Mục Lục
ToggleChiều 10-4, Sở Công Thương thành phố Cần Thơ phối hợp cùng Ngân hàng Thương mại cổ phần Lộc Phát Việt Nam (LPBank) tổ chức hội thảo kết nối địa phương đồng hành cùng doanh nghiệp.
Chia sẻ tại sự kiện, ông Hà Vũ Sơn – Giám đốc Sở Công Thương thành phố Cần Thơ – thông tin LPBank là đơn vị thành viên của Tập đoàn Xuân Thiện. Tập đoàn Xuân Thiện hiện đang xin chủ trương của UBND thành phố Cần Thơ đầu tư khu lấn biển có diện tích 93.000ha, quy mô vốn đầu tư dự kiến là 16,8 tỉ USD.
Trong đó có tổ hợp sản xuất thép 16 triệu tấn/năm.
Thành phố đang tập trung xây dựng thành phố công nghiệp tại Khu công nghiệp Vĩnh Thạnh. VSIP đang đầu tư tại đây và thành phố đang phê duyệt chủ trương quy hoạch trên 6.300ha xây dựng thành phố công nghiệp, với mong muốn phát triển trong thời gian tới có khoảng 300.000 công nhân lao động ở thành phố công nghiệp này.
Ông Sơn cho biết đang xin chủ trương xây dựng thành phố năng lượng ở khu vực của Trần Đề, Đại Hải để phục vụ sự phát triển của thành phố Cần Thơ và các tỉnh của khu vực Đồng bằng sông Cửu Long.
Dù tình hình khó khăn, nhưng 3 tháng đầu năm xuất khẩu của thành phố đạt 1,5 tỉ USD. Thành phố đặt mục tiêu kim ngạch xuất khẩu năm 2026 đạt 6,5 tỉ USD.
Kinh Doanh
Nhiều doanh nghiệp có lượng cổ đông lớn, vài sân vận động Mỹ Đình mới đủ sức chứa

Công ty CP Tập đoàn Hòa Phát (HPG) đã chốt danh sách cổ đông tham dự đại hội đồng cổ đông thường niên năm 2026. Đại hội sẽ diễn ra vào ngày 21-4 tại hội trường lớn của một khách sạn ở Hà Nội.
Theo dữ liệu từ VSDC, số lượng cổ đông sở hữu cổ phiếu HPG đã tăng lên gần 300.000 người, ghi nhận mức tăng mạnh so với năm trước.
Với quy mô này, khả năng HPG tiếp tục giữ vị thế "cổ phiếu quốc dân", dẫn đầu thị trường về số lượng cổ đông.
Trước đó tại đại hội thường niên năm 2025, Chủ tịch Tập đoàn Hòa Phát Trần Đình Long cho biết doanh nghiệp có hơn 194.000 cổ đông - con số cao nhất trên sàn chứng khoán thời điểm đó và cũng là mức kỷ lục của công ty.
Một sân vận động như Mỹ Đình có sức chứa khoảng 40.200 chỗ ngồi. Với gần 300.000 cổ đông, nếu tất cả cùng tham dự, cần tới hơn 7 sân vận động quy mô tương đương mới có thể đáp ứng đủ chỗ.
Tuy nhiên trên thực tế, không doanh nghiệp nào, kể cả Hòa Phát, có thể ghi nhận 100% cổ đông tham dự đại hội.
Tại kỳ họp năm ngoái, Hòa Phát cho biết chỉ có hơn 1.000 cổ đông tham dự, bao gồm cả trực tiếp và ủy quyền.
Thông thường, cổ đông phải tự chi trả chi phí đi lại, lưu trú trong thời gian diễn ra đại hội. Vì vậy với những cổ đông ở xa, phương án ủy quyền thường được ưu tiên. Do đó các doanh nghiệp cũng không bố trí chỗ ngồi theo toàn bộ danh sách cổ đông đã chốt.
