Tôi năm nay 29 tuổi, mới kết hôn được hơn 3 tháng. Vợ kém tôi 3 tuổi, hiền lành, ngoan ngoãn và hiện tại đang mang bầu đứa con đầu lòng. Đáng lẽ đây phải là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của một cuộc hôn nhân, khi cả hai bắt đầu xây dựng tổ ấm và chuẩn bị chào đón một thành viên mới.
Trước khi cưới, chúng tôi quen nhau gần một năm. Tình cảm không quá dữ dội, nhưng đủ để tôi tin rằng đây là người phù hợp để đi cùng mình lâu dài. Vợ tôi sống khá kín đáo, ít bạn bè, chủ yếu xoay quanh gia đình và công việc. Khi tôi hỏi về chuyện tình cảm trước đây, cô ấy chỉ nói từng yêu một người hồi đại học nhưng không hợp nên chia tay. Tôi cũng không hỏi thêm, vì nghĩ ai cũng có quá khứ.
Sau khi cưới, cuộc sống của chúng tôi khá êm đềm. Vợ tôi đang mang thai nên tôi càng cố gắng quan tâm, chăm sóc. Những việc như nấu ăn, dọn dẹp, đưa vợ đi khám thai, tôi đều chủ động. Cô ấy cũng rất biết điều, không đòi hỏi gì, luôn nhẹ nhàng và cố gắng thích nghi với gia đình chồng.
Mọi chuyện tưởng chừng cứ thế trôi qua bình yên, cho đến buổi tối định mệnh đó.
Sau bữa cơm, vợ tôi đi tắm, còn tôi phụ vợ dọn dẹp để cô ấy có nhiều thời gian nghỉ ngơi. Điện thoại của cô ấy để trên bàn, đúng lúc có thông báo tin nhắn hiện lên. Bình thường tôi không bao giờ kiểm tra điện thoại của vợ, nhưng như linh cảm của một người đàn ông mách bảo, tôi cầm điện thoại và ấn vào tin nhắn vừa tới đó.
Người nhắn là một tài khoản không lưu tên, nhưng chỉ cần đọc vài dòng đầu, tôi biết ngay đó là người yêu cũ của vợ. Tin nhắn gần nhất là từ tháng 6/2024, trước khi chúng tôi cưới không lâu. Nội dung không còn tình cảm, chỉ là những câu hỏi thăm xã giao. Đến đây, tôi còn nghĩ mọi chuyện không có gì đáng lo.
Nhưng khi kéo lên đọc những tin nhắn cũ hơn, tôi bắt đầu thấy mọi thứ không đơn giản như vậy. Trong những đoạn tin nhắn đó, tôi phát hiện ra một chuyện mà trước giờ vợ chưa từng nói với tôi.
Hồi năm 4 đại học, cô ấy từng mang thai với người yêu cũ. Khi đó, cô ấy muốn giữ lại đứa bé, nhưng người kia không đồng ý, không muốn cưới. Sau nhiều lần tranh cãi, cuối cùng cô ấy đã tự đi phá thai.
Có những dòng tin nhắn khiến tôi ám ảnh: “Em đã từng nghĩ nếu lúc đó anh chịu cưới thì cuộc đời em đã khác…”. Tôi thực sự chết lặng.
Tôi không biết nên gọi cảm xúc của mình là gì. Không phải tức giận bùng nổ, cũng không phải ghen tuông. Mà là một cảm giác hụt hẫng, như thể vừa phát hiện ra một phần con người của vợ mà trước giờ tôi chưa từng biết đến.
Tôi nhanh chóng đặt điện thoại lại chỗ cũ, coi như chưa từng nhìn thấy gì.
Khi vợ tôi bước ra từ nhà tắm, cô ấy vẫn nói chuyện bình thường, hỏi han tôi như mọi ngày. Nhưng tôi lại không thể đáp lại như trước. Trong đầu tôi lúc đó chỉ toàn những dòng tin nhắn vừa đọc được.
