Sau trận thua Việt Nam 1-3 ở vòng loại Asian Cup 2027, truyền thông Malaysia tiếp tục xoáy sâu vào câu hỏi: Làm thế nào để thu hẹp khoảng cách với đối thủ lớn nhất khu vực? Nhưng, thay vì cổ vũ làn sóng nhập tịch, bài bình luận của tác giả Ajitpal Singh trên New Straits Times (NST) đi theo hướng ngược lại, kêu gọi từ bỏ đường tắt và cải tổ bóng đá từ gốc rễ.
Ajitpal nhắc đến những tranh luận đang lan rộng trên mạng xã hội Malaysia sau trận thua tại sân Thiên Trường (Ninh Bình), nơi đội chủ nhà thắng thuyết phục nhờ cú đúp của tiền đạo nhập tịch Nguyễn Xuân Son. Nhiều người hâm mộ cho rằng Malaysia cần “tìm thêm cầu thủ nhập tịch để đánh bại Việt Nam”. Tuy nhiên, Ajitpal phản bác: “Sau tất cả những gì đã xảy ra, bóng đá Malaysia phải rút ra những bài học từ sai lầm. Có phải chúng ta đã đi chệch hướng hoàn toàn?”.
Ông cho rằng bóng đá Malaysia dường như vẫn tiếp tục tìm kiếm giải pháp “mì ăn liền” thay vì giải quyết các vấn đề nền tảng. Những bê bối gần đây, đặc biệt là vụ 7 cầu thủ nhập tịch làm giả giấy tờ khiến đội tuyển bị xử thua hàng loạt trận, lẽ ra phải là hồi chuông cảnh tỉnh. “Tuy nhiên, chúng ta vẫn đang sa đà vào con đường tắt này”, bài báo có đoạn.
Không tính 7 ngoại binh đã bị cấm thi đấu vì gian lận nhập tịch, Malaysia vẫn có 13 cầu thủ sinh trưởng ở nước ngoài được đăng ký trong trận thua Việt Nam. Trong đó, có 10 cầu thủ lai và ba người nhập tịch không có dòng dõi nước này. Bài báo cho rằng việc tiếp tục nhập tịch ồ ạt là điều khó hiểu. “Bóng đá Malaysia nên tránh xa rắc rối đó. Thay vì sửa chữa hệ thống, họ vẫn coi nhập khẩu cầu thủ là giải pháp”, Ajitpal viết. “Malaysia không cần nhập tịch cầu thủ, mà cần nhập tịch chính những người làm bóng đá”.
Quan điểm này trái với một số ý kiến trong khu vực, khi Việt Nam cũng sử dụng cầu thủ nhập tịch như Xuân Son hay Đỗ Hoàng Hên để gia tăng sức mạnh. Chuyên gia Malaysia Zulhelmi Zainal Azam từng thừa nhận đội tuyển Việt Nam mạnh nhất Đông Nam Á nhờ những bổ sung này. Xuân Son và Hoàng Hên không có gốc gác Việt Nam, nhưng vẫn có thể hát quốc ca, đã thi đấu nhiều năm ở V-League. Đây là điểm khác biệt ở Malaysia. Theo thống kê, nhiều cầu thủ Malaysia có 25% hoặc 50% dòng dõi nước này nhưng không thể hát quốc ca hoặc giao tiếp với người bản địa vì chủ yếu sinh trưởng ở nước ngoài.
“Hãy thẳng thắn. Sự ám ảnh với các giải pháp nhanh này bộc lộ sự lười biếng”, Ajitpal viết tiếp. “Bóng đá Malaysia không cần thêm những cầu thủ được đưa vào đội tuyển mà không thể hát quốc ca hay nói một câu tiếng bản địa. Chúng ta cần xây dựng bản sắc, sự kiên nhẫn và niềm tin vào hệ thống đào tạo nội địa”.
Để làm rõ lập luận, bài viết đưa ra ví dụ từ Nhật Bản và Hàn Quốc. Hai nền bóng đá không chọn đường tắt mà phát triển từ trường học, cộng đồng đến hệ thống trẻ bài bản. “Kết quả không đến ngay lập tức, nhưng rồi cũng đến”, tác giả nhận định. “Nhật Bản đã biến hạn chế thể hình thành lợi thế kỹ thuật, tạo ra những cầu thủ vượt trội về chiến thuật, không sợ hãi và hoàn thiện”.
