Mục Lục
ToggleChặng 3 cuộc đua xe đạp toàn quốc Cúp truyền hình TP.HCM dài 42,5km với 25 vòng quanh hồ Hoàn Kiếm (Hà Nội).
Do là ngày chủ nhật, đã có đông đảo người hâm mộ thủ đô lẫn du khách quốc tế ra xem và cổ vũ các tay đua. Ngoài ra, dàn “hot boy bóng chuyền” của đội Công An TP.HCM cũng bất ngờ xuất hiện để cổ vũ các cua rơ của đội đua cùng tên. Điều này càng giúp cho bầu không khí tại hồ Hoàn Kiếm thêm náo nhiệt, sôi động.
Các tay đua cũng để lại một ngày thi đấu ấn tượng bằng những pha bứt phá, cạnh tranh gay cấn suốt 25 vòng.
Tay đua của đội Kenda Đồng Nai là Marchuk Dzianis bùng nổ với 2 lần bung sức ở điểm rút giành giải thưởng dọc đường (sprint). Trong khi đó, đương kim áo vàng Sergei Kulikov (Tập đoàn Lộc Trời An Giang) có vẻ thận trọng, không có nhiều pha bung sức.
Những tưởng Dzianis sẽ có thêm một lần nước rút mạnh mẽ ở gần đích để chiếm luôn áo vàng. Tuy nhiên lúc này các tay đua của hai đội Vĩnh Long là 620 Nông Nghiệp Vĩnh Long và 620 Châu Thới Vĩnh Long mới bắt đầu tung chiến thuật.
Nhờ đó cua rơ Zachary Patrick Patterson (620 Nông Nghiệp Vĩnh Long) bứt phá mạnh mẽ, tung cú nước rút ngoạn mục về nhất chặng đua này. Chiến thắng này còn giúp tay đua người New Zealand giành luôn áo vàng từ tay Kulikov.
Người về nhì ở chặng 3 là Anton Popov (Thanh Hóa) và về ba là Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai).
Đậy là lần đầu ở Cúp truyền hình TP.HCM 2026 không có cua rơ nào của Việt Nam về đích trong top 3. Như vậy, điều này đúng với dự đoán của các chuyên gia khi từ chặng đua quanh hồ Hoàn Kiếm, các ngoại binh mới bắt đầu tung hết khả năng.
Với cá nhân Dzianis, nhờ điểm thưởng ở 2 chặng sprint, anh chính thức giành áo vàng từ Trần Tuấn Kiệt của đội Công An TP.HCM.
Chiếc áo cam dành cho tay đua Việt Nam hay nhất vẫn thuộc về Nguyễn Văn Bình (TP HCM) và áo trắng vẫn trong tay Lâm Gia Hào (Đồng Tháp).
Sau chặng 3, cuộc đua sẽ tiếp tục thi đấu chặng 4 vào ngày 6-4.
Tình Yêu Giới Tính
Bà Kim Yo Jong nói phản ứng của Tổng thống Hàn Quốc về vụ drone xâm nhập Triều Tiên là 'khôn ngoan'

Theo Hãng tin AFP, ngày 6-4, Tổng thống Hàn Quốc Lee Jae Myung đã bày tỏ "lấy làm tiếc" với Triều Tiên về vụ một số máy bay không người lái (drone) xâm nhập vào nước này hồi đầu năm nay. Ông cho rằng đây là những hành động "vô trách nhiệm".
Seoul ban đầu phủ nhận có liên quan chính thức đến vụ việc và cho rằng đây có thể là các hành động do dân thường thực hiện. Tuy nhiên, Tổng thống Lee cho biết các cuộc điều tra đã phát hiện sự tham gia của quan chức chính phủ.
"Một quan chức Cơ quan Tình báo quốc gia và một binh sĩ tại ngũ được xác nhận có liên quan đến vụ việc. Chúng tôi bày tỏ lấy làm tiếc về những căng thẳng quân sự không cần thiết do hành động vô trách nhiệm và liều lĩnh của một số cá nhân gây ra", Tổng thống Lee Jae Myung phát biểu trong cuộc họp nội các, đồng thời nhấn mạnh Hiến pháp Hàn Quốc cấm cá nhân thực hiện các hành động có thể "khiêu khích" Triều Tiên.