Tối hôm đó, chúng tôi nằm cạnh nhau nhưng gần như không nói chuyện. Tôi không ngủ được, cứ nhắm mắt lại là những hình ảnh đó lại hiện ra.
Sáng hôm sau, không khí trong nhà trở nên nặng nề. Vợ tôi có vẻ nhận ra sự thay đổi của tôi. Bình thường cô ấy khá hay nói, nhưng hôm nay lại im lặng. Có lẽ cô ấy cảm nhận được gì đó, nhưng không biết lý do hoặc cũng không muốn tìm hiểu.
Còn tôi thì không biết phải bắt đầu từ đâu.
Điều khiến tôi khó chịu không hẳn là việc cô ấy có quá khứ. Tôi hiểu ai cũng từng có những điều đã qua. Nhưng cái khiến tôi không thể chấp nhận là cô ấy đã giấu tôi. Chúng tôi đã nói với nhau rất nhiều về tương lai, về gia đình, về con cái. Nhưng chưa bao giờ cô ấy nhắc đến chuyện này. Tôi bắt đầu tự hỏi liệu còn điều gì tôi chưa biết nữa hay không.
Lòng tôi rất rối, có rất nhiều câu hỏi được đặt ra. Vợ tôi bây giờ vẫn là một người tốt. Cô ấy ngoan, biết điều, đang mang trong mình đứa con của tôi. Từ một người quen được bố mẹ bao bọc, giờ phải tập làm dâu, học cách thích nghi với gia đình chồng. Có những lúc tôi thấy cô ấy lóng ngóng, nhưng vẫn cố gắng.
Nhưng cứ mỗi lần nghĩ đến chuyện kia, cảm xúc trong tôi lại chùng xuống. Tôi bắt đầu lạnh nhạt, không còn muốn nói chuyện nhiều, cũng không còn cảm giác gần gũi như trước.
Đã nhiều ngày trôi qua, nhưng không biết phải làm sao. Nói ra thì sợ làm tổn thương vợ, nhất là khi cô ấy đang mang bầu. Giữ trong lòng thì chính tôi lại ngày càng mất đi cảm xúc với cuộc hôn nhân này.
Càng kéo dài, khoảng cách giữa hai vợ chồng lại càng lớn. Tôi đang rơi vào một trạng thái rất mệt mỏi, nửa muốn bỏ qua để tiếp tục, nửa lại không thể quên được những gì đã biết.
Tôi có nên nói thẳng với vợ? Hay cứ im lặng để mọi thứ trôi qua? Nhưng nếu cứ tiếp tục im lặng, tôi sợ rằng đến một lúc nào đó, thứ mất đi không chỉ là cảm xúc… mà là cả cuộc hôn nhân này…
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 33 tuổi, có ngoại hình ưa nhìn, làm nhân viên văn phòng tại một công ty có vốn đầu tư nước ngoài. Chồng tôi 36 tuổi, ngoại hình không nổi bật nhưng công việc ổn định. Nếu nhìn từ bên ngoài, chúng tôi là một gia đình không có gì quá đặc biệt nhưng cũng đủ đầy, yên ổn.
Trước khi kết hôn, tôi có mối tình kéo dài 4 năm với người yêu cũ. Trong khoảng thời gian đó, gia đình nhiều lần bắt tôi chia tay vì thấy bạn trai tôi công việc chưa ổn định, tính cách trẻ con, thiếu trách nhiệm, không phù hợp để xây dựng gia đình. Cuối cùng, tôi lại lỡ mang thai. Sau khi trao đổi với gia đình, tôi quyết định nghe theo bố mẹ, chia tay người yêu, giữ lại cái thai. Lúc đó, bạn trai tôi không hề biết tôi đã có em bé.
