Khi phiên bản châu Á của Eurovision Song Contest được lên kế hoạch tổ chức tại Bangkok (Thái Lan) trong năm nay, nhiều người xem đó là bước mở rộng tự nhiên của một format toàn cầu. Nhưng ở chiều ngược lại, công chúng cũng nhận ra trong vài năm qua, chính châu Á cũng đã bắt đầu xuất khẩu những “công thức giải trí” của riêng mình và được thế giới mua lại.
Trước, các format giải trí lớn của thế giới như: Next Top Model, The Voice, X-Factor, American Idol, Got Talent… đều có điểm chung là được sinh ra ở trời Tây và được “bản địa hóa” tại các thị trường châu Á.
Tuy nhiên, khoảng 5-7 năm trở lại đây, cục diện thay đổi. Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản và gần đây là cả Thái Lan, Việt Nam bắt đầu phát triển những chương trình mang tính nguyên bản cao hơn, không chỉ để phục vụ thị trường nội địa mà còn hướng đến khán giả khu vực.
Một trong những ví dụ rõ ràng nhất là Masked singer – chương trình bắt nguồn từ Hàn Quốc. Format này sau đó được bán bản quyền sang Mỹ với phiên bản The masked singer và nhanh chóng trở thành hit rating trên truyền hình Mỹ rồi lan rộng sang hàng chục quốc gia khác. Tại Việt Nam, phiên bản có tên Ca sĩ mặt nạ cũng rất đình đám.
Một ví dụ khác là Running man. Dù không phải là format bán bản quyền theo cách truyền thống nhưng chương trình này đã được Trung Quốc phát triển thành Keep running – một trong những show giải trí ăn khách nhất nhiều năm liền. Sau đó mô hình show thực tế thiên về tương tác và thể lực này tiếp tục được nhiều quốc gia học hỏi và biến tấu, trong đó có Việt Nam với tên gọi Chạy đi chờ chi.
Những show như Produce 101 hay các phiên bản Đạp gió (Sisters who make waves), Anh trai vượt ngàn chông gai (Call me by fire), Tân binh tài năng (Show it all)… không còn đơn thuần là chương trình giải trí. Chúng trở thành một “hệ sinh thái” hoàn chỉnh gồm: đào tạo, ra mắt nghệ sĩ, xây dựng fandom, tổ chức concert, bán nội dung số. Tất cả được tích hợp trong cùng một format.
Điều đáng chú ý là chính các format này lại đang được “xuất khẩu ngược” sang nhiều quốc gia khác. Tức là giờ đây châu Á không chỉ mua bản quyền mà còn bán lại ý tưởng.
Một xu hướng nổi bật khác là sự xuất hiện ngày càng nhiều của các chương trình thực tế mang tính xuyên quốc gia, nơi nghệ sĩ từ nhiều nền văn hóa cùng tham gia trong một format chung.
Điều này không chỉ tạo ra sự đa dạng về màu sắc giải trí mà còn là chiến lược “xuất khẩu văn hóa mềm” (soft power) một cách tinh vi. Đảo thiên đường (CATS, sản xuất năm 2024) hay Tân binh thăng cấp (Yeah1, sản xuất năm 2025)… là những ví dụ điển hình cho format này.
Khi các nghệ sĩ Thái Lan, Trung Quốc hay Việt Nam cùng xuất hiện trong một chương trình, họ không chỉ đại diện cho cá nhân mà còn mang theo bản sắc văn hóa của quốc gia mình.
Khán giả vì thế không còn tiếp cận văn hóa qua những sản phẩm “đóng gói sẵn” mà thông qua sự tương tác trực tiếp giữa các nghệ sĩ. Đây là điểm khác biệt rất lớn so với làn sóng Hallyu (Hàn Quốc) trước đây, vốn chủ yếu là xuất khẩu sản phẩm hoàn chỉnh. Giờ đây châu Á đang xuất khẩu cả quá trình tạo ra sản phẩm.
