Thành công của hai CLB Công An Hà Nội và Thể Công – Viettel khi đang dẫn đầu V-League 2025 – 2026 đến từ đội hình chất lượng và có nhiều ngôi sao. Nhưng dấu ấn của hai HLV ngoại Alexandre Polking và Velizar Popov là không nhỏ.
Cho đến giờ, chỉ có 3 HLV ngoại từng giành chức vô địch V-League là Henrique Calisto (Bồ Đào Nha), Arjhan Songamsak (Thái Lan) và Chun Jae Ho (Hàn Quốc) sau 24 mùa V-League. Cụ thể HLV Arjhan Songamsak đưa CLB Hoàng Anh Gia Lai vô địch hai năm liên tiếp 2003, 2004. HLV Calisto cũng đưa CLB Đồng Tâm Long An đăng quang hai năm liên tiếp 2005, 2006. Còn HLV Chun Jae Ho cùng CLB Hà Nội vô địch năm 2022.
Nhưng không vì thế mà phủ nhận đóng góp của các HLV ngoại trong sự phát triển của bóng đá Việt Nam. Các thầy “Tây” ít nhiều cũng để lại dấu ấn nhất định trong việc tăng tính cạnh tranh của giải đấu và thúc đẩy chuyên môn của các cầu thủ Việt Nam. Thậm chí V-League năm nay có thể là mùa giải tôn vinh 2 HLV ngoại Alexandre Polking (Brazil và Đức) và Velizar Popov (Bulgaria).
Với 2 chức vô địch AFF Cup cùng tuyển Thái Lan, Alexandre Polking là HLV tên tuổi của bóng đá Đông Nam Á và đang khiến V-League sôi động khi dẫn dắt CLB Công An Hà Nội (CAHN). Với lối chơi kiểm soát và tấn công đa dạng, CAHN đang dẫn đầu cuộc đua vô địch V-League 2025 – 2026 với 44 điểm sau 17 trận, hơn 9 điểm so với đội xếp thứ 2 là Thể Công – Viettel (TCVT).
Thứ hạng của CLB TCVT cũng cho thấy vai trò và đóng góp lớn của HLV Velizar Popov – người từng biến CLB Thanh Hóa trở thành chướng ngại thực sự với các đội đua vô địch trong 3 năm cầm quân tại đây. Mùa trước, CLB TCVT xếp hạng 4 chung cuộc, thủng lưới đến 29 bàn sau 26 trận. Nhưng giờ họ chỉ mới thủng lưới có 15 bàn sau 17 trận, ít thứ hai V-League 2025 – 2026 sau mỗi CAHN (thủng lưới 14 bàn).
HLV Harry Kewell, cựu danh thủ Liverpool và tuyển Úc, dù chỉ mới đến dẫn dắt CLB Hà Nội giữa mùa cũng đã lập tức tạo ra sự chuyển biến. Từ vị trí giữa bảng, CLB Hà Nội nhảy vào top 4 nhờ những chiến thắng ấn tượng.
Dù phải chia sức đá nhiều đấu trường mùa này, HLV Alexandre Polking vẫn đưa CLB CAHN băng băng về đích. Sự xuất sắc của CAHN đã đem đến sự hấp dẫn ở các trận đấu mà đội tranh tài.
Các đối thủ buộc phải nỗ lực hơn để đánh bại họ hoặc đơn giản là không thua đậm. Điều này khiến chất lượng trận đấu và cả chất lượng thi đấu của các cầu thủ nội cũng được nâng lên rõ rệt nhằm thích nghi với nhịp độ trận đấu.
Không chỉ thể hiện đẳng cấp cầm quân, giúp các cầu thủ ngày một hoàn thiện lối chơi kiểm soát, ông còn là nhà tâm lý tuyệt vời với các học trò. Đình Bắc vừa lập cú đúp bàn thắng đầu tiên ở V-League 2025 – 2026 ở trận thắng SHB Đà Nẵng 5-1 ở vòng 17 đã chạy ra ôm chầm lấy ông thầy để ăn mừng chính là sự cảm ơn cho niềm tin đã dành cho mình.