Dù vậy với những doanh nghiệp có lượng cổ đông lớn, bài toán lựa chọn và sắp xếp địa điểm tổ chức vẫn khá "đau đầu". Thực tế từng ghi nhận trường hợp doanh nghiệp lúng túng xoay sở khi số cổ đông tham dự vượt xa dự kiến.
Theo báo cáo thường niên 2025 mà FPT vừa công bố, tập đoàn có hơn 1,7 tỉ cổ phiếu đang lưu hành, trong đó 1,67 tỉ cổ phiếu được tự do chuyển nhượng và hơn 31,5 triệu cổ phiếu bị hạn chế.
Tính đến cuối năm 2025, FPT ghi nhận 127.488 cổ đông, tăng mạnh so với con số hơn 58.400 cổ đông vào cuối năm trước đó.
Cơ cấu cổ đông trải rộng từ nhà đầu tư cá nhân đến các tổ chức trong và ngoài nước, cho thấy sức hút ngày càng lớn của cổ phiếu công nghệ này.
Xét theo cơ cấu sở hữu, nhóm cổ đông nắm từ 1 - 999 cổ phiếu chiếm áp đảo với 89.786 người, tương đương hơn 70,4% tổng số cổ đông nhưng chỉ nắm 1,15% vốn, tương đương hơn 19,5 triệu cổ phiếu. So với một năm trước, nhóm này đã tăng thêm hơn 46.000 cổ đông.
Còn nhóm sở hữu từ 1.000 đến 10.000 cổ phiếu có hơn 32.023 cổ đông, chiếm trên 25,1% tổng số. Trong khi đó 5.425 cổ đông nắm từ 10.001 đến 1 triệu cổ phiếu, tương ứng 20,44% vốn điều lệ.
Đáng chú ý, chỉ 254 cổ đông nắm giữ trên 1 triệu cổ phiếu, chiếm vỏn vẹn 0,2% tổng số cổ đông nhưng lại sở hữu tới 72,88% vốn của FPT.
Với quy mô cổ đông hiện tại của FPT, cần ba sân vận động Mỹ Đình để đủ sức chứa.
Theo báo cáo thường niên 2025 vừa công bố, Ngân hàng TMCP Quân đội - MB (MBB) cũng ghi nhận số lượng cổ đông tăng vọt lên hơn 200.000 người, gần gấp đôi so với một năm trước.
Mức tăng trưởng chủ yếu đến từ nhóm nhà đầu tư cá nhân, phản ánh sức hút ngày càng lớn của cổ phiếu ngân hàng này trên thị trường.
Tuy vậy cơ cấu sở hữu vẫn nghiêng về khối tổ chức, khi nhóm này nắm giữ hơn 77% vốn điều lệ, trong khi cổ đông cá nhân chiếm khoảng 22,85%.
Đáng chú ý, nhóm cổ đông nhỏ lẻ áp đảo về số lượng với hơn 207.000 nhà đầu tư, qua đó cho thấy tệp cổ đông của MBB đang ngày càng mở rộng và đa dạng.

Vài ngày sau khi Iran phong tỏa eo biển Hormuz, hai cửa hàng bán xe máy điện ở Pakistan cách đó 1.400 km, bất ngờ đắt khách. Haseeb Bhatti, người chuyên độ chế xe máy chạy xăng thành xe chạy bằng pin ở thành phố Rawalpindi, cho biết doanh số bán hàng tháng trước tăng vọt 70%.
Tương tự, Ali Gohar Khan, chủ cửa hàng xe máy điện đã hoạt động được 7 năm, chứng kiến doanh số tăng kỷ lục. "Mọi người lo có thể không thể mua được xăng trong tương lai gần", ông nói.
Nguyên nhân do xung đột Trung Đông đẩy giá nhiên liệu toàn cầu tăng vọt, làm trầm trọng thêm tình hình lạm phát và suy thoái kinh tế hậu đại dịch ở Pakistan. Nước này nhập khẩu gần như toàn bộ dầu mỏ qua eo biển Hormuz và có 30 triệu xe 2-3 bánh chạy xăng, loại phương tiện giao thông đang chiếm ưu thế.