Việc xây dựng một phiên bản tương tự Eurovision Song Contest tại châu Á không phải là ý tưởng mới. Nhưng nếu thành hiện thực, nó phản ánh một xu hướng lớn hơn. Đó là châu Á đã đủ tự tin để tham gia vào “sân chơi format toàn cầu”, không chỉ với tư cách người mua mà là đối tác đồng sáng tạo.
Eurovision, ra đời từ năm 1956, vượt qua tầm là một cuộc thi âm nhạc, nó là biểu tượng của sự kết nối văn hóa châu Âu. Nếu châu Á có một sân chơi tương tự, đó sẽ là bước khẳng định rằng khu vực này đã đủ năng lực để tạo ra một “trục văn hóa” riêng, thay vì xoay quanh các trung tâm cũ như Mỹ hay châu Âu.
Tuy nhiên, thách thức cũng không nhỏ bởi châu Á là một khu vực đa dạng về ngôn ngữ, chính trị, tôn giáo và thị hiếu. Việc tìm ra một format có thể dung hòa tất cả những yếu tố này đòi hỏi không chỉ nguồn lực tài chính mà còn cả sự tinh tế trong cách tiếp cận văn hóa. Dẫu vậy, việc dự án này được xúc tiến cho thấy rằng châu Á đã sẵn sàng nghĩ và chơi lớn hơn! Sự chuyển dịch này không ngẫu nhiên mà có. Đó là kết quả của nhiều yếu tố cộng hưởng.
Trước hết là quy mô khán giả. Với hàng tỉ người dùng Internet và mạng xã hội, châu Á hiện là thị trường tiêu thụ nội dung lớn nhất thế giới.
Điều này tạo điều kiện để các nhà sản xuất thử nghiệm, tối ưu và phát triển format ngay trong khu vực, trước khi nghĩ đến việc xuất khẩu.
Thứ hai là sự phát triển của nền tảng số. Các nền tảng video, mạng xã hội và streaming giúp nội dung dễ dàng vượt qua biên giới. Một show thực tế tại Trung Quốc hay Hàn Quốc hoàn toàn có thể trở thành hiện tượng tại Việt Nam, Thái Lan hay thậm chí là Mỹ, chỉ sau vài ngày.
Cuối cùng là sự thay đổi trong tư duy sáng tạo. Thế hệ nhà sản xuất trẻ tại châu Á không còn mặc định rằng “chuẩn mực” phải đến từ phương Tây. Họ sẵn sàng thử nghiệm, pha trộn và tạo ra những format mang bản sắc riêng – đôi khi rất khác biệt nhưng lại có sức hút toàn cầu.
Sẽ còn quá sớm để nói rằng châu Á đã thay thế phương Tây trong việc dẫn dắt văn hóa đại chúng toàn cầu. Nhưng rõ ràng, cán cân đang dần dịch chuyển. Dẫu còn nhiều thách thức, châu Á dần chứng minh mình đang tiến gần hơn tới vị thế của một “công xưởng sản xuất văn hóa đại chúng”, thậm chí là “người định hình xu hướng” mới của thế giới.
Thời gian qua, hình ảnh một cô gái diện trang phục cổ trang tại Đà Lạt nhận được sự quan tâm của cộng đồng mạng. Trong các đoạn clip được chia sẻ, cô gái này gây ấn tượng bởi vẻ ngoài xinh đẹp, thoải mái trò chuyện với khách hàng bằng chất giọng đậm chất TVB. Sự duyên dáng, hài hước của cô khi tương tác mang lại tiếng cười cho khách du lịch, được nhiều người yêu mến gọi là “cô Long Đà Lạt”.
Sau đó, những thông tin về cô gái này cũng được tìm kiếm. Được biết “cô Long Đà Lạt” tên thật là Kim Hương, chủ một quán cà phê phim trường. Theo ghi nhận, tài khoản TikTok của quán hút hơn 1,2 triệu lượt xem, là nơi đăng tải những clip cô gái này khi giao lưu, tung hứng với khách hàng.
Các video này hút hàng triệu lượt xem, cho thấy sự quan tâm của nhiều người dành cho nhân vật “cô Long Đà Lạt”. Dưới phần bình luận, một số khán giả khen ngợi sự thông minh, duyên dáng của cô gái này. Trong khi đó, một số khác cho rằng sự xuất hiện của cô giúp quán thu hút nhiều khách du lịch hơn. Thậm chí, nhiều người dành thời gian đến quán chỉ để chụp ảnh, trò chuyện cùng nhân vật này.