Bình Nhưỡng đã bắn rơi các drone được cho là mang theo "thiết bị giám sát" xâm nhập vào nước này hồi tháng 1, đồng thời cảnh báo sẽ "phản ứng khủng khiếp" nếu phát hiện thêm drone từ Hàn Quốc.
Phản ứng trước phát biểu của ông Lee, bà Kim Yo Jong - em gái nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong Un - cho rằng đây là hành động "khôn ngoan".
"Tổng thống Hàn Quốc đã đích thân bày tỏ lấy làm tiếc và đề cập đến các biện pháp ngăn chặn các vụ việc tương tự tái diễn. Chính phủ chúng tôi đánh giá đây là hành động rất may mắn và khôn ngoan vì lợi ích của chính họ", Hãng thông tấn trung ương Triều Tiên (KCNA) dẫn lời bà Kim Yo Jong.
Theo bà Kim, nhà lãnh đạo Kim Jong Un coi phát biểu của ông Lee "là biểu hiện của thái độ thẳng thắn và cởi mở", song cảnh báo Seoul cần "chấm dứt mọi hành động khiêu khích liều lĩnh nhắm vào Triều Tiên và kiềm chế mọi ý định tiếp cận". Bà cảnh báo những hành động xâm phạm chủ quyền của Bình Nhưỡng "sẽ phải trả giá".
Kể từ khi nhậm chức vào năm 2025, Tổng thống Lee Jae Myung đã tìm cách cải thiện quan hệ với Triều Tiên, sau khi quan hệ giữa hai bên rơi xuống mức thấp nhất dưới thời của Tổng thống Yoon Suk Yeol.
Trong bài phát biểu vào tháng 3, nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong Un gọi Hàn Quốc là "quốc gia thù địch nhất", đồng thời tái khẳng định cam kết duy trì kho vũ khí hạt nhân của nước này.
Tình Yêu Giới Tính
Phát hiện bí mật trong điện thoại vợ mới cưới, tôi chết lặng

Tôi năm nay 29 tuổi, mới kết hôn được hơn 3 tháng. Vợ kém tôi 3 tuổi, hiền lành, ngoan ngoãn và hiện tại đang mang bầu đứa con đầu lòng. Đáng lẽ đây phải là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của một cuộc hôn nhân, khi cả hai bắt đầu xây dựng tổ ấm và chuẩn bị chào đón một thành viên mới.
Trước khi cưới, chúng tôi quen nhau gần một năm. Tình cảm không quá dữ dội, nhưng đủ để tôi tin rằng đây là người phù hợp để đi cùng mình lâu dài. Vợ tôi sống khá kín đáo, ít bạn bè, chủ yếu xoay quanh gia đình và công việc. Khi tôi hỏi về chuyện tình cảm trước đây, cô ấy chỉ nói từng yêu một người hồi đại học nhưng không hợp nên chia tay. Tôi cũng không hỏi thêm, vì nghĩ ai cũng có quá khứ.
Sau khi cưới, cuộc sống của chúng tôi khá êm đềm. Vợ tôi đang mang thai nên tôi càng cố gắng quan tâm, chăm sóc. Những việc như nấu ăn, dọn dẹp, đưa vợ đi khám thai, tôi đều chủ động. Cô ấy cũng rất biết điều, không đòi hỏi gì, luôn nhẹ nhàng và cố gắng thích nghi với gia đình chồng.
Mọi chuyện tưởng chừng cứ thế trôi qua bình yên, cho đến buổi tối định mệnh đó.