Sau đó không lâu, tôi được người quen của bố mẹ mai mối gặp chồng hiện tại. Mọi thứ diễn ra khá nhanh chóng. Có lẽ vì cái thai ngày càng lớn, gia đình tôi sợ bị phát hiện và cũng muốn tôi có một chỗ dựa, nên chúng tôi tiến tới hôn nhân chỉ sau một thời gian ngắn tìm hiểu.
Đám cưới xong xuôi, tôi báo tin tôi có thai và chồng tôi rất vui mừng, không một chút nghi ngờ. Anh chăm sóc tôi chu đáo trong suốt thai kỳ. Khi sinh con, anh cũng là người bên cạnh, đỡ đần việc chăm con nhỏ. Mỗi tối khi đi làm về, chồng bế con, ru con ngủ, hâm sữa cho con ăn để tôi có thời gian nghỉ ngơi.
Tưởng như tôi đã có một cuộc sống bình yên, nhưng tôi lại không... hạnh phúc. Lý do lớn nhất là vì tôi vẫn còn tình cảm với người cũ. Năm đó, chúng tôi chia tay vì hoàn cảnh bất đắc dĩ, thực tâm tôi chưa bao giờ hết yêu người đó.
Sau khi tôi cưới khoảng hơn một năm, người yêu cũ liên lạc lại hỏi thăm. Cảm xúc trong tôi trỗi dậy, tôi biết anh ấy vẫn yêu tôi rất nhiều. Chúng tôi bắt đầu nhắn tin cho nhau, lén lút gặp nhau khi có cơ hội.
Cho đến một ngày, chồng tôi trên đường đi làm về tình cờ thấy cảnh tôi ngồi trên xe máy người yêu cũ, ôm eo người đàn ông đó.
Chồng tôi không làm ầm lên, cũng không trách móc gay gắt. Anh chỉ im lặng, thu mình lại. Từ đó, giữa chúng tôi xuất hiện một khoảng cách rất lớn. Anh vẫn làm tròn trách nhiệm của một người chồng, người cha, đi làm gánh vác kinh tế, đưa tiền lương, chăm sóc con. Nhưng với tôi, anh gần như không còn chia sẻ, không còn sự thân mật như trước.
Tôi cố gắng chủ động nói chuyện, nhưng anh không còn muốn mở lòng. Những lần tôi gợi ý đi ăn, đi chơi, anh đều từ chối hoặc tìm lý do bận rộn.
Năm ngoái, khi con lớn hơn và đi học, tôi quyết định chấm dứt hoàn toàn với người cũ. Người yêu cũ vẫn lông bông chơi bời, tôi khó mà tính chuyện xa xôi hơn với người ấy. Tôi nghĩ đã đến lúc để quá khứ ngủ yên còn mình cần tập trung vào hiện tại, nghiêm túc nhìn lại cuộc hôn nhân bên chồng. Tôi nghĩ, chỉ cần mình dừng lại đúng lúc thì mọi thứ vẫn có thể cứu vãn. Nhưng khi thực sự cắt đứt với người cũ, quay về muốn toàn tâm cho gia đình, tôi mới nhận ra người cần giữ lại thì đã dần buông tay tôi từ lúc nào.
Tôi cảm nhận rõ chồng mình đã thay đổi. Anh lạnh lùng hơn, ít nói hơn, dường như không còn đặt cảm xúc vào tôi, vào cuộc hôn nhân này nữa. Điều khiến tôi day dứt là: Tôi biết anh vẫn còn xem tôi là người thân theo một cách nào đó. Những lúc tôi đi làm về muộn, anh vẫn để phần cơm. Những khi con ốm, anh vẫn cùng tôi lo lắng. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở nghĩa vụ, không còn là tình cảm như trước.
Chúng tôi chưa có thêm con chung. Chồng cũng rất ít gần gũi tôi. Mọi thứ cứ nhạt dần, lặng lẽ như vậy nhiều tháng qua. Cảm giác đó còn đau hơn cả việc bị trách mắng, thù hận. Vì ít nhất, khi còn giận dữ, nghĩa là người ta vẫn còn quan tâm tôi. Còn bây giờ chồng hoàn toàn dửng dưng với tôi.
