên 3 triệu đồng/người/tháng, nhằm tiệm cận chi phí thực tế.
Trước đó, nghị quyết của HĐND tỉnh Đắk Lắk quy định các chính sách hỗ trợ chi phí đi lại, thuê nhà ở và hỗ trợ một lần cho cán bộ đến công tác tại trung tâm hành chính sau sắp xếp. Việc triển khai đã góp phần ổn định bước đầu tổ chức bộ máy, tạo điều kiện để đội ngũ cán bộ yên tâm nhận nhiệm vụ tại địa bàn mới.
Tuy nhiên, theo Văn phòng UBND tỉnh Đắk Lắk, quá trình thực hiện đã bộc lộ nhiều khó khăn. Đáng chú ý, sau khi sắp xếp, nhiều cán bộ khu vực phía Đông (tỉnh Phú Yên trước đây) phải di chuyển quãng đường khoảng 200km để đến trung tâm hành chính tỉnh.
Đây được xem là một trong những trường hợp có khoảng cách đi làm xa nhất cả nước sau hợp nhất.
Trong khi đó, hạ tầng giao thông chưa đồng bộ, thời gian di chuyển kéo dài khiến chi phí đi lại tăng cao, ảnh hưởng không nhỏ đến sức khỏe và hiệu quả công việc.
Cùng với đó, nhiều cán bộ phải thuê nhà tại nơi làm việc trong khi gia đình vẫn ở địa phương cũ, dẫn đến phát sinh chi phí "kép" như tiền thuê nhà, sinh hoạt cá nhân và chi phí duy trì gia đình. Mức hỗ trợ hiện hành 3 triệu đồng/tháng tiền thuê nhà và 2 triệu đồng/tháng tiền đi lại được đánh giá không còn phù hợp với mặt bằng giá hiện nay.
Việc công tác xa nhà cũng kéo theo nhiều hệ lụy về đời sống, khi cán bộ khó có điều kiện chăm sóc cha mẹ, việc nuôi dạy con cái bị gián đoạn, gia đình phải sống phân tán nhiều nơi.
Từ thực tế này, Văn phòng UBND tỉnh đề xuất nâng mức hỗ trợ tiền thuê nhà lên 4 triệu đồng/người/tháng và hỗ trợ đi lại lên 3 triệu đồng/người/tháng.
Trước đó, Sở Tài chính tỉnh Đắk Lắk đã có văn bản gửi các sở, ban, ngành và UBND các xã, phường đề nghị đánh giá việc triển khai Nghị quyết 02 năm 2025 sau gần 9 tháng thực hiện. Việc rà soát nhằm phục vụ công tác sơ kết, báo cáo UBND tỉnh trình HĐND tỉnh Đắk Lắk theo quy định.
Quan điểm trên được PGS-TS Vũ Anh Tuấn, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Giao thông Vận tải - Đại học Việt Đức, nêu tại tọa đàm về bài toán phát triển xe buýt ở TP HCM do Tạp chí Doanh Nhân Sài Gòn và Viện Sáng kiến Việt Nam tổ chức ngày 15/4. Sự kiện diễn ra trong bối cảnh thành phố chuẩn bị miễn phí xe buýt để khuyến khích người dân chuyển sang phương tiện công cộng.
"Mức độ cung cấp hạ tầng và số lượng xe buýt trên đầu người ở TP HCM quá thấp, trở thành một trong những điểm yếu lớn nhất của hệ thống", ông Tuấn nói. So với các đô thị tương đồng như Jakarta hay Bangkok - nơi có khoảng 900-1.000 xe buýt trên mỗi triệu dân để đáp ứng 15-20% nhu cầu đi lại, TP HCM hiện mới đạt chưa tới 1/3 mức này.
Theo ông Tuấn, sau khi sáp nhập Bình Dương và Bà Rịa - Vũng Tàu, dân số TP HCM tăng lên khoảng 14-15 triệu người, song toàn hệ thống mới có hơn 2.400 xe buýt. Quy mô này khiến nhiều khu vực vẫn "trắng" dịch vụ, buộc người dân tiếp tục phụ thuộc xe cá nhân. Vì vậy, tỷ lệ đáp ứng của giao thông công cộng chỉ đạt khoảng 4-5%, kể cả khi tính thêm metro Bến Thành - Suối Tiên.