Sau bữa cơm, vợ tôi đi tắm, còn tôi phụ vợ dọn dẹp để cô ấy có nhiều thời gian nghỉ ngơi. Điện thoại của cô ấy để trên bàn, đúng lúc có thông báo tin nhắn hiện lên. Bình thường tôi không bao giờ kiểm tra điện thoại của vợ, nhưng như linh cảm của một người đàn ông mách bảo, tôi cầm điện thoại và ấn vào tin nhắn vừa tới đó.
Người nhắn là một tài khoản không lưu tên, nhưng chỉ cần đọc vài dòng đầu, tôi biết ngay đó là người yêu cũ của vợ. Tin nhắn gần nhất là từ tháng 6/2024, trước khi chúng tôi cưới không lâu. Nội dung không còn tình cảm, chỉ là những câu hỏi thăm xã giao. Đến đây, tôi còn nghĩ mọi chuyện không có gì đáng lo.
Nhưng khi kéo lên đọc những tin nhắn cũ hơn, tôi bắt đầu thấy mọi thứ không đơn giản như vậy. Trong những đoạn tin nhắn đó, tôi phát hiện ra một chuyện mà trước giờ vợ chưa từng nói với tôi.
Hồi năm 4 đại học, cô ấy từng mang thai với người yêu cũ. Khi đó, cô ấy muốn giữ lại đứa bé, nhưng người kia không đồng ý, không muốn cưới. Sau nhiều lần tranh cãi, cuối cùng cô ấy đã tự đi phá thai.
Có những dòng tin nhắn khiến tôi ám ảnh: “Em đã từng nghĩ nếu lúc đó anh chịu cưới thì cuộc đời em đã khác…”. Tôi thực sự chết lặng.
Tôi không biết nên gọi cảm xúc của mình là gì. Không phải tức giận bùng nổ, cũng không phải ghen tuông. Mà là một cảm giác hụt hẫng, như thể vừa phát hiện ra một phần con người của vợ mà trước giờ tôi chưa từng biết đến.
Tôi nhanh chóng đặt điện thoại lại chỗ cũ, coi như chưa từng nhìn thấy gì.
Khi vợ tôi bước ra từ nhà tắm, cô ấy vẫn nói chuyện bình thường, hỏi han tôi như mọi ngày. Nhưng tôi lại không thể đáp lại như trước. Trong đầu tôi lúc đó chỉ toàn những dòng tin nhắn vừa đọc được.
Tối hôm đó, chúng tôi nằm cạnh nhau nhưng gần như không nói chuyện. Tôi không ngủ được, cứ nhắm mắt lại là những hình ảnh đó lại hiện ra.
Sáng hôm sau, không khí trong nhà trở nên nặng nề. Vợ tôi có vẻ nhận ra sự thay đổi của tôi. Bình thường cô ấy khá hay nói, nhưng hôm nay lại im lặng. Có lẽ cô ấy cảm nhận được gì đó, nhưng không biết lý do hoặc cũng không muốn tìm hiểu.
Còn tôi thì không biết phải bắt đầu từ đâu.
Điều khiến tôi khó chịu không hẳn là việc cô ấy có quá khứ. Tôi hiểu ai cũng từng có những điều đã qua. Nhưng cái khiến tôi không thể chấp nhận là cô ấy đã giấu tôi. Chúng tôi đã nói với nhau rất nhiều về tương lai, về gia đình, về con cái. Nhưng chưa bao giờ cô ấy nhắc đến chuyện này. Tôi bắt đầu tự hỏi liệu còn điều gì tôi chưa biết nữa hay không.
Lòng tôi rất rối, có rất nhiều câu hỏi được đặt ra. Vợ tôi bây giờ vẫn là một người tốt. Cô ấy ngoan, biết điều, đang mang trong mình đứa con của tôi. Từ một người quen được bố mẹ bao bọc, giờ phải tập làm dâu, học cách thích nghi với gia đình chồng. Có những lúc tôi thấy cô ấy lóng ngóng, nhưng vẫn cố gắng.
Nhưng cứ mỗi lần nghĩ đến chuyện kia, cảm xúc trong tôi lại chùng xuống. Tôi bắt đầu lạnh nhạt, không còn muốn nói chuyện nhiều, cũng không còn cảm giác gần gũi như trước.