“Thầy Polking nhiệt tình, kiên nhẫn với tôi, luôn giúp tôi cải thiện từng ngày. Có những khoảng thời gian thi đấu chưa tốt, tôi thật sự biết ơn vì thầy đã luôn ở bên giúp tôi không bỏ cuộc. Thầy hay gửi tin nhắn giúp tôi giữ được động lực”, Đình Bắc kể.
Với HLV Velizar Popov, ông nổi tiếng với việc xây dựng lối chơi pressing cường độ cao, dám chơi sòng phẳng với các đối thủ mạnh, giúp cầu thủ nội cải thiện đáng kể tư duy chiến thuật. Đó là yếu tố giúp tập thể không nhiều ngôi sao như Thanh Hóa giành hạng 4 V-League 2023, hai lần liên tiếp vô địch Cúp quốc gia 2023, 2023 – 2024 và giành một Siêu cúp 2023.
Ông Popov còn nhào nặn các cầu thủ vô danh trở thành ngôi sao. Doãn Ngọc Tân, Thái Sơn, Lê Văn Thuận hay Nguyễn Ngọc Mỹ đều từng là học trò của Popov hồi ở Thanh Hóa. Từ chỗ không ai biết đến, họ trở thành cầu thủ nổi bật của tuyển Việt Nam và U23 Việt Nam hiện tại.
Với HLV Popov, đội trưởng Bùi Tiến Dũng của CLB TCVT chia sẻ: “Sự xuất hiện của các HLV ngoại, đặc biệt là HLV Popov, đã mang đến những thay đổi rõ rệt cả về tư duy quản lý lẫn chuyên môn ở TCVT, trước hết là kỷ luật và chuẩn mực chuyên nghiệp.
HLV Popov yêu cầu rất cao về cường độ tập luyện, chế độ sinh hoạt và khả năng duy trì phong độ ổn định. Điều này giúp các cầu thủ, trong đó có tôi, duy trì sự tập trung và ổn định xuyên suốt mùa giải.
Ông Popov hướng đến lối chơi chủ động, kiểm soát và tổ chức chặt chẽ ở cả hai trạng thái tấn công – phòng ngự. Cầu thủ không chỉ thực hiện nhiệm vụ theo vị trí mà còn phải hiểu rõ hệ thống vận hành chung của đội bóng. Điều này giúp nâng cao khả năng đọc trận đấu, đưa ra quyết định và thích nghi với nhiều tình huống khác nhau”.
Các cầu thủ CLB Hà Nội thừa nhận vai trò chuyên môn và khả năng tạo động lực, cảm hứng thi đấu của HLV Harry Kewell. Tiền đạo nhập tịch Đỗ Hoàng Hên chia sẻ: “HLV Kewell đã động viên chúng tôi tiếp tục tiến lên. Những ý tưởng chiến thuật của ông ấy được truyền tải và minh họa rất rõ ràng. Chúng tôi luôn cố gắng để đồng hành cùng ông ấy, để đưa CLB Hà Nội trở lại đúng với vị thế vốn có”.
Trận thắng đậm này không chỉ giúp CLB Công an Hà Nội củng cố vững chắc ngôi đầu bảng với 44 điểm, hơn đội đứng nhì bảng là Thể Công Viettel đến 10 điểm (đấu ít hơn 1 trận), mà còn giúp Đình Bắc giải tỏa tâm lý ở V-League. Bàn thắng trong trận gặp Đà Nẵng là bàn đầu tiên của tiền đạo sinh năm 2004 tại V-League 2025-2026. Bàn gần nhất của Đình Bắc diễn ra ở vòng 9 mùa trước, trong trận thắng Bình Định ngày 20.11.2024.
Dù đạt phong độ xuất sắc ở U.23 Việt Nam từ năm 2025 đến đầu năm 2026, với 10 bàn sau 18 trận tại các giải SEA Games 33 cũng như U.23 châu Á 2027, nhưng phong độ ấy không được thể hiện tại Công an Hà Nội, khi anh mới ghi 5 bàn sau 28 trận trên mọi mặt trận mùa này. Tính riêng tại V-League, Đình Bắc mới có 5 bàn qua 42 trận cho CLB Quảng Nam và CLB Công an Hà Nội qua ba mùa giải.