Tin đồn thiếu xăng lan rộng, bất chấp chính phủ tuyên bố đảm bảo nguồn cung. Sau đợt tăng giá 18% tuần trước, hộ gia đình Pakistan trung bình hiện phải trả 31% thu nhập hàng ngày cho một lít xăng, theo nền tảng dữ liệu Global Petrol Prices và Our World in Data.
"Lương tháng của tôi là 30.000 rupee (khoảng 107 USD), hầu như không đủ trang trải chi phí cho gia đình 6 người. Làm sao tôi có thể đổ đầy bình?, Zahoor Ahmed, nhân viên bảo vệ ở thành phố Karachi, cho biết.
Từ những người đi làm đến sinh viên đại học, ngày càng nhiều người chuyển sang xe điện. "Với tình hình lạm phát và giá nhiên liệu hiện nay, tôi đã tự mình mua chiếc xe điện", cô Mehvish Qureshi, một luật sư ở Hyderabad, cho biết.
Trước đó, vào năm ngoái, giá xăng tăng đã đẩy doanh số bán xe điện ở Pakistan lên gần 3 lần, đạt 90.000 chiếc, chiếm 5% tổng số xe hai bánh bán ra, theo dữ liệu từ công ty tư vấn Renewables First.
Năm nay, xe điện lần đầu tiên chiếm hơn 10% doanh số xe hai bánh hàng tháng, theo Talha Khan, Giám đốc điều hành Orko. Ông dự đoán doanh số sẽ còn tăng tốc vì việc đổ xăng có thể tốn kém gấp 10 lần so với sạc điện.
Một chiếc xe máy điện điển hình ở nước này giá khoảng 250.000 rupee (895 USD) - hơn một nửa thu nhập bình quân đầu người Pakistan hàng năm và cao hơn 56% mẫu Honda CD 70 chạy xăng phổ biến, giá khoảng 160.000 rupee (570 USD).
Để kích cầu, chính phủ triển khai kế hoạch Điện khí hóa phương tiện giao thông Pakistan (PAVE), hiệu lực từ tháng 2, cung cấp trợ cấp cho 20% giá xe điện 2-3 bánh và trả góp không lãi suất phần còn lại.
Cố vấn Bộ Tài chính Adnan Pasha cho biết đã có khoảng 270.000 đơn đăng ký, gần gấp 7 lần mục tiêu giai đoạn đầu của PAVE, dự kiến kết thúc vào tháng 6. Tổng cộng, chính phủ đặt mục tiêu trợ giá cho 2 triệu xe điện trong vòng 5 năm. "Việc điện khí hóa chỉ 2 triệu xe có thể giúp tiết kiệm gần nửa tỷ USD mỗi năm tiền nhập khẩu lượng nhiên liệu", ông Pasha, chỉ ra.
Nguồn năng lượng mặt trời dồi dào cũng là yếu tố thuận lợi. Nhiều gia đình ồ ạt lắp các tấm pin mặt trời Trung Quốc tại nhà, sau khi giá điện tăng năm 2023. Giờ đây, chính phủ muốn tận dụng sự bùng nổ này để thúc đẩy xe điện. "Dùng năng lượng mặt trời có thể giảm chi phí điện tại trạm sạc và sạc tại nhà trở nên tiết kiệm hơn", ông Pasha nói.
Ammar Habib, cố vấn của Bộ trưởng Năng lượng Pakistan, cho rằng xe điện cũng "rất tốt cho lưới điện", vì nhu cầu cắm sạc giúp góp phần giải quyết lượng điện mặt trời dư thừa ban ngày.
Các hãng xe máy điện Trung Quốc như Yadea, Jinpeng, cùng xe đạp điện lắp ráp nội địa từ pin và linh kiện của AIMA và Sunra, đang tranh thủ đáp ứng nhu cầu. Với ôtô, BYD đã hợp tác HUBCO Green của Pakistan xây dựng trạm sạc. Ông Pasha nói chính phủ dự kiến duy trì chính sách giảm 45% giá điện cho hạ tầng này.