Đi kèm với sự nổi tiếng, “cô Long Đà Lạt” cũng đối diện với những điều tiếng. Điển hình là gần đây, cô vướng phải ồn ào với vị khách đến quán, trở thành tâm điểm bàn luận trên mạng xã hội. Ngay sau đó, nhân vật này đã có đoạn clip lên tiếng về ồn ào, được đăng tải trên kênh TikTok của quán với hơn 1,2 triệu lượt theo dõi.
Nói về ồn ào, “cô Long Đà Lạt” cho rằng đây là sự việc không mong muốn, khiến cô thấy áy náy vì để xảy ra hiểu lầm không đáng có. Trong đoạn clip, nhân vật “cô Long Đà Lạt” cũng giải thích rõ quan điểm của mình về vụ việc, đồng thời gửi lời xin lỗi đến các vị khách, mong mọi người có cái nhìn thông cảm hơn cho cả đôi bên. “Em chỉ là một người bình thường, em tiếp chuyện với khách là hữu duyên và là sự tương tác ngẫu nhiên. Và hơn hết em kính trọng, ưu tiên các bác lớn tuổi”, trích nội dung bài viết.
Theo ghi nhận, hiện tại vụ việc đang trở thành đề tài bàn luận trên mạng xã hội. Nhiều người cho rằng khi làm dịch vụ, nhân vật “cô Long Đà Lạt” cần có sự khéo léo hơn khi giải quyết vấn đề. Tuy nhiên cũng có ý kiến lên tiếng bênh vực, cho rằng khách đang kỳ vọng quá mức khi đến trải nghiệm tại quán.
Theo Ifeng hôm 15.4, Chung Lệ Đề (56 tuổi) và chồng là Trương Luân Thạc (44 tuổi) gây chú ý khi chia sẻ về vấn đề thừa kế tài sản và có con chung sau nhiều năm kết hôn. Khi các khách mời đề cập chuyện mỹ nhân gốc Việt để lại tài sản cho 3 con gái riêng, nữ diễn viên úp mở khả năng cô sẽ có con thứ tư. Chia sẻ của sao phim Thiên long bát bộ gây bất ngờ bởi cô hiện đã U.60 và việc sinh con tiềm ẩn nhiều rủi ro. Trước thắc mắc về vấn đề tuổi tác của vợ, Trương Luân Thạc cho biết họ cần có sự chuẩn bị và có thể nhờ sự can thiệp từ công nghệ y học. Anh cũng cho biết nếu mong ước không thành, họ có thể nhận con nuôi.
Chia sẻ từ cặp đôi này khiến không khí trường quay trải qua khoảnh khắc im lặng gượng gạo. MC sau đó đặt câu hỏi về việc Chung Lệ Đề đã có 3 con gái riêng, nhưng sao họ vẫn muốn nhận con nuôi. Trương Luân Thạc giải thích rằng trẻ em thực sự là "chất keo" gắn kết gia đình. "Giữa hai người luôn cần có một điều gì đó để cùng làm vì con cái. Có con rồi thì gia đình mới thực sự có cảm giác giống một mái ấm hơn", nam diễn viên này giải thích.
Sau khi nội dung kể trên được lên sóng đã lập tức làm "dậy sóng" mạng xã hội xứ Trung. Nhiều người xem đặt ra câu hỏi: "Vậy 3 cô con gái đó không phải gia đình sao?". Không ít khán giả chỉ trích phát ngôn của Trương Luân Thạc, cho rằng anh coi con riêng của vợ là "người ngoài" dù trước đó nhiều lần thể hiện mình là người cha tận tâm, yêu thương họ như ruột thịt. Cũng từ đó, dân tình "đào" lại video cũ, sao nam thân thiết với con gái riêng của Chung Lệ Đề, tự hào khoe đó là "con gái của tôi".