Giờ đây, tôi thực sự rối bời. Tôi không biết nên làm gì để cứu vãn cuộc hôn nhân này. Tôi muốn bù đắp, muốn hàn gắn, nhưng không biết bắt đầu từ đâu khi chồng đã dần khép lòng. Tôi nghi ngờ chồng có người khác, nhưng không thể chất vấn anh vì tôi không còn tư cách.
Tôi cũng tự hỏi, liệu chồng tôi còn yêu tôi không, hay chỉ đang ở lại vì trách nhiệm với con? Tôi biết mình là người sai ngay từ đầu. Nếu có thể quay lại, tôi đã không lựa chọn như vậy. Tôi hối hận vì đã đánh đổi một người đàn ông từng bao dung, từng hết lòng vì mình, chỉ vì những cảm xúc sai lầm và ích kỷ.
Hiện tại, tôi chỉ mong được sửa sai và giữ lại gia đình này. Mong mọi người cho tôi một lời khuyên. Tôi có còn cơ hội nào không? Tôi thực sự đang rất bế tắc…
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Theo quy hoạch, đường cao tốc đô thị Hồ Tràm - sân bay Long Thành dài hơn 42km, có điểm đầu kết nối vành đai 4 TP.HCM và đường ĐT.991; điểm cuối nối với ĐT.994 (trục ven biển Vũng Tàu - Bình Châu). Dự án qua các xã, phường gồm: Tân Thành, Kim Long, Ngãi Giao, Nghĩa Thành, Bình Giã, Xuân Sơn, Hồ Tràm, Xuyên Mộc.
Về tiến độ triển khai, hiện Công ty cổ phần Masterise hạ tầng cao tốc Long Thành - Hồ Tràm đã hoàn thành đề xuất chủ trương dự án với sơ bộ tổng mức đầu tư khoảng 51.000 tỉ đồng. Đồng thời các sở, ban ngành thành phố đang tổ chức thẩm định đề xuất chủ trương của doanh nghiệp.
Về tính cấp thiết, sân bay Long Thành là công trình trọng điểm quốc gia, đóng vai trò là động lực chiến lược cho sự phát triển kinh tế - xã hội của đất nước, đặc biệt đối với khu vực kinh tế trọng điểm phía Nam. Việc kết nối sân bay này với các cực tăng trưởng là nhiệm vụ ưu tiên hàng đầu.
Vào tháng 11-2025, tại buổi thăm, làm việc tại dự án, Tổng Bí thư Tô Lâm đã khẳng định sân bay Long Thành chỉ thực sự phát huy hiệu quả khi liên kết giao thông - dịch vụ - đô thị - du lịch - logistics được tổ chức đồng bộ.
Dự án cần bảo đảm kết nối hạ tầng đa phương thức giữa các phân khu, đô thị trung tâm của TP.HCM với Đồng Nai (trung tâm TP.HCM - Biên Hòa - Long Thành - Vũng Tàu). Các dự án kết nối hạ tầng chiến lược phục vụ sân bay Long Thành và kết nối vùng giữa TP.HCM và Đồng Nai cần được triển khai đồng bộ.
Theo Sở Xây dựng TP.HCM, sau sáp nhập, TP.HCM trở thành siêu đô thị, việc đầu tư hoàn thành hệ thống hạ tầng giao thông đường bộ khung là rất bức thiết, cần đi trước một bước.
Định hướng này đã được xác định rõ trong chương trình hành động số 03 của Thành ủy TP.HCM về thực hiện Nghị quyết Đại hội Đảng bộ TP nhiệm kỳ 2025-2030. Trong đó, tuyến cao tốc Hồ Tràm - sân bay Long Thành là một trong các công trình trọng điểm của thành phố, với mục tiêu hoàn thành vào năm 2027.