Có thể thấy Đình Bắc chịu khá nhiều áp lực tại V-League, nhất là sau thành công cùng U.23 Việt Nam. Trong trận thắng CLB Đà Nẵng, anh đã bỏ lỡ khá nhiều cơ hội ngon ăn dù có đối mặt thủ môn Văn Toản. Đình Bắc vẫn xông xáo, vẫn chạy khắp mặt sân không biết mệt mỏi với những pha bứt tốc dũng mãnh, như anh từng thể hiện trong màu áo U.23 Việt Nam, nhưng anh vẫn vô duyên với các bàn thắng trong hàng loạt trận từ đầu mùa.
Phải đến trận đấu ở vòng 17 hôm qua, anh mới có được không chỉ 1 mà đến 2 bàn, đều ở những tình huống ghi bàn khá giống nhau. Nếu bàn thắng đầu là pha thoát xuống từ đường chọc khe của đồng đội cùng pha phá bóng hụt của thủ môn Văn Toản, giúp anh dễ dàng ghi bàn vào lưới trống thì ở bàn thứ 2, anh cũng có cơ hội đối mặt Văn Toản. Nhưng lần này là cú sửa bóng điệu nghệ của anh đưa bóng vào sát cột trái khung thành.
Rõ ràng, việc Đình Bắc ghi bàn trở lại ở V-League không chỉ giúp anh lấy lại sự tự tin mà còn khiến HLV Polking vui mừng. Đơn giản tiền đạo trẻ của U.23 Việt Nam đã thay thế xứng đáng vai trò ghi bàn của tiền đạo ngoại xuất sắc là Alan để lại sau khi bị chấn thương nặng. Chính HLV Polking cũng nhận xét sau trận đấu rằng nỗ lực tập luyện chuyên nghiệp của Đình Bắc đã được đền đáp bằng 2 bàn thắng ở trận đấu vòng 17. Nhận xét này cho thấy cầu thủ trẻ này đạt yêu cầu cao về tính ổn định và sự tập trung trong lối chơi.
Đặc biệt, HLV Kim Sang-sik của đội tuyển Việt Nam cũng vui không kém khi học trò cưng đã "nổ súng" tại V-League. Bởi đây mới là sân chơi chứng tỏ giá trị của một cầu thủ, là thước đo đánh giá năng lực thực sự của một cá nhân, từ đó tạo cơ hội bước chân vào đội tuyển quốc gia. Chỉ có ghi được bàn thắng ở V-League, Đình Bắc mới chứng minh giá trị của mình sau những thành công rực rỡ ở các giải trẻ. Ông Kim đã có thể thở phào nhẹ nhõm về phong độ đang vào phom của người học trò cưng của mình.
Hy vọng với cơ hội sẽ được ra sân nhiều hơn ở V-League cùng áp lực được giải tỏa, Đình Bắc sẽ tiếp tục ghi những bàn thắng quan trọng, giúp CLB Công an Hà Nội thẳng tiến đến ngôi vô địch V-League mùa này, đồng thời trở thành đối tác quan trọng cùng Xuân Son và Hoàng Hên trên đội tuyển Việt Nam trong thời gian tới.
Trên sân Joko Samudro, đoàn quân Cristiano Roland nhanh chóng áp đặt lối chơi ngay sau khai cuộc. Việt Nam chủ động kiểm soát bóng, triển khai các pha phối hợp ngắn ở trung lộ lẫn hai biên nhờ các tiền vệ tấn công có kỹ thuật như Chu Ngọc Nguyễn Lực, Nguyễn Văn Dương hay Lê Sỹ Bách.
Cơ hội đầu tiên đến từ rất sớm khi Văn Dương sút xa chệch cột ở phút 6, trước khi chính tiền đạo này bỏ lỡ tình huống đối mặt thủ môn Adam Nurfakrullah ở phút 11. Tuy nhiên, sức ép liên tục của đội bóng áo đỏ nhanh chóng được cụ thể hóa.
Phút 12, từ quả phạt góc bên cánh phải, Sỹ Bách băng cắt ở cột gần, đánh đầu về góc xa mở tỷ số. Chính tiền vệ phải này ghi bàn ấn định thắng lợi 4-0 trước chính Malaysia ở lượt cuối vòng loại U17 châu Á tháng 11/2025. Lần này, anh tiếp tục chọc thủng lưới đối thủ.