Khi được hỏi liệu có phiền lòng nếu Chung Lệ Đề để lại toàn bộ tài sản cho 3 cô con gái hay không, Trương Luân Thạc không do dự trả lời rằng mình không bận tâm. Nam diễn viên nói bản thân tự tin có khả năng tự lo cho cuộc sống riêng. Anh cũng chia sẻ giai đoạn khó khăn, áp lực, các con riêng của vợ ở bên an ủi, cổ vũ anh thậm chí tuyên bố: "Bố đừng lo, sau này con sẽ chăm lo cho bố". Chồng của "bom sex" gốc Việt cho biết anh xúc động trước lời nói của con, cảm thấy mọi cố gắng đều xứng đáng.
Dù vậy, không ít khán giả vẫn chỉ trích, bày tỏ thái độ khó chịu trước lý do Trương Luân Thạc muốn có con. Sao nam 44 tuổi cũng bị chỉ trích không quan tâm đến sức khỏe của vợ. Bên cạnh đó, cũng có ý kiến cho rằng việc cặp đôi mong con sau nhiều năm chung sống là điều chính đáng, nhất là khi 3 cô con gái đã và đang dần đến tuổi trưởng thành.
Chung Lệ Đề và Trương Luân Thạc kết hôn năm 2016. Thời điểm đó, chuyện tình cảm của họ vướng nhiều lời bàn tán vì mỹ nhân 7X hơn "nửa kia" 12 tuổi, đã trải qua 2 cuộc hôn nhân đổ vỡ và có 3 con gái riêng. Sau khi về chung nhà, con gái riêng của nữ diễn viên đổi sang họ của cha dượng, mối quan hệ cha con của họ được tiết lộ rất hòa hợp, thân thiết.
10 năm chung sống, sao phim Truyền thuyết người cá nhiều lần bày tỏ mong muốn có con với chồng trẻ. Cô từng trải qua nhiều phương pháp khác nhau, bao gồm cả thụ tinh nhân tạo nhưng đến nay chưa đạt được mong ước. Nữ diễn viên từng nhiều lần xuất hiện với thân hình biến dạng, cân nặng tăng vọt do dùng thuốc khiến nội tiết tố thay đổi. Các con của Chung Lệ Đề được cho là cũng không ủng hộ mẹ mang thai lần nữa vì lo cho sức khỏe của mẹ.
Ra mắt vào dịp Tết Nguyên đán 2026, Dưới bóng điện hạ bất ngờ trở thành "ngựa ô" phòng vé. Theo News1, phim chính thức cán mốc 16 triệu lượt xem, trở thành phim điện ảnh top 1 doanh thu mọi thời đại tại Hàn Quốc.
Dù có sự góp mặt của "quái kiệt màn ảnh" Yoo Hae Jin, ít ai ngờ được một phim cổ trang lịch sử có thể đạt được thành tích đáng gờm như vậy. Trong bối cảnh phòng vé Hàn ảm đạm suốt hai năm, Dưới bóng điện hạ như "làn gió" đầy mới mẻ, kéo khán giả mọi lứa tuổi đến rạp.
Dưới bóng điện hạ lấy bối cảnh năm 1457 tại Yeongwol, xoay quanh vị vua trẻ Danjong của thời đại Joseon. Ngay từ khi ra đời, vua Danjong (tên thật Lee Hong Hwi) là người thừa kế trực tiếp, dành cả đời để tuân theo đạo lý của bậc quân tử.
Vua cha qua đời, Danjong lên ngôi khi mới 12 tuổi. Chẳng bao lâu, ông bị chú ruột truất ngôi và sống phần đời còn lại ở nơi lưu đày. Lịch sử ghi nhớ ông là nạn nhân của "sự biến Quý Dậu" (1453) và là một vị vua bất hạnh.
Dưới bóng điện hạ không tái hiện cuộc thanh trừng đẫm máu hay thời điểm chuyển giao quyền lực mà lặng lẽ kể lại quãng thời gian Danjong lưu đày đến vùng Gwangcheon-gol hẻo lánh. Tại đây người dân không khao khát quyền lực mà chỉ mong có một bữa ăn no.