Với tỷ lệ trên, ông cho rằng hệ thống hiện mới dừng ở mức đáp ứng nhu cầu đi lại tối thiểu cho nhóm yếu thế hoặc người không có phương tiện riêng, chưa đủ sức cạnh tranh với xe cá nhân.
Để nâng tỷ lệ đảm nhận lên 15-20% theo mục tiêu, cùng với phát triển thêm metro, TP HCM cần mở rộng số lượng xe buýt ít nhất gấp 3 lần, lên khoảng 14.000-15.000 xe. Mục tiêu là tăng độ phủ, giúp người dân dễ tiếp cận và hình thành thói quen sử dụng, từ đó chính sách miễn vé mới phát huy hiệu quả.
TS Huỳnh Thế Du, thành viên Viện Sáng kiến Việt Nam, cũng cho rằng quy mô vận tải công cộng chủ lực của thành phố hiện quá thấp so với nhu cầu. Toàn hệ thống mới có gần 20 km metro và hơn 2.400 xe buýt; thậm chí so với một số giai đoạn trước, số lượng xe còn bị thu hẹp.
Theo ông, dù thành phố đang có tham vọng mở rộng mạnh, mức tăng cần đủ lớn, có thể gấp 3-4 lần mới tạo chuyển biến rõ rệt.
Ông Du đánh giá chính sách miễn vé sẽ tạo tác động tích cực, nhưng để đạt hiệu quả tổng thể cần thêm các giải pháp "kéo" người dân sử dụng: nâng chất lượng dịch vụ, bảo đảm xe đúng giờ, tần suất cao, sạch sẽ, an toàn, đồng thời tối ưu độ phủ để người dân chỉ cần đi bộ khoảng 500 m là tiếp cận được trạm dừng.
Ngoài ra, xe buýt cần kết nối tốt hơn với metro, xe đạp và hạ tầng đi bộ; hệ thống vé phải thông minh, liên thông và mở rộng thanh toán điện tử. Về dài hạn, thành phố cần đẩy nhanh TOD và ứng dụng công nghệ để hình thành hệ sinh thái giao thông công cộng hiệu quả.
Song song với đó là các giải pháp "đẩy" như thu phí ùn tắc, tăng phí đỗ xe hoặc điều chỉnh thuế nhiên liệu nhằm hạn chế xe cá nhân.
Tại tọa đàm, Phó giám đốc Sở Xây dựng TP HCM Bùi Hòa An cho biết thành phố hiện có 180 tuyến xe buýt, chủ yếu nằm ở địa bàn trước sáp nhập nên phân bổ chưa đều. Ngoài độ phủ hạn chế, hệ thống còn bất cập về khả năng đúng giờ, kết nối và tiếp cận.
Một trong những giải pháp quan trọng, theo ông, là tổ chức làn ưu tiên xe buýt trên một số trục lớn để cải thiện tốc độ và tính đúng giờ. Khi dịch vụ ổn định và thuận tiện hơn, xe buýt mới có thể từng bước thay đổi thói quen dùng xe cá nhân.
Bổ sung thêm, ông Phạm Ngọc Dũng, Giám đốc Trung tâm Quản lý giao thông công cộng, cho biết thành phố đang rà soát, điều chỉnh lại mạng lưới, đồng thời phát triển các tuyến xe quy mô nhỏ, sử dụng phương tiện xanh để đi sâu vào khu dân cư, giúp người dân tiếp cận thuận tiện hơn.
Một trong những hướng mới đang được nghiên cứu là DRT (giao thông đáp ứng theo nhu cầu). Mô hình sử dụng xe nhỏ từ 9-16 chỗ, vận hành linh hoạt về lộ trình và thời gian, phù hợp các tuyến đường hẹp, khu vực hẻm - nơi xe buýt cỡ lớn khó tiếp cận.
Ngoài ra, thành phố cũng dự kiến mở thêm nhiều tuyến kết nối các khu vực mở rộng như Bình Dương, Bà Rịa - Vũng Tàu (cũ) và sân bay Long Thành, qua đó tăng độ phủ toàn hệ thống.