Thành công của Nhật Bản không còn là bất ngờ, với những chiến thắng trước các cường quốc bóng đá như Đức, Brazil hay Anh những năm qua. Trong khi đó, Malaysia vẫn loay hoay tìm bản sắc.
Một phần quan trọng của bài viết dành để phân tích chương trình phát triển bóng đá quốc gia NFDP của Malaysia. Dù được đầu tư hàng triệu USD, câu hỏi lớn vẫn là: “Những cầu thủ đẳng cấp thế giới ở đâu?”.
NFDP là dự án phát triển bóng đá trẻ quy mô quốc gia, ra đời năm 2014 với mục tiêu xây dựng lộ trình đào tạo từ cơ sở đến đỉnh cao. NFDP tập trung vào các nhóm tuổi từ 7 đến 17, kết hợp đào tạo kỹ thuật, thể lực, tâm lý và giáo dục, với trung tâm nòng cốt là Học viện Mokhtar Dahari, nhằm tạo nguồn cầu thủ cho đội tuyển Malaysia trong dài hạn.
Tác giả thừa nhận câu trả lời hiện tại là không có, nhưng đây không phải lý do để hoảng loạn. Ngay cả những học viện hàng đầu như Benfica hay Ajax, cũng chỉ có 25-40% cầu thủ trẻ lên được đội một, và tỷ lệ trở thành ngôi sao hàng đầu chỉ khoảng 0,04%. “Đó là bản chất của phát triển, cần một cuộc chơi dài hạn, không phải đường tắt”, Ajitpal viết tiếp.
Ông đề xuất mọi CLB ở giải VĐQG Malaysia đầu tư nghiêm túc cho đào tạo trẻ như NFDP. Khi đó, nguồn cầu thủ sẽ tăng, cạnh tranh nội bộ sẽ mạnh hơn và chất lượng chung được nâng cao. Nhưng thực tế, giải đấu bị các ngoại binh phủ kín, cộng thêm cầu thủ nhập tịch và con lai, tạo ra “nhiễu loạn chứ không phải tiến bộ”.
H/L VN Malaysia
Dù vậy, tác giả không phủ nhận hoàn toàn vai trò của nhập tịch. “Nhập tịch không xấu”, ông nhấn mạnh. “Nếu dùng đúng cách, nó có thể nâng chuẩn và tạo cạnh tranh lành mạnh. Nhật Bản cũng từng làm điều này, nhưng điểm khác biệt là họ tiến xa hơn và không phụ thuộc vào nó”.
Ngược lại, ông cảnh báo đội tuyển Malaysia đang có nguy cơ lệ thuộc. Trong khi Nhật Bản hiện có thể triệu tập đội hình World Cup toàn cầu thủ chơi tại châu Âu, Malaysia vẫn phải gọi những cầu thủ ít được ra sân ở CLB và kỳ vọng họ tỏa sáng ở cấp độ quốc tế. “Vấn đề không phải ở năng lực cầu thủ, mà là thất bại của hệ thống”, bài viết kết luận.
Giải đấu tiếp theo của Malaysia cũng như Việt Nam là ASEAN Cup 2026, từ 24/7 đến 26/8. Malaysia ở bảng B cùng Thái Lan, Philippines, Myanmar và Lào. Việt Nam ở bảng A với Indonesia, Singapore, Campuchia và Brunei hoặc Timor Leste.
Chiều 11-4, Long An tiếp CLB Đại học Văn Hiến trong bối cảnh họ chưa thắng trận nào sau khi thay tướng. Có đầy đủ lợi thế trên sân nhà và khán giả nhưng Long An vẫn thất bại.
HLV Trịnh Văn Hậu cho các học trò chơi tấn công nhưng khâu dứt điểm quá kém. Họ tạo ra nhiều cơ hội, ngoại binh Moura Brandao vẫn chưa thể "thông nòng" sau 3 trận.
Mặc dù sở hữu nhiều cầu thủ dày dạn kinh nghiệm chinh chiến như thủ môn Lê Văn Hưng, đội trưởng Nguyễn Thanh Hải, nhưng chủ nhà không thể "nuốt" được đội bóng trường đại học.
Tình huống quyết định trận đấu đến khá hy hữu và khiến cựu vương V-League ôm hận. Phút 79, bóng được treo vào trúng xà ngang rồi văng ra, thủ môn Văn Hưng thì lăn vào lưới.
