Tháng Tư từng được xem là giai đoạn bản lề, khi các đội đua vô địch thể hiện bản lĩnh và độ ổn định. Nhưng với HLV Mikel Arteta, đây lại là cái dớp ám ảnh, bởi Arsenal tiếp tục gây thất vọng đúng vào thời điểm quan trọng nhất của mùa giải.
Trước vòng 32, Arsenal nắm lợi thế lớn trong cuộc đua vô địch. Họ hơn Man City chín điểm, dù đá nhiều hơn một trận, và được đánh giá có lịch thi đấu tương đối thuận lợi. Trận tiếp Bournemouth trên sân nhà Emirates được xem là cơ hội để “Pháo Thủ” gia tăng cách biệt, tạo áp lực tối đa lên đối thủ trước khi hai đội gặp nhau ở Etihad ngày 19/4.
Nhưng thay vì củng cố vị thế, Arsenal lại tự làm khó bản thân bằng thất bại 1-2. Họ lỡ cơ hội nới rộng khoảng cách, đồng thời phơi bày nhiều vấn đề cũ, đặc biệt là sự sa sút quen thuộc trong tháng tư dưới thời Arteta.
Tháng Tư là giai đoạn Arsenal đạt tỷ lệ thắng thấp nhất kể từ khi Arteta nắm quyền. Dưới trướng HLV này, “Pháo Thủ” chơi 26 trận trong tháng tư, thắng 11, hòa 7 và thua 8, tỷ lệ thắng chỉ 42%. Họ ghi trung bình 1,9 bàn mỗi trận, những con số khiêm tốn hơn nhiều so với đối thủ.
Pep Guardiola thường tăng tốc cùng Man City trong thời gian này. CLB thành Manchester thắng tới 30 trong 38 trận Ngoại hạng Anh diễn ra trong tháng này dưới thời Guardiola, đạt hiệu suất gần 79%, ghi 102 bàn, trung bình 2,7 bàn mỗi trận.
Sự tương phản đó từng nhiều lần định đoạt cuộc đua vô địch, và dấu hiệu lặp lại đang ngày càng rõ rệt. Thất bại trước Bournemouth là minh chứng mới nhất.
Arsenal bước vào trận với dấu hiệu bất ổn về lực lượng. Việc thiếu vắng Bukayo Saka và Martin Odegaard khiến khả năng sáng tạo giảm sút rõ rệt, trong khi Eberechi Eze chưa đạt thể trạng tốt nhất. Ở tuyến dưới, Ben White tiếp tục bị đặt dấu hỏi về vị trí và khả năng phòng ngự.
Những vấn đề đó nhanh chóng lộ diện. Ngay phút 17, sai lầm vị trí của White khiến Arsenal thủng lưới sau pha dàn xếp đơn giản của Bournemouth. Bàn gỡ của Viktor Gyokeres trên chấm đá phạt đền chỉ mang tính giải tỏa tạm thời, bởi thế trận mà đội chủ nhà tạo ra không đủ thuyết phục.
Thống kê phản ánh rõ điều đó. Trong hiệp một, Arsenal chỉ dứt điểm bốn lần, dù chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) đạt 1,26. Nhưng quan trọng hơn, cách họ triển khai bóng thiếu mạch lạc, phụ thuộc nhiều vào các quả tạt và tình huống cố định.
Sang hiệp hai, Arteta tung thêm Leandro Trossard và Eze nhằm cải thiện hàng công, nhưng tình hình không khá hơn. Arsenal thậm chí trở nên đơn điệu, liên tục sử dụng bóng dài hướng tới Gyokeres. Khi không thể kiểm soát thế trận, họ phải trả giá bằng bàn thua ở phút 74 sau một pha phản công.
Cú sẩy chân ở Emirates nối dài chuỗi phong độ đáng lo ngại của “Pháo Thủ”. Sau khi chỉ thua ba trong 49 trận đầu mùa trên mọi đấu trường, Arsenal đã thua tới ba trong 4 trận gần nhất. Sự chững lại này diễn ra đúng vào giai đoạn họ cần duy trì sự ổn định nhất.
Ở các mùa trước, kịch bản tương tự đã nhiều lần xảy ra. Arsenal từng đánh rơi lợi thế trong cuộc đua vô địch mùa 2022-2023 sau trận thua 1-4 trước Man City, rồi tiếp tục hụt hơi mùa 2023-2024 với thất bại 0-2 trước Aston Villa. Những cú vấp này đều đến trong tháng Tư, thời điểm áp lực tăng cao và đòi hỏi bản lĩnh lớn hơn.