Ông Ahtasam Ahmad, Trưởng bộ phận tài chính năng lượng tại Renewables First, lưu ý thiếu hụt hạ tầng trạm sạc và trình độ chuyên môn kỹ thuật tại chỗ có thể cản trở quá trình chuyển đổi xe điện của Pakistan.
Chuyên gia này cho rằng các thương hiệu bán xe điện ở Pakistan cần củng cố mạng lưới hậu mãi, bảo trì, vì đường sá nước này nhiều ổ gà. Ở láng giềng Ấn Độ, xe máy điện hư hỏng vì di chuyển trên đường xuống cấp đang thiếu chỗ sửa chữa.
Phiên An (theo Reuters)
Tin Gốc: https://vnexpress.net/xe-may-dien-dat-hang-o-pakistan-vi-gia-xang-tang-5059599.html

Đối với những người hay di chuyển nhiều bằng xe đạp, đây là thói quen rất tốt cho sức khỏe, tạo được động lực tích cực cho tinh thần, đồng thời cũng giúp đường phố giảm ô nhiễm.
Tuy nhiên, TP.HCM cũng được góp ý sẽ cần hành động nhiều hơn nữa để khuyến khích người dân chọn xe đạp làm phương tiên di chuyển, nhất là để đi làm.
Tôi lớn lên cùng việc đạp xe. Ở Hà Lan, đây là một loại phương tiện rất thông dụng. Đạp xe tại đây không chỉ là một sở thích mà còn là một phương thức di chuyển thường ngày.
Tôi đạp xe đi học, đi mua sắm, đi đá bóng, đi gặp bạn bè, gia đình… nói chung là đi khắp nơi bằng xe đạp, miễn là khoảng cách nằm trong phạm vi hợp lý.
Đi xe đạp tốt cho sức khỏe, tiết kiệm chi phí (không cần đổ xăng, phí gửi xe cũng thấp hơn), đồng thời góp phần bảo vệ môi trường (không gây ô nhiễm, không gây tiếng ồn).
Tôi đã ở Việt Nam được 2,5 năm. Thói quen hằng ngày của tôi là đưa con gái đến trường, sau đó tiếp tục đến văn phòng ở phường Sài Gòn (quận 1 cũ) bằng xe đạp. Mỗi chiều khoảng 9km, mất từ 30 - 40 phút, gần tương đương với việc di chuyển bằng xe máy và chắc chắn là nhanh hơn đi ô tô.
Hạ tầng giao thông ở Việt Nam chưa thân thiện lắm với xe đạp, nhưng tôi nghĩ việc đạp xe cũng không khác lắm với di chuyển bằng xe máy. Tôi không cảm thấy không an toàn khi đạp xe tại TP.HCM. Dĩ nhiên, lúc nào bạn cũng phải chú ý quan sát, nhưng điều đó cũng giống như khi đi xe máy.
Bạn sẽ cần đảm bảo đội mũ bảo hiểm tốt và có hệ thống đèn chiếu sáng đầy đủ khi trời tối. Mua xe đạp là một khoản đầu tư tốt về lâu dài, cả về chi phí lẫn sức khỏe (mà sức khỏe thì vô giá), và cũng không cần phải mua loại quá đắt tiền.
Tôi thấy hệ thống giao thông công cộng tại TP.HCM cũng đang ngày càng tốt hơn, với metro, xe buýt... Bạn cũng có thể kết hợp đi xe đạp đến trạm xe buýt hoặc ga metro. Tôi hy vọng điều này sẽ sớm trở thành một thói quen phổ biến hơn với người Việt.
Tôi thường đạp xe thể thao vào sáng sớm, và thấy có rất nhiều người khác cũng đạp xe, tạo nên cảm giác cộng đồng. Chỉ là vấn đề thời gian trước khi xe đạp trở thành phương tiện di chuyển phổ biến hơn tại TP.HCM. Càng nhiều người xung quanh đạp xe thì càng khuyến khích người khác làm theo.