Cầu thủ Lương Quốc Thắng có mặt đúng lúc và đưa bóng vào khung thành trống trong sự ngỡ ngàng của cả sân vận động. Cầu thủ CLB Đại học Văn Hiến cũng bất ngờ.
Nỗ lực còn lại của Long An không kiếm được một bàn thắng để gỡ hòa. Họ chấp nhận thua đội bóng từ trường đại học ở vòng 14 một cách khó chấp nhận vào thời điểm này.
Với 3 điểm có được, CLB Đại học Văn Hiến leo lên vị trí thứ 5 với 23 điểm.
Long An đang có chuỗi 6 trận không thắng. Họ có 8 điểm, xếp áp chót với vị trí 11 và chỉ hơn đội cuối cùng có 4 điểm. Tân HLV Trịnh Văn Hậu chưa có điểm nào sau 3 trận cầm quân.
Mùa giải 2025-2026, giải hạng nhất chỉ có một suất rớt hạng trực tiếp. Dẫu vậy, Long An chưa thể an tâm khi còn tới 8 vòng đấu nữa mới kết thúc cuộc đua trụ hạng năm nay.
Trợ lý Lee Jung-soo rời đi sau khi hết hợp đồng với LĐBĐ Việt Nam (VFF). Theo nguồn tin của VnExpress, ông đã nhận lời dẫn dắt một CLB ở Đông Nam Á.
Trợ lý Lee bắt đầu làm việc ở đội tuyển quốc gia và U23 Việt Nam từ tháng 3/2025. Sau một năm, ông cùng bóng đá Việt Nam giành vé dự vòng chung kết Asian Cup 2027, vô địch U23 Đông Nam Á 2025, HC vàng SEA Games 33 và đứng thứ ba U23 châu Á 2026.
Một trong những đóng góp quan trọng nhất của trợ lý Lee là nâng tầm các tình huống cố định, để hạn chế tối đa bàn thua và trở thành vũ khí săn bàn. Tình huống cố định đem về 5 trong 17 bàn (29,4%) sau 8 trận cho ĐTQG, 7 trong 31 bàn (22,5%) sau 17 trận cho đội U23.
HLV Kim Sang-sik cho biết đã cùng trợ lý Lee Jung-soo làm việc kỹ về chi tiết này, với phương châm giúp các cầu thủ nắm ý tưởng truyền đạt một cách nhanh nhất, đơn giản nhất, thay vì phức tạp hóa vấn đề. HLV Kim nói: "Chúng tôi cũng học hỏi từ những đội mạnh về bóng cố định. HLV Lee rất tập trung vào các vấn đề tăng cường nhân sự che chắn cho hàng thủ. Ông ấy hiểu chuyện ghi bàn quan trọng, nhưng đề cao việc làm thế nào để không thủng lưới đặc biệt ở các tình huống cố định. Nên chúng tôi hướng dẫn cầu thủ phải tạo áp lực lên đối thủ, bằng cách đeo bám, túm người, kéo, đẩy".
Ông Lee Jung-soo đến với bóng đá Việt Nam trước HLV Kim Sang-sik, trong vai trò trợ lý tại CLB TP HCM từ tháng 12/2018 đến tháng 7/2020 dưới thời HLV Chung Hae-seong. Sau đó, ông về Hàn Quốc làm trợ lý HLV tại Suwon FC đến tháng 12/2023.
Thời còn thi đấu, Lee Jung-soo là trung vệ hàng đầu của Hàn Quốc. Ông khoác áo ĐTQG 54 trận từ năm 2008 đến 2013, đá chính tại World Cup 2010. Lee góp công lớn ở vòng bảng khi mở tỷ số ở trận ra quân thắng Hy Lạp 2-0, rồi gỡ hòa 1-1 trong trận hòa Nigeria 2-2 ở lượt cuối.
Ở cấp CLB, ông Lee Jung-soo là gương mặt quen thuộc tại K-League 1, thi đấu cho FC Seoul, Incheon United và Suwon Samsung Bluewings. Năm 2009, ông sang Nhật Bản chơi cho Kyoto Sanga rồi Kashima Antlers. Từ mùa 2010-2011 đến 2015-2016, ông sang Qatar khoác áo Al Sadd, từng cùng đội này thắng Jeonbuk Hyundai Motors của chính Kim Sang-sik ở chung kết để vô địch AFC Champions League 2011. Trong giai đoạn cuối sự nghiệp, Lee chơi cho Suwon FC hai mùa, rồi sang Mỹ đá cho Charlotte Independence năm 2018 trước khi giải nghệ.