Ngay cả các trận hòa cũng có thể gây tổn hại. Việc mất điểm trước Fulham (2021), West Ham, Southampton (2023), hay Crystal Palace (2025) ở giai đoạn này từng khiến Arsenal trả giá trong cuộc đua đường dài.
Ở chiều ngược lại, Man City thường tận dụng triệt để cơ hội. Kể từ lần thua Leeds United năm 2021, họ thắng 19 và hòa hai trong 21 trận tháng Tư gần nhất. Đội bóng của Guardiola ghi từ hai bàn trở lên trong hầu hết các trận, thậm chí có 10 trận ghi ít nhất 4 bàn.
Khoảng cách về phong độ giữa hai đội trong tháng này phản ánh sự khác biệt về tâm lý và bản lĩnh. Man City sở hữu kinh nghiệm chinh phục danh hiệu, còn Arsenal vẫn đang trong quá trình hoàn thiện. Chiều sâu đội hình và cách xoay vòng cầu thủ cũng có thể là nguyên nhân.
Thất bại trước Bournemouth khiến lợi thế của Arsenal trở nên mong manh. Họ sẽ phải chuẩn bị cho chuỗi trận quyết định, trước mắt là cuộc tái đấu Sporting Lisbon tại Champions League, rồi hành quân đến Etihad trong trận được xem như “chung kết sớm” ở Ngoại hạng Anh.
Trận đấu đó có thể trở thành bước ngoặt của mùa giải. Nếu tiếp tục đánh mất điểm, Arsenal nhiều khả năng sẽ lặp lại kịch bản hụt hơi quen thuộc. Ngược lại, một chiến thắng sẽ giúp họ phá bỏ ám ảnh và chứng minh sự trưởng thành.
Rạng sáng 9-4, Atletico Madrid đã giành chiến thắng 2-0 trước Barca ngay trên "thánh địa" Camp Nou của đối thủ ở lượt đi tứ kết Champions League 2025 - 2026. Một lần nữa đội bóng thành Madrid chứng minh rằng tại đấu trường danh giá nhất châu Âu, họ không cần chơi bóng hoa mỹ để chiến thắng.
Trận đấu tại Camp Nou diễn ra đúng theo kịch bản mà ông Simeone yêu thích nhất: nhường sân khấu cho đối thủ, chịu đựng sức ép và trừng phạt sai lầm bằng sự lạnh lùng đến tàn nhẫn.
Suốt hiệp một, Barca của Hansi Flick với những gương mặt trẻ đầy khao khát như Lamine Yamal hay Pedri đã kiểm soát bóng lên tới gần 60%. Họ dồn ép, ban bật và tạo ra cảm giác rằng bàn thắng chỉ là vấn đề thời gian. Thế nhưng, giữa lúc Barca đang say sưa với những đợt hãm thành, Atletico lại tung ra đòn phản công lạnh lùng.
Bước ngoặt của trận đấu đến từ một khoảnh khắc phản công mẫu mực. Julian Alvarez thực hiện một đường chuyền loại bỏ hoàn toàn hàng tiền vệ Barca để Giuliano Simeone băng xuống.
Trong nỗ lực truy cản từ phía sau, trung vệ trẻ Pau Cubasi đã phạm lỗi. Trọng tài Kovacs, sau khi tham khảo VAR, đã thay đổi quyết định từ thẻ vàng thành thẻ đỏ. Ngay sau đó, chính Alvarez đã vẽ một đường cong tuyệt mỹ từ quả đá phạt trực tiếp, đưa bóng găm thẳng vào góc chết khung thành thủ môn Joan Garcia.
Sang hiệp hai, dù chơi thiếu người, Barca vẫn nỗ lực vùng lên, nhưng vấp phải một "bức tường" đúng nghĩa. Thủ thành Musso với 7 pha cứu thua xuất thần đã từ chối mọi nỗ lực của đội chủ nhà.
Và khi Barca dồn toàn lực lên tìm bàn gỡ thì ở phút 80, Atletico lại tung ra cú đấm quyết định. Một pha phối hợp bài bản giữa Griezmann và Ruggeri đã tạo điều kiện cho Alexander Sorloth dứt điểm gọn gàng, ấn định tỉ số 2-0. Atletico không cần hoa mỹ. Họ đá để giành chiến thắng trên sự thực dụng tối đa.
Chiến thắng trước Barca không phải là một sự may mắn nhất thời. Nó là sự tiếp nối của truyền thống "lì lợm" được Atletico duy trì suốt hơn một thập niên dưới triều đại Simeone. Tại Champions League, Atletico Madrid không bao giờ là một đội bóng dễ bị khuất phục, bởi họ sở hữu sức chịu đựng đặc biệt.