Tôi cho rằng khó khăn khi đạp xe ở TP.HCM là không khí còn bụi bặm và nhiệt độ cao. Đạp xe đi làm cũng khiến tôi đến văn phòng trong tình trạng khá đổ mồ hôi. Chúng tôi đang nỗ lực để đặt một phòng tắm tại văn phòng nhằm giải quyết vấn đề này.
Hằng ngày, tôi dành ra khoảng 30 phút để đạp xe tầm 10km từ nơi ở đến chỗ làm. Nghe thì hơi xa, nhưng việc đạp xe ở Hà Lan thuận tiện ở chỗ có làn đường riêng. Lúc còn ở nhà tại Đà Lạt, tôi đã quen với việc đạp xe leo dốc, nên việc đạp xe ở nước bạn có phần dễ dàng hơn.
Nhiều người cũng hỏi sao không chọn đi tàu hay metro cho khỏe, nhưng đối với sinh viên du học, tiết kiệm cũng là một trong những động lực để đạp xe. Chi phí cho việc di chuyển bằng phương tiện công cộng tại Hà Lan cũng khá cao.
Nhìn từ Hà Lan, tôi hiểu tại sao thói quen đạp xe hằng ngày tại Việt Nam vẫn chưa được phổ biến. Theo tôi, hai điểm hạn chế nhất là do trời nắng, nóng và độ an toàn khi lưu thông trên đường chung với các phương tiện khác của xe đạp.
Tuy nhiên, nếu chưa thể đi xe đạp hằng ngày hay đi đường dài, hãy cứ nên thử đi những quãng đường ngắn trước, như đi cà phê, đi chợ gần nhà vào cuối tuần để tận hưởng được cảm giác thong dong với loại phương tiện này.
Đạp xe không chỉ là di chuyển, mà là cách chúng ta chọn để sống chậm lại và lắng nghe nhịp đập của phố thị. Đừng đợi đến khi mọi thứ hoàn hảo mới bắt đầu.
Chính những vòng xe của chúng ta ngày hôm nay sẽ là tín hiệu để đường phố Việt Nam trong tương lai trở nên xanh hơn và thân thiện hơn.
Không đạp xe đi làm, nhưng tôi đạp xe 4 ngày/tuần để rèn luyện sức khỏe. Đi cùng nhóm, tôi đạp xe từ 5 giờ sáng với quãng đường 50 - 60km, sau đó là thong thả ăn sáng, uống cà phê. Riêng ngày Chủ nhật, tôi đạp xe từ 100km trở lên.
Ban đầu, việc đạp xe đối với tôi đơn giản chỉ là một sở thích tốt cho sức khỏe, nhưng giờ đã trở thành thói quen. Tôi thấy tập luyện đều đặn, trong đó có đi xe đạp, giúp đầu óc minh mẫn hơn, tăng sức bền cho tim, phổi và cơ bắp, cải thiện tâm trạng, tinh thần sảng khoái và tích cực hơn.
Hiện nay ở TP.HCM chỉ mới có 1 tuyến đường dành cho xe đạp ở đường Mai Chí Thọ, nhưng phần nào cũng giúp giảm những tai nạn không đáng có. Vì không có làn đường riêng, nên xe đạp phải ưu tiên cho xe cơ giới và xe máy.
Nếu có hạ tầng giao thông thuận tiện hơn, đây sẽ là động lực để người dân TP.HCM đạp xe nhiều hơn, qua đó rèn luyện sức khỏe.
Tại TP.HCM cũng có nhiều phong trào đạp xe, nhiều giải đạp xe cho đủ mọi lứa tuổi. Theo tôi điều này rất tích cực khi có thể quy tụ được những người có cùng đam mê, khiến cho việc rèn luyện sức khỏe trở nên chủ động và vui vẻ hơn.
Tin Gốc: https://tuoitre.vn/dap-xe-di-lam-o-tp-hcm-vua-tiet-kiem-them-khoe-manh-20260409000123404.htm