Thế trận sau đó hoàn toàn thuộc về thầy trò Roland. Phút 27, cách biệt được nhân đôi. Hậu vệ Đào Quý Vương căng ngang từ cánh phải, tiền đạo Lê Trọng Đại Nhân tinh tế bỏ bóng, tạo điều kiện để Sỹ Bách sút chìm chuẩn xác, hoàn tất cú đúp.
Bàn thua thứ hai khiến hệ thống phòng ngự của Malaysia bắt đầu rối loạn. Phút 38, Quý Vương tiếp tục để lại dấu ấn với pha xâm nhập từ cánh phải rồi căng ngang thuận lợi, để Văn Dương đệm bóng cận thành, nâng tỷ số lên 3-0. Văn Dương cũng từng ghi bàn vào lưới Malaysia ở vòng loại U17 châu Á như Sỹ Bách.
Sang hiệp hai, kịch bản không thay đổi. U17 Việt Nam tiếp tục kiểm soát bóng, duy trì áp lực vừa đủ, trong khi Malaysia gần như không thể tổ chức tấn công mạch lạc.
Đến phút 56, Việt Nam ấn định chiến thắng 4-0. Từ một pha đá phạt không thành, Anh Hào nhanh chóng thu hồi bóng rồi chuyền vào trung lộ. Hậu vệ Nguyễn Mạnh Cường đệm bóng một chạm gọn gàng về góc xa, không cho thủ môn đối phương cơ hội cản phá.
Sau bàn thắng thứ tư, U17 Việt Nam chủ động giảm nhịp độ. HLV Roland điều chỉnh nhân sự, đồng thời yêu cầu học trò giữ bóng chắc, tránh va chạm không cần thiết. Dù vậy, đội bóng vẫn duy trì thế kiểm soát, khiến Malaysia không thể vùng lên.
Điểm trừ duy nhất của U17 Việt Nam là chấn thương của Đại Nhân ở phút 66, khi tiền vệ này phải rời sân bằng cáng sau một pha va chạm. Dù vậy, chiến thắng 4-0 đủ giúp U17 Việt Nam lên đứng đầu bảng A. Hiệu số bàn thắng bại cao cũng có thể là yếu tố quan trọng trong cuộc đua vé đi tiếp. Quan trọng hơn, màn trình diễn cho thấy sự chuẩn bị kỹ lưỡng và tính tổ chức cao của đội bóng dưới thời Roland.
Ở lượt trận tiếp theo ngày 16/4, Việt Nam sẽ gặp Timor Leste, trước khi chạm trán chủ nhà Indonesia ngày 19/4.
Giải U17 Đông Nam Á 2026 được tổ chức lần thứ 21, tại Indonesia từ ngày 11/4 đến 24/4. Giải quy tụ 12 đội tuyển trẻ trong khu vực, gồm cả Australia, không qua vòng loại, thi đấu tại hai sân ở khu vực Greater Surabaya. Các cầu thủ sinh từ năm 2009 trở về sau đủ điều kiện tham dự. Sau vòng bảng, ba đội nhất bảng cùng đội nhì có thành tích tốt nhất vào bán kết.
Rạng sáng 9-4, Atletico Madrid đã giành chiến thắng 2-0 trước Barca ngay trên "thánh địa" Camp Nou của đối thủ ở lượt đi tứ kết Champions League 2025 - 2026. Một lần nữa đội bóng thành Madrid chứng minh rằng tại đấu trường danh giá nhất châu Âu, họ không cần chơi bóng hoa mỹ để chiến thắng.
Trận đấu tại Camp Nou diễn ra đúng theo kịch bản mà ông Simeone yêu thích nhất: nhường sân khấu cho đối thủ, chịu đựng sức ép và trừng phạt sai lầm bằng sự lạnh lùng đến tàn nhẫn.
Suốt hiệp một, Barca của Hansi Flick với những gương mặt trẻ đầy khao khát như Lamine Yamal hay Pedri đã kiểm soát bóng lên tới gần 60%. Họ dồn ép, ban bật và tạo ra cảm giác rằng bàn thắng chỉ là vấn đề thời gian. Thế nhưng, giữa lúc Barca đang say sưa với những đợt hãm thành, Atletico lại tung ra đòn phản công lạnh lùng.