Đã nhiều ngày trôi qua, nhưng không biết phải làm sao. Nói ra thì sợ làm tổn thương vợ, nhất là khi cô ấy đang mang bầu. Giữ trong lòng thì chính tôi lại ngày càng mất đi cảm xúc với cuộc hôn nhân này.
Càng kéo dài, khoảng cách giữa hai vợ chồng lại càng lớn. Tôi đang rơi vào một trạng thái rất mệt mỏi, nửa muốn bỏ qua để tiếp tục, nửa lại không thể quên được những gì đã biết.
Tôi có nên nói thẳng với vợ? Hay cứ im lặng để mọi thứ trôi qua? Nhưng nếu cứ tiếp tục im lặng, tôi sợ rằng đến một lúc nào đó, thứ mất đi không chỉ là cảm xúc… mà là cả cuộc hôn nhân này...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tình Yêu Giới Tính
Bố mẹ vợ cho đất kèm điều kiện, chồng tôi nghe xong bỏ về không thèm lấy

11 năm trước, tôi lấy chồng. Chồng tôi là người nơi khác đến quê tôi đi làm và ở trọ gần nhà tôi. Hồi đầu, bố mẹ tôi không ủng hộ tình yêu này. Bởi thời điểm đó, tôi đã học xong đại học, có chút nhan sắc, con trai theo đuổi rất nhiều.
Bố mẹ mong tôi có thể lấy một chàng trai gần nhà, gia đình có điều kiện. Nhưng tôi lại yêu một chàng trai xa xôi đến quê mình lập nghiệp, một tấc đất cũng chưa có, chỉ chui rúc trong căn phòng trọ chật hẹp.
Nhưng thói đời, mấy khi cha mẹ thắng được con. Khi tôi thông báo mình đã mang bầu, bố mẹ đành ngậm ngùi cho cưới.
Nhà có 3 đứa con, tôi là con gái duy nhất trong nhà, được bố mẹ cưng chiều từ nhỏ. Thời điểm tôi lấy chồng, 2 anh trai đều đã lấy vợ ra ở riêng. Mẹ sợ tôi không quen chịu khổ, đề nghị vợ chồng tôi về sống chung nhà.
Chồng tôi không đồng ý. Anh nói, hai vợ chồng còn trẻ, chỉ cần chăm chỉ, không sợ đói nghèo. Cha mẹ nuôi lớn học hành, đã đến lúc phải tự lo cho mình, không thể cứ dựa dẫm mãi được. Có một điều anh ấy không nói nhưng tôi hiểu: Anh không muốn ở rể.
Cứ nghĩ rằng, chỉ cần hai vợ chồng chăm chỉ cuốc cày, tiết kiệm chắc sẽ sớm mua được đất, xây được nhà. Nhưng rồi vài năm trước, ở quê tôi bỗng mọc lên một khu công nghiệp, đất đai trong vùng bỗng lên “cơn sốt”, giá cao lên gấp đôi gấp ba. Việc mua một mảnh đất đối với chúng tôi lại trở nên khó khăn hơn trước.
Vài tuần trước, tôi ghé qua nhà. Mẹ tôi nói, bố mẹ cũng nhiều tuổi rồi, có mảnh đất rộng bên nhà, bố mẹ tính chia cho các con, trai gái gì cũng chia đều bằng nhau hết. Đợi cuối tuần mọi người được nghỉ thì họp gia đình.
Tôi nghe xong, lòng vui như hội về khoe với chồng. Tôi tính, nếu bố mẹ cho đất, chúng tôi có thể bán đi, số tiền đó cộng với số tiền hai vợ chồng dành dụm mấy năm qua có lẽ sẽ đủ mua đất và xây một căn nhà nhỏ. Chúng tôi sẽ chọn mua đất gần chỗ làm, gần trường học của con cho tiện.