Lịch sử giải đấu này đã nhiều lần chứng kiến Atletico biến những gã khổng lồ thành nạn nhân. Năm 2014 và 2016, Atletico loại chính Barca của bộ ba Messi - Suarez - Neymar hùng mạnh hay một Bayern Munich của Pep Guardiola để tiến vào chung kết.
Đó là những trận đấu mà Atletico có thể cầm bóng chưa đến 30%, chịu đựng hàng chục cú dứt điểm. Nhưng cuối cùng họ vẫn đứng vững và kết liễu đối thủ bằng những tình huống phản công sắc bén. Điểm tựa của Atletico luôn là tinh thần "Cholismo" - một triết lý bóng đá coi việc phòng ngự là một nghệ thuật.
Bản lĩnh của họ được trui rèn qua những đêm huyền diệu tại Anfield năm 2020 - nơi họ đánh bại một Liverpool đang ở đỉnh cao phong độ ngay tại "chảo lửa" của đối phương. Đối với Atletico, Champions League không phải là cuộc đua marathon như La Liga mà là những trận đánh giáp trực tiếp - nơi kinh nghiệm, sự tinh quái và khả năng chịu đòn quyết định tất cả.
Sự lì lợm của Atletico còn đến từ truyền thống "lấy yếu thắng mạnh" đã được định hình từ thời cố huyền thoại Luis Aragones. HLV Simeone đã nâng tầm truyền thống đó thành một văn hóa tại Metropolitano.
Trận thắng 2-0 trước Barca tại Camp Nou tiếp tục là minh chứng rõ nhất cho phong cách của Atletico. Trong khi Barca vẫn còn đó sự mong manh của một tập thể trẻ đang trong quá trình định hình, Atletico lại cho thấy sự già rơ của một đội đóng quá nhiều kinh nghiệm. Kết thúc trận lượt đi, Atletico đã đặt một chân vào bán kết. Với lợi thế 2 bàn và được trở về "pháo đài" Metropolitano ở lượt về, đoàn quân của Simeone chắc chắn sẽ còn khó chịu hơn gấp bội.
Lịch sử Champions League luôn cần những đội bóng như Atletico - những người chứng minh rằng trong bóng đá, trái tim và sự lì lợm đôi khi còn quan trọng hơn cả những bản hợp đồng "bom tấn" hay lối chơi đẹp mắt. Barca đã thua không chỉ vì một chiếc thẻ đỏ, mà vì họ đã đụng phải một quái kiệt thực sự của đấu trường Champions League.
Chặng 7 Cúp truyền hình TP.HCM 2026 có lộ trình phường Trường Vinh (Nghệ An) - Hà Tĩnh - phường Đồng Hới (Quảng Trị), dài 197,5km.
Đây cũng là chặng đầu tiên các tay đua phải chinh phục đường đèo. Cụ thể ở đây là Đèo Ngang, với đỉnh đèo nằm cách điểm xuất phát 130km. Người đã chinh phục thành công ngọn đèo này là cua rơ Đặng Thành Được của đội Hà Nội. Kết quả này cũng giúp anh trở thành chủ nhân đầu tiên của áo đỏ Cúp truyền hình TP.HCM năm nay.
Chặng 7 diễn ra ngày 9-4 tiếp tục diễn ra dưới thời tiết nắng nóng oi bức. Điều này mang đến thử thách cực lớn với các tay đua, khi họ phải trải qua quãng đường gần 200km.
Cách đích đến khoảng 15km, Christoph Janssen (Đồng Tháp 1) tách khỏi tốp đầu để đi một mình giống như ở chặng 2. Tuy nhiên về gần cuối, anh vẫn bị đoàn đông bắt kịp.
Các tay đua lúc này tạo ra ra nhiều cuộc tấn công đầy kịch tính. Ngay vạch đích, Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai) tung nước rút mạnh mẽ, giành chiến thắng chặng thứ 3 tại cuộc đua năm nay. Người về thứ hai là Roman Maikin (Gạo Hạt Ngọc Trời An Giang), trong khi Lê Nguyệt Minh (Kenda Đồng Nai) cán đích thứ 3.
Với chiến thắng chặng lần này, Marchuk Dzianis tiếp tục bảo vệ thành công áo vàng tổng sắp và áo xanh cho tay đua nước rút tốt nhất.
Nguyễn Văn Nhã (Võ Đắc Đồng Nai) bảo vệ thành công áo cam cho tay đua Việt Nam xuất sắc nhất. Lâm Gia Hào (Đồng Tháp 2) vẫn là chủ nhân áo trắng cho tay đua trẻ xuất sắc nhất.