Hiện nay nhiều dự án hạ tầng quan trọng quốc gia mang tính kết nối vùng đang được đẩy nhanh tiến độ, như cao tốc Biên Hòa - Vũng Tàu và cao tốc Bến Lức - Long Thành, dự kiến hoàn thành năm 2026, hay vành đai 4 TP.HCM dự kiến hoàn thành năm 2028. Do vậy việc sớm đầu tư cao tốc đô thị Hồ Tràm - sân bay Long Thành giúp kết nối các dự án trọng điểm và đảm bảo khai thác đồng bộ, hiệu quả sân bay Long Thành là rất cần thiết và cấp bách.
Với tiến độ và nhu cầu kết nối như trên, việc thực hiện dự án đường cao tốc đô thị Hồ Tràm - sân bay Long Thành với tính chất dự án có yêu cầu cấp bách phải thực hiện ngay là rất cần thiết để rút ngắn tối đa thời gian hoàn thành.
Theo tài liệu phục vụ Đại hội đồng cổ đông thường niên dự kiến tổ chức ngày 24-4, Công ty cổ phần Vinpearl (VPL) sẽ trình kế hoạch doanh thu tăng 3% so với năm trước, đạt 16.000 tỉ đồng.
Lợi nhuận sau thuế được đặt mục tiêu 1.500 tỉ đồng, tăng tới 36%.
Báo cáo tài chính năm 2025 cho thấy Vinpearl ghi nhận hơn 15.556 tỉ đồng doanh thu, tăng trên 8% so với cùng kỳ.
Tuy nhiên, lợi nhuận sau thuế chỉ đạt hơn 1.100 tỉ đồng, giảm hơn một nửa so với năm 2024, chủ yếu do sụt giảm nguồn thu từ hoạt động tài chính. Doanh nghiệp cũng dự kiến không chia cổ tức cho năm 2025.
Ngoài kế hoạch kinh doanh, tại kỳ họp lần này, VPL cũng trình cổ đông phương án bầu bổ sung một thành viên Hội đồng quản trị nhiệm kỳ 2024–2029, sau khi bà Lê Thúy Anh xin từ nhiệm. Ứng viên được đề cử là bà Ngô Thị Hương, hiện giữ chức tổng giám đốc.
Sinh năm 1982, bà Hương có bằng thạc sĩ của University of London và sở hữu nhiều chứng chỉ trong lĩnh vực tài chính kế toán.
Giai đoạn 2013–2017, bà từng là phó tổng giám đốc tại AASC. Gia nhập hệ sinh thái Vingroup từ năm 2017, bà đảm nhiệm nhiều vị trí như phó tổng giám đốc khối hỗ trợ logistics Vincom và phụ trách tài chính - kế toán tại Vinpearl.
Vinpearl cũng dự kiến trình Đại hội đồng cổ đông kế hoạch mở rộng danh mục ngành nghề kinh doanh, bổ sung loạt lĩnh vực mới.
Cụ thể, doanh nghiệp dự kiến tham gia sản xuất đồ uống không cồn (nước khoáng, nước tinh khiết đóng chai); khai thác khoáng sản như đá, cát, sỏi, đất sét và các hoạt động khai khoáng khác.
Đáng chú ý, Vinpearl cũng mở rộng sang lĩnh vực chăm sóc sức khỏe và an sinh, bao gồm vận hành cơ sở nuôi dưỡng, điều dưỡng; chăm sóc người cao tuổi, người khuyết tật không có khả năng tự chăm sóc; cùng các dịch vụ chăm sóc tập trung và trung gian liên quan.
Bên cạnh đó, doanh nghiệp bổ sung nhóm ngành công nghệ thông tin như tư vấn máy tính, quản lý hạ tầng CNTT; dịch vụ máy tính; xử lý dữ liệu, lưu trữ; vận hành cổng thông tin điện tử, sàn thương mại điện tử và các dịch vụ thông tin trực tuyến (không bao gồm hoạt động báo chí và thu thập tin tức).