Chồng tôi không hào hứng như tôi. Anh nói, anh không muốn nhòm ngó đến đất đai nhà vợ, muốn cuộc đời mình thì mình tự lo. Nhưng nếu bố mẹ chia phần thì cũng sẽ vui lòng nhận. Con cái nhờ phúc cha mẹ chắc cũng không phải chuyện gì đáng xấu hổ.
Cuối tuần hôm đó, vợ chồng chúng tôi chở nhau về. Đến nơi đã thấy cả nhà tụ họp đông đủ gồm cha mẹ và vợ chồng anh cả, anh thứ.
Bố tôi nói: Bố mẹ cả đời chỉ làm công chức, lương chỉ đủ ăn và nuôi mấy anh em học hành, không tích cóp được tiền hay vàng gì cả. Tài sản hiện nay chỉ có ngôi nhà và mấy trăm m2 đất bao năm nay vẫn làm vườn. Bố mẹ muốn nhân lúc còn khỏe mạnh, minh mẫn thì chia cho các con. Con trai hay con gái cũng có một phần công bằng như nhau.
Nói rồi, bố bỗng đưa mắt nhìn vợ chồng tôi, sau đó mới nói tiếp: “Bố đã nói chuyện với hai anh. Hiện tại hai anh làm việc khá xa nhà nhưng tương lai cũng có định hướng chuyển về gần nhà, xây nhà sống gần bố mẹ. Riêng vợ chồng cái Thủy là không biết thế nào.
Vậy nên bố vẫn chia cho vợ chồng con một phần nhưng với điều kiện chỉ được ở, không được bán. Sau khi chia đất, làm sổ, mảnh đất cho vợ chồng con sẽ vẫn đứng tên bố mẹ”.
Tôi còn chưa kịp nghĩ gì, chồng tôi đã đứng dậy nói: “Con xin cảm ơn bố mẹ, nhưng phần đất này con xin phép không nhận. Vợ chồng con còn trẻ, còn sức khỏe, chẳng lẽ cả đời này không mua nổi một căn nhà. Đất này, bố mẹ cứ giữ mà an hưởng tuổi già đi ạ”.
Nói xong, anh lấy cớ để hai đứa nhỏ ở nhà, về muộn không an tâm, xin phép về trước. Bố mẹ tôi bất ngờ, anh chị em chưng hửng. Thái độ của chồng tôi như thế nghĩa là sao?
Về tới nhà, chồng tôi mới bắt đầu lộ vẻ khó chịu. Anh nói, bố mẹ cho đất với điều kiện để ở, không được bán. Đất cho rồi vẫn đứng tên bố mẹ thì khác gì không cho. Như vậy có nghĩa là ép anh phải ở rể.
Bao năm nay, dù đã là rể con trong nhà, bố mẹ vẫn luôn coi thường anh, mỗi lần gặp đều nói bóng nói gió cho rằng anh là đàn ông mà vô dụng, một cái nhà cũng không lo nổi cho vợ con.
Anh nói, nếu ở đây không mua được nhà, anh thà đưa vợ con về quê chứ không bao giờ lấy đất của bố mẹ vợ để mang tiếng, mang nhục.
Thái độ và suy nghĩ của chồng khiến tôi kinh ngạc. Sống chung hơn 10 năm, tôi thấy anh là người hiền lành, thương vợ, thương con. Bố mẹ tôi tuy không phải lúc nào cũng đúng nhưng anh cũng chưa từng than phiền hay kêu ca gì cả.
Vậy mà nay bố mẹ vợ cho đất, chỉ yêu cầu không được bán với mong muốn con gái ở gần, anh ấy lại từ chối không chút nể nang, lại còn cho rằng bố mẹ vợ cho đất kiểu ấy thì cũng như là không cho, vẫn là ép anh ở rể để mang tiếng “ăn nhờ ở đậu”.
Người ta vẫn nói “bệnh sĩ chết trước bệnh tim”. Với chồng tôi, tôi không thể nghĩ được gì khác ngoài 3 từ “nghèo còn sĩ”. Tôi có nên mặc kệ sĩ diện vô lý của chồng, bố mẹ cho đất thì cứ nhận hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