LĐBĐ Việt Nam (VFF) thường chỉ ký hợp đồng dài hạn với HLV trưởng ĐTQG. Trong khi đó, các trợ lý và nhân viên đội tuyển chỉ được ký hợp đồng ngắn hạn, có thể theo từng giải đấu, và sẽ tiếp tục đàm phán khi hết giải. Những vị trí này thường do HLV trưởng đề xuất.
Trước ông Lee Jung-soo, HLV Kim Sang-sik có trợ lý số 1 là Choi Won-kwon, rồi chia tay sau khi vô địch ASEAN Cup 2024. Ông Choi có thể tái xuất ở đội tuyển.
Hiện, HLV Kim vẫn còn hai trợ lý đồng hương thân tín. HLV thủ môn Lee Woon-jae mới gia hạn với VFF đến hết Asian Cup 2027, vào hôm 6/4. Trong khi đó, HLV thể lực Yoon Dong-hun gắn bó với ông Kim từ ngày đầu sang Việt Nam.
HLV Kim Sang-sik ký hợp đồng với VFF từ tháng 5/2024 đến tháng 3/2026. Do liên tiếp đạt thành tích tốt, điều khoản gia hạn thêm một năm hợp đồng tự động được kích hoạt, tức đến tháng 3/2027.
Nhiệm vụ của HLV Kim Sang-sik và các cộng sự thời gian tới là bảo vệ chức vô địch ASEAN Cup 2026, rồi chuẩn bị cho Asian Cup 2027 tại Arab Saudi.
Giải vô địch cờ tướng quốc gia 2026 chính thức khởi tranh từ sáng 4-4. Cũng như mọi năm, giải năm nay tiếp tục quy tụ dàn hảo thủ lừng lẫy như Lại Lý Huynh, Nguyễn Thành Bảo, Hà Văn Tiến, Đào Cao Khoa...
Lại Lý Huynh có ngày ra quân hoàn hảo khi đánh bại Nguyễn Anh Đức và Phí Mạnh Cường - đối thủ được đánh giá rất mạnh.
Tương tự, Nguyễn Thành Bảo cũng giành 2 trận thắng ở ngày thi đấu đầu tiên. Nhưng rồi bước ngoặt xuất hiện ở lượt trận thứ 3.
Trước một cây "đại thụ" khác của làng cờ tướng phía Bắc là Đào Cao Khoa (đã 53 tuổi), Nguyễn Thành Bảo phải nhận thất bại đầu tiên ở giải.
Trong khi đó cuộc chiến ở bàn bên cạnh cũng là màn so tài giữa 2 kỳ vương quốc gia Lại Lý Huynh và Vũ Quốc Đạt - người vô địch cờ tiêu chuẩn năm 2024. Kết quả bất phân thắng bại, Lại Lý Huynh có trận không thắng đầu tiên ở giải.
Đến buổi chiều, Lại Lý Huynh lại phải trải qua một phen kịch chiến, kéo dài ròng rã nhiều giờ đồng hồ nữa với Hà Văn Tiến, trước khi chấp nhận lần chia điểm thứ 2 ở giải. Ở bàn bên, Nguyễn Thành Bảo đã lấy lại mạch thắng.
Như vậy sau 4 vòng đấu, Lại Lý Huynh mới có 3 điểm, xếp tận vị trí thứ 5 - ngang Nguyễn Thành Bảo nhưng đứng sau Đào Cao Khoa, Vũ Hữu Cường, Đặng Hữu Trang và Trần Hữu Bình (cùng 3,5 điểm)
Ở vòng 5, Lại Lý Huynh sẽ chạm trán Ngô Ngọc Minh của Đồng Nai, còn Nguyễn Thành Bảo đụng độ Nguyễn Minh Nhật Quang của TP.HCM.
Dù đã có 6 lần vô địch quốc gia, phong độ của Lại Lý Huynh ở giải năm nay vẫn rất đáng chú ý, khi anh lần đầu dự giải với tư cách nhà vô địch thế giới, và vì vậy cũng trở thành mục tiêu để mọi cao thủ làng cờ Việt Nam khao khát hướng tới.
Thêm vào đó, Lại Lý Huynh đứng trước cơ hội lớn để cân bằng kỷ lục của huyền thoại Trềnh A Sáng - người giữ danh hiệu vô địch quốc gia nhiều nhất với 7 lần.