Bước ngoặt của trận đấu đến từ một khoảnh khắc phản công mẫu mực. Julian Alvarez thực hiện một đường chuyền loại bỏ hoàn toàn hàng tiền vệ Barca để Giuliano Simeone băng xuống.
Trong nỗ lực truy cản từ phía sau, trung vệ trẻ Pau Cubasi đã phạm lỗi. Trọng tài Kovacs, sau khi tham khảo VAR, đã thay đổi quyết định từ thẻ vàng thành thẻ đỏ. Ngay sau đó, chính Alvarez đã vẽ một đường cong tuyệt mỹ từ quả đá phạt trực tiếp, đưa bóng găm thẳng vào góc chết khung thành thủ môn Joan Garcia.
Sang hiệp hai, dù chơi thiếu người, Barca vẫn nỗ lực vùng lên, nhưng vấp phải một "bức tường" đúng nghĩa. Thủ thành Musso với 7 pha cứu thua xuất thần đã từ chối mọi nỗ lực của đội chủ nhà.
Và khi Barca dồn toàn lực lên tìm bàn gỡ thì ở phút 80, Atletico lại tung ra cú đấm quyết định. Một pha phối hợp bài bản giữa Griezmann và Ruggeri đã tạo điều kiện cho Alexander Sorloth dứt điểm gọn gàng, ấn định tỉ số 2-0. Atletico không cần hoa mỹ. Họ đá để giành chiến thắng trên sự thực dụng tối đa.
Chiến thắng trước Barca không phải là một sự may mắn nhất thời. Nó là sự tiếp nối của truyền thống "lì lợm" được Atletico duy trì suốt hơn một thập niên dưới triều đại Simeone. Tại Champions League, Atletico Madrid không bao giờ là một đội bóng dễ bị khuất phục, bởi họ sở hữu sức chịu đựng đặc biệt.
Lịch sử giải đấu này đã nhiều lần chứng kiến Atletico biến những gã khổng lồ thành nạn nhân. Năm 2014 và 2016, Atletico loại chính Barca của bộ ba Messi - Suarez - Neymar hùng mạnh hay một Bayern Munich của Pep Guardiola để tiến vào chung kết.
Đó là những trận đấu mà Atletico có thể cầm bóng chưa đến 30%, chịu đựng hàng chục cú dứt điểm. Nhưng cuối cùng họ vẫn đứng vững và kết liễu đối thủ bằng những tình huống phản công sắc bén. Điểm tựa của Atletico luôn là tinh thần "Cholismo" - một triết lý bóng đá coi việc phòng ngự là một nghệ thuật.
Bản lĩnh của họ được trui rèn qua những đêm huyền diệu tại Anfield năm 2020 - nơi họ đánh bại một Liverpool đang ở đỉnh cao phong độ ngay tại "chảo lửa" của đối phương. Đối với Atletico, Champions League không phải là cuộc đua marathon như La Liga mà là những trận đánh giáp trực tiếp - nơi kinh nghiệm, sự tinh quái và khả năng chịu đòn quyết định tất cả.
Sự lì lợm của Atletico còn đến từ truyền thống "lấy yếu thắng mạnh" đã được định hình từ thời cố huyền thoại Luis Aragones. HLV Simeone đã nâng tầm truyền thống đó thành một văn hóa tại Metropolitano.
Trận thắng 2-0 trước Barca tại Camp Nou tiếp tục là minh chứng rõ nhất cho phong cách của Atletico. Trong khi Barca vẫn còn đó sự mong manh của một tập thể trẻ đang trong quá trình định hình, Atletico lại cho thấy sự già rơ của một đội đóng quá nhiều kinh nghiệm. Kết thúc trận lượt đi, Atletico đã đặt một chân vào bán kết. Với lợi thế 2 bàn và được trở về "pháo đài" Metropolitano ở lượt về, đoàn quân của Simeone chắc chắn sẽ còn khó chịu hơn gấp bội.
Lịch sử Champions League luôn cần những đội bóng như Atletico - những người chứng minh rằng trong bóng đá, trái tim và sự lì lợm đôi khi còn quan trọng hơn cả những bản hợp đồng "bom tấn" hay lối chơi đẹp mắt. Barca đã thua không chỉ vì một chiếc thẻ đỏ, mà vì họ đã đụng phải một quái kiệt thực sự của đấu trường Champions League.