Trưởng thôn Eom Heung Do (Yoo Hae Jin) quyết tâm biến Gwangcheon-gol thành nơi lưu đày với mong muốn cả thôn được "đổi đời". Trớ trêu thay, người xuất hiện tại Gwangcheon-gol không phải người quyền lực với bộ râu dài như mong đợi mà là một cậu bé rất trẻ.
Theo The Korea Herald, lịch sử Hàn Quốc ghi lại rất ít thông tin về mối quan hệ giữa Danjong và dân làng, bởi hệ thống đẳng cấp khắt khe thời bấy giờ gần như không cho phép điều đó xảy ra.
Dưới bàn tay đạo diễn Jang Hang Jun, vị vua trẻ trở thành người thầy, người bạn và người không thể thiếu của dân làng Gwangcheon-gol. Dù về mặt lịch sử đây là một sự tưởng tượng, ông vẫn khéo léo khiến khán giả đồng cảm sâu sắc với hoàn cảnh của Danjong, đồng thời khơi gợi tò mò cuộc "tình cờ" này sẽ mang lại kết cục ra sao.
Mối quan hệ giữa vua Danjong và trưởng thôn Eom Heung Do chỉ lưu lại trong sử sách vỏn vẹn hai dòng.
Đạo diễn Jang Hang Jun đã dùng trí tưởng tượng để lấp khoảng trống giữa hai dòng sử này và hoàn thiện bộ phim.
Như tựa đề, phim dựa vào sức mạnh của lịch sử để kể câu chuyện về con người, để rồi giúp khán giả cảm nhận được hơi ấm con người vượt ra ngoài câu chuyện lịch sử.
Nếu nội dung là xương sống của một bộ phim thì diễn xuất của diễn viên chính là "đôi cánh" để nâng câu chuyện bay xa và chạm đến trái tim khán giả. Ở đoạn đầu phim, sức hấp dẫn của Yoo Hae Jin dẫn dắt toàn bộ. Dù không hát Pansori, lời nói của anh vẫn mang nhịp điệu đặc biệt khiến người xem hứng thú.
Park Ji Hoon cũng không hề kém cạnh. Dù là vai diễn điện ảnh đầu tay, đóng chung với "quái kiệt màn ảnh" Yoo Hae Jin, anh cũng không bị lu mờ. Nam diễn viên khắc họa một Danjong gầy gò, lặng lẽ, mang nỗi đau của một người chưa từng được tự quyết cuộc đời nhưng không mất đi phẩm giá.
Danjong hiện lên vừa đáng thương vừa đáng kính, giữ chân khán giả đến cuối phim. Sự kết hợp diễn xuất giữa Yoo Hae Jin và Park Ji Hoon đặc biệt nổi bật ở đoạn kết, mang lại cảm xúc mạnh mẽ.
Truyền thông Hàn dành nhiều lời khen cho Dưới bóng điện hạ. Tờ CR Times nhận xét một số kỹ xảo phim vẫn còn hạn chế nhưng bộ phim vẫn hội tụ đầy đủ yếu tố hấp dẫn của dòng phim cổ trang.
"Câu chuyện về trưởng làng và vị vua bị lưu đày như một câu chuyện cổ tích pha trộn giữa tiếng cười và nước mắt, đồng thời đặt ra những câu hỏi sâu sắc về con người và cuộc sống. Có thể nói phim để lại dư âm dài lâu nhờ diễn xuất xuất sắc của dàn diễn viên" - CR Times viết.
Còn tờ Chosun đặc biệt ấn tượng với cách đạo diễn Jang Hang Jun lựa chọn kể chuyện lịch sử: "Trong dòng chảy lớn của lịch sử, đạo diễn khéo léo hạ câu chuyện xuống bằng chi tiết đời thường nhất là bữa cơm để chạm sâu vào trái tim khán giả.
Làn khói tàn khốc từng thiêu đốt thân xác các trung thần nay lại hiện lên trong làn hơi ấm của bát cơm. Dưới bóng điện hạ cho thấy con người vừa mang trong mình sự sống lẫn cái chết, đồng thời chính con người cũng nâng đỡ lẫn nhau".