Ở chung kết play-off hôm 31/3, Italy hòa Bosnia & Herzegovina 1-1 qua 120 phút thi đấu rồi thua 1-4 ở loạt luân lưu, dẫn đến lần thứ ba liên tiếp lỡ World Cup. Ở hai lần tranh vé vớt gần nhất, đội tuyển từng bốn lần vô địch thế giới lần lượt thua Thụy Điển và Bắc Macedonia vốn bị đánh giá thấp hơn.
Jurgen Klinsmann - nhà vô địch World Cup 1990, từng khoác áo Inter và Sampdoria ở Serie A, cho biết thất bại này khiến ông mất ngủ và buồn bã. "Tôi đã chịu nỗi đau cùng những người bạn Italy ở Los Angeles", ông nói với Corriere dello Sport. "Đêm hôm sau, tôi vật vã không ngủ được".
Huyền thoại bóng đá Đức cho rằng bóng đá Italy đang phải trả giá vì thiếu thủ lĩnh, thiếu những cầu thủ đối mặt trực diện với đối thủ và thiếu niềm tin vào các cầu thủ trẻ. Ông còn so sánh với cách quản lý cầu thủ ở Italy hiện nay: "Nếu chơi ở Italy, Yamal và Musiala có lẽ sẽ bị đẩy xuống Serie B để tích lũy kinh nghiệm".
Yamal được trao cơ hội thi đấu cho đội một Barca từ khi mới 15 tuổi. Anh trở thành trụ cột của cả Barca lẫn tuyển Tây Ban Nha từ tuổi 16. Trong khi đó, Jamal Musiala, 23 tuổi, là nhân tố chủ chốt của Bayern nhiều năm qua và từng cùng tuyển Đức dự Euro 2020, 2024 và World Cup 2022.
So sánh của Klinsmann tuy là giả định nhưng lại phản ánh chính xác tư duy bảo thủ đang tồn tại, khi rất ít tài năng trẻ Italy được trao cơ hội ra sân thường xuyên. Cựu tiền đạo 61 tuổi cũng chỉ ra một nguyên nhân gốc rễ khác: tư duy chiến thuật quá an toàn. "Nhiều HLV vẫn đặt mục tiêu không thua lên hàng đầu thay vì thắng bằng mọi giá", ông nói. "Và đây là kết quả chúng ta thấy".
Cùng quan điểm, Fabio Capello - cựu HLV Milan, Roma, Real Madrid và đội tuyển Anh - cũng phân tích sâu về vấn đề bóng đá Italy từ cấp trẻ đến đội tuyển quốc gia. Trong cuộc phỏng vấn với La Gazzetta dello Sport, ông chỉ ra rằng thất bại trước Bosnia phản ánh những vấn đề căn bản hơn là một trận đấu cụ thể.
"Thất bại ba lần liên tiếp chứng tỏ còn một căn bệnh chưa được chữa", Capello nói, nhấn mạnh sự thiếu liên kết giữa đội tuyển và các CLB nội địa. "Ngày xưa, đội tuyển được hình thành từ 'khối CLB', còn bây giờ cầu thủ rải rác. Không còn khối, tinh thần đồng đội yếu. Gattuso đã cố gắng tạo nhóm nhưng rất khó trong điều kiện hiện nay".
Về bóng đá trẻ, Capello cảnh báo rằng hệ thống đào tạo Italy đang mắc sai lầm nghiêm trọng, nơi các cầu thủ trẻ phải thực hiện các bài tập chiến thuật giống hệt các cầu thủ chuyên nghiệp. Cựu HLV 79 tuổi cho biết: "Tôi hay hỏi: 'Các em có thích chơi bóng không?' - 'Có'. 'Các em làm các bài tập giống chuyên nghiệp à?' - 'Có'. Tôi sẽ loại những HLV như vậy. Trẻ em cần được vui chơi, nhưng cũng phải học cách xử lý bóng cơ bản. Chúng ta thiếu những HLV hiểu rõ từng cầu thủ, biết cách điều chỉnh theo chiều cao, kích cỡ chân và khả năng của các em. Dạy kỹ thuật cơ bản, quan sát và hiểu cầu thủ mới là điều quan trọng".
Capello cũng nhận định rằng đội tuyển hiện tại thiếu chất lượng và cần một kế hoạch dài hạn: "Để bắt đầu lại, cần một kế hoạch 10 năm và phải làm ngay. Người kế nhiệm cũng khó có thể làm ngay, họ phải may mắn sở hữu nhóm cầu thủ đủ tinh thần và chất lượng để tạo thành đội hình mới".
Capello, sinh năm 1946, khẳng định sẽ không tái xuất trong bóng đá Italy: "Ở tuổi của tôi? Có